Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Thập trưởng, Viên Bách đã nói gì với ngươi thế?" Đợi đám Giáp Thập vừa đi một cái, chín người còn lại trong thập của Hắc Phu cũng bước tới:
Sau khi Hắc Phu kể lại đầu đuôi sự việc cho họ nghe, ba người Bình, Khả, Bất Khả vốn sống ở huyện thành lập tức biến sắc, nói: "Thập trưởng, ngươi e là mắc mưu rồi. Nhà tên Viên Bách kia vốn là thương nhân từ thời nước Sở, vô cùng giàu có, thường cho sĩ ngũ, công sĩ bình thường vay nợ, đến lúc thu hồi thường lấy lãi rất nặng."
Đông Môn Báo cũng lộ vẻ mặt trầm trọng nói: "Khi cha ta còn sống cũng từng vay nợ nhà Viên Bách, kết quả đến lúc trả lại thêm vào không ít!"
Hắc Phu không hề bất ngờ, hóa ra nhà Viên Bách này phát tài nhờ vào việc cho vay nặng lãi. Mặc dù luật pháp nước Tần nghiêm cấm dùng người làm vật thế chấp nợ, người không trả được nợ có thể dùng lao dịch để trừ nợ, nhưng nhà Viên Bách hẳn là đã rất khéo léo lách luật.
Y tò mò hỏi: "Nhà như vậy sao có thể đạt được tước thượng tạo?"
Đông Môn Báo nói: "Ta nhớ đó là năm Tần vương thứ tư, nước Tần xảy ra nạn đói, đại vương hạ lệnh nói sĩ ngũ nộp 1000 thạch lương thực thì có thể được ban một cấp tước vị. Nhà Viên Bách khi đó đã là công sĩ, liền một lúc nộp ngàn thạch lương thực nên mới có được tước thượng tạo."
Đó là lần duy nhất nước Tần cho đổi lương lấy tước vị , đáng tiếc Hắc Phu không gặp thời, mà có gặp thì y cũng chẳng có lương thực để nộp. Một nghìn thạch lương thực, tính theo giá năm nay thì tương đương 8 vạn tiền. Xem ra nhà Viên Bách này thực sự rất giàu.
Lúc này những người khác biết thân phận của Viên Bách, cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. Bình, Khả, Bất Khả vốn bất mãn về chuyện luyện tập, thêm vào việc này không nhịn được mà bắt đầu oán trách. Có thể nhìn ra họ sợ Hắc Phu sẽ làm liên lụy đến mình.
Hắc Phu giải thích: "Nhị tam tử yên tâm, chuyện này chỉ là khế ước cá nhân giữa ta và Viên Bách. Dù ta có thua thì cũng một mình làm một mình chịu, không liên quan đến mọi người trong thập."
Đám người Triều Bá lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao họ cũng mới quen Hắc Phu vài ngày, hoàn toàn không cần thiết phải cùng y nhảy vào vũng nước đục này.
Duy chỉ có Quý Anh vì quan tâm mà cuống cả lên. Trong mắt hắn, chuyện này chẳng khác nào Hắc Phu tự nhảy vào hố lửa. Hắn lầm bầm: "Ta còn hơn nghìn tiền thưởng chưa tiêu, đến lúc đó nếu không giành được hạng nhất, ta sẽ đem số tiền này đưa cho Viên Bách, dù sao cũng giúp Hắc Phu huynh đệ bớt được vài tháng làm bộc dịch."
Quý Anh tuy bình thường có vẻ không đáng tin nhưng vào lúc mấu chốt lại rất trọng nghĩa khí. Hắc Phu có chút cảm động, vỗ vai Quý Anh nói: "Đừng nói lời xúi quẩy, ta tin rằng chúng ta nhất định sẽ đoạt vị trí đầu!"
Đông Môn Báo vung roi lên: "Đúng vậy! Đừng nói những lời vô dụng đó nữa, đến lúc đó chúng ta nhất định phải giành hạng nhất, khiến Viên Bách, khiến Giáp Thập và tất cả những tên canh tốt coi thường chúng ta phải câm miệng … cút, cút về luyện tập cho ta."
Tuy nhiên, những người khác thì chẳng nhiệt tình mấy, nghe lời rất miễn cưỡng.
Đến chiều ngày hôm đó, Viên Bách quả nhiên đúng như lời đã nói, mời một vị văn lại từ trong huyện đến, cộng thêm Trần bách tướng làm chứng cho hai người, soạn thảo khế khoán, bẻ gỗ làm tin.
Một nửa khế khoán được giao vào tay Hắc Phu, trên đó viết: Ngày Mậu Tử, tháng mười, năm thứ 21. Huyện bách tướng Trần, văn lại mỗ lập viên thư. Công sĩ Hắc Phu hương Vân Mộng tự trình báo, kỳ đại tỷ canh tốt mười ngày tới, nếu không đạt hạng nhất, nguyện làm bộc dịch cho thượng tạo Viên Bách, cày ruộng phục dịch hai năm. Thượng tạo Viên Bách tự trình báo, nếu công sĩ Hắc Phu đạt hạng Nhất, nguyện đưa 4000 tiền cho Hắc Phu..."
Sau đó là chữ ký của hai người họ.
Đến đây, chuyện này không chỉ xôn xao khiến toàn bộ canh tốt đều biết, mà còn được luật pháp bảo hộ. Nếu sau này có ai nuốt lời, đối phương có thể kiện lên huyện ngục để lệnh lại cưỡng chế thi hành, tương đương với hợp đồng cá nhân có công chứng thời đời sau.
Mọi người đều cảm thấy Hắc Phu này thực sự đang đi càng lúc càng xa trên con đường tự tìm cái chết. Không chỉ so kè với Tân bách tướng, nay lại ký cái khế ước nắm chắc phần thua này. Hắc Phu đi tới đâu, cả giáo trường đều trỏ tay bàn tán tới đó.
Sau chuyện này, Hắc Phu tuy miệng vẫn nói lời nhẹ nhàng nhưng cũng bắt đầu âm thầm siết chặt việc huấn luyện mọi người.
Nhưng để một đám nông dân hầu như không có giáo dục học được cách quay tại chỗ, phân biệt ngay lập tức quay trái, quay phải đâu có dễ? Chưa nói gì to tát, mỗi động tác từ đằng trước ra đằng sau, luôn có người quay sai hướng, trông vô cùng hỗn loạn.
Vẫn là Triều Bá kinh nghiệm đầy mình nghĩ ra một cách, bảo mọi người cởi chiếc giày bên trái ra, chỉ đi giày chân phải, khi xoay người cứ xoay về bên đi chân đất. Quả nhiên, số lần phạm lỗi ít hẳn đi.
Hơn nữa huấn luyện quân đội nước Tần không giống huấn luyện quân sự đời sau, là có thể đánh thật. Phàm là kẻ nào làm sai, Hắc Phu không hề nương tay quất cho một gậy! Tính ra, ba người ở huyện thành là Bình, Khả, Bất Khả và tên Mẫu to xác có phần lầm lì bị đánh nhiều nhất.
Trái lại, Tiểu Đào ít nói lại khiến Hắc Phu một lần nữa phải nhìn bằng con mắt khác, hắn là người ít phạm lỗi nhất đội ngũ, y không nhịn được khen ngợi vài câu khiến chàng trai này càng tích cực.
Nhưng dù vậy, tiến độ tổng thể vẫn không nhanh. Chiều mùng 4 và cả sáng mùng 5 tháng 10, việc huấn luyện của họ luôn đình trệ. Cộng thêm đủ loại lo lắng, sự mệt mỏi do huấn luyện cường độ cao, cùng sự khó hiểu đối với cách huấn luyện khác người của Hắc Phu. Ngoại trừ Đông Môn Báo vẫn hăng hái, Tiểu Đào thầm lặng tiếp thu, Quý Anh cũng miễn cưỡng kiên trì, thì sĩ khí của những người còn lại trong Quý Thập đã xuống thấp đến cực điểm.
"Hắc Phu, cứ thế này không ổn đâu..." Lúc ăn cơm, Quý Anh nói với Hắc Phu về nỗi lo lắng của mình, hắn nói trong thập bàn nhau cách chống đối rồi:” Suốt ngày bị người ta trêu chọc, họ đều bảo tại ngươi cả.”
Hắc Phu cũng cảm thụ được bầu không khí thay đổi trong thập, y biết rằng chỉ dựa vào việc miễn trừ Canh dịch sang năm, bầu rượu, mười miếng thịt khô và các hình phạt khi huấn luyện đã không còn đủ để khiến những người có ý chí bạc nhược kiên trì đến cùng. Những người vốn chỉ muốn yên chuyện qua kỳ lao dịch, bỗng dưng đón nhận bao lời châm chọc ác ý, ai mà không khó chịu chứ?
Y thấy cần cho họ một kích thích hơn.