Tần Lại

Chương 45. Ngày cuối cùng. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Cứ thế này, Quý Thập nói không chừng thực sự sẽ được hạng nhất..." Viên Bách bắt đầu hoảng loạn, nhà hắn tuy giàu nhưng bốn nghìn tiền dù sao cũng không phải con số nhỏ:

"Thập trưởng, ta có một kế này." Tên ngũ trưởng Giáp Thập ghé sát lại, nói nhỏ vào tai Viên Bách: "Ta và Tiểu Đào của Quý Thập là người cùng hương cùng lý. Thằng đó nói lắp, nhà nghèo, tính tình lại nhu nhược dễ bắt nạt. Chỉ cần đe dọa một chút, rồi hứa cho nó ít tiền, bảo nó cố ý rớt lại phía sau khi đại tỷ, Quý Thập sẽ không được hạng nhất nữa!"

"Rất tốt!" Mắt Viên Bách sáng lên, lệnh cho tên Ngũ trưởng nhanh chóng tìm cách đưa Tiểu Đào tới.

Thế là vào giờ thực thời ngày hôm đó, Tiểu Đào đang đi vệ sinh một mình thì bị khoảng ba bốn người chặn đứng bên ngoài nhà xí...

Đúng như lời Ngũ trưởng Giáp Thập nói, Tiểu Đào là một thanh niên gầy gò nhỏ bé, bị đám người ép vào góc tường run bần bật. Viên Bách mỉm cười tiến lên, bắt đầu vừa đe dọa vừa dụ dỗ.

"Ta... ta...”

Sau khi Viên Bách nói rõ mục đích, mặt Tiểu Đào đỏ bừng, gần như không thốt nên lời, không biết là vì phẫn nộ hay sợ hãi.

"Ngươi cứ cầm lấy đi!" Viên Bách ấn túi vải chứa một trăm tiền vào tay Tiểu Đào, khoác vai hắn hứa hẹn: "Nếu ngươi có thể làm theo lời ta, cố ý ngã hoặc rớt lại trong buổi đại tỷ ngày mai, xong việc ta sẽ cho ngươi thêm một trăm tiền nữa! Ngươi biết thế là bao nhiêu tiền không, những 200 đấy."

Tên ngũ trưởng Giáp Thập cũng nắm chặt nắm đấm đe dọa: "Bằng không, đợi đến khi về hương, sẽ cho ngươi biết tay!"

Mắt Tiểu Đào tràn ngập vẻ kinh hoàng, thẫn thờ nhìn đống tiền trong tay.

Gia cảnh hắn nghèo khó, mẹ mắc bệnh phong , bị hàng xóm bắt lên hương, phán tội "định sát", dìm chết bên bờ sông. Cha hắn là kẻ nhu nhược vô năng, không dám nói nửa lời phản kháng. Huynh đệ tỷ muội trong nhà kẻ đã đi lấy chồng người đã chia gia tài, chẳng ai quản đến hắn.

Quanh năm, Tiểu Đào phải cùng người cha còng lưng bận rộn với mấy chục mẫu ruộng bạc màu, chỉ cầu có chút thu hoạch để sống qua ngày. Tính ra từ nhỏ đến lớn, trong tay Tiểu Đào thực sự chưa bao giờ có nhiều tiền đến thế!

Hai tay hắn run rẩy mở túi tiền, nhìn những đồng tiền bán lạng tròn trịa lỗ vuông bên trong, chúng toát ra ánh kim loại hấp dẫn, chồng chất lên nhau phát ra những âm thanh êm tai...

Viên Bách nhìn Tiểu Đào, dưới hàm râu lộ ra nụ cười đắc ý. Hắn cảm thấy thằng nhãi này đã nảy lòng tham rồi, việc này chắc chắn thành. Cho dù Hắc Phu có đưa Quý Thập trở nên kỷ luật nghiêm minh vượt ngoài dự liệu của mọi người, thì một quả cam bề ngoài đẹp đẽ đến đâu cũng sẽ thối rữa từ bên trong.

Tuy nhiên, sự việc xảy ra tiếp theo lại nằm ngoài dự liệu của Viên Bách.

"Nhưng, Thập trưởng... đối xử với ta... không tệ." Tiểu Đào há miệng, lầm bầm thốt ra câu nói đó, rồi đột nhiên giơ cao túi tiền, ném sạch những đồng tiền đó xuống đất, không sót một xu:

Loảng xoảng!

Đống tiền đồng rơi xuống đất như một trận mưa.

"Ngươi..." Viên Bách kinh ngạc lùi lại nửa bước:

Tiểu Đào ngẩng mặt lên. Lúc này đám người Viên Bách mới phát hiện, khuôn mặt đỏ bừng của hắn không phải là vì hưng phấn mà là nhục nhã, đôi tay run rẩy không phải vì sợ hãi mà là phẫn nộ!

Chàng thanh niên nhút nhát đến từ hương Vân Mộng cứ thế nhục nhã và phẫn nộ, lắp bắp nói từng chữ một: "Các người... đừng có... coi thường, coi thường ta!"

Trong ánh mắt chấn kinh của đám người Viên Bách, Tiểu Đào ngẩng đầu ưỡn ngực, giống như cách Hắc Phu đã dạy họ, dùng tấm thân nhỏ bé đứng thẳng thành một cây tùng xanh biếc:" Ta... ta... ta tuyệt đối không... phản bội... thập trưởng!"

"Tiểu thụ tử! Thật không biết tốt xấu!” Đám Viên Bách nổi giận, vung nắm đấm định đánh:

Tiểu Đào tuy miệng rất cứng nhưng vẫn có chút sợ, hắn nhắm chặt mắt lại, đưa tay che đầu. Nhưng đợi hồi lâu, nắm đấm của Viên Bách vẫn không giáng xuống.

Đến khi Tiểu Đào mở mắt ra, mới phát hiện cổ tay của Viên Bách đã bị một bàn tay hộ pháp thô tráng bóp chặt. Đó chính là Mẫu người cao nhất, thể hình tráng kiện nhất Quý Thập. Hắn lúc này đang trừng mắt trâu lạnh lùng nhìn Viên Bách.

Còn ba người khác của Giáp Thập cũng bị Quý Anh và Trệ vừa chạy tới chặn lại.

Hắc Phu xuất hiện phía sau bọn họ, vừa mân mê thanh đoản kiếm trong tay vừa cười lạnh nói: "Viên Bách thập trưởng, ngươi có ý gì đây? Chơi quân tử không được nên định chơi trò tiểu nhân à? Nên nhớ, ngươi làm thế là tư đấu, là bất trực, nếu bị quan tự biết được là bị định tội đấy!"

"Hiểu lầm, hiểu lầm thôi..." Cổ tay Viên Bách suýt bị bóp nát, mặt mũi vặn vẹo cầu xin tha thứ:

Hắc Phu cũng không muốn làm lớn chuyện, phẩy tay để Mẫu buông Viên Bách ra.

"Viên Bách thập trưởng đi thong thả, sau buổi đại tỷ ngày mai, đừng quên giao kèo của chúng ta nhé!" Hắc Phu nhìn bóng lưng mấy kẻ đó hoảng loạn bỏ chạy, vẫy vẫy tay chào:

Xong rồi y mới quay người lại nhìn Tiểu Đào đang cúi đầu im lặng, hồi lâu không nói lời nào.

"Thập trưởng... ta..."

Mãi đến khi Tiểu Đào ngẩng đầu định giải thích, Hắc Phu mới nở nụ cười đầy an ủi, vỗ mạnh vào vai hắn nói:" Khá lắm!"

Tiểu Đào vừa cảm động vừa lùng túng, không biết nói sao.

Thực sự rất đáng khen, Tiểu Đào cuối cùng đã chịu đựng được sự đe dọa và dụ dỗ, khiến Hắc Phu phải nhìn bằng con mắt khác. Trên đường về, Hắc Phu không ngớt lời khen ngợi thanh niên nói lắp đến từ nông thôn này, nói hắn không sợ cường quyền, là nam nhi hào kiệt "uy vũ bất năng khuất", khiến Tiểu Đào nhút nhát đỏ cả mặt.

"Chuyện lớn như vậy sao không gọi ta, nếu lúc đó ta ở đấy, nhất định phải bẻ gãy một cánh tay của tên Viên Bách kia!" Đợi mọi người về tới giáo trường, Đông Môn Báo mới biết chuyện gì đã xảy ra, lập tức kêu hối hận vô cùng, xắn tay áo định sang Giáp Thập tìm Viên Bách tính sổ:

"Khoan, ngươi mà đánh bị thương hắn ta, ngày mai chúng ta được hạng nhất thì đi đâu lấy bốn nghìn tiền? Nhỡ hắn lấy cớ quịt nợ thì sao?" Hắc Phu vội vàng giữ Đông Môn Báo lại:

Lúc nãy chính Quý Anh nhờ lanh lợi lúc nào cũng mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, cẩn thận để ý động tĩnh xung quanh, đã phát hiện người của Giáp Thập chặn đường Tiểu Đào, lập tức báo cho y. Hắc Phu cố ý không dẫn Đông Môn Báo đi, tên mãng phu này ra tay không biết nặng nhẹ, ai biết được hắn sẽ gây ra rắc rối gì.

Có điều sự việc này cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo cho Hắc Phu. Y quyết định trong một ngày tới sẽ thắt chặt huấn luyện, tuyệt đối không để bất kỳ ai rời đội một mình, tránh để kẻ khác có cơ hội lợi dụng.

Qua những ngày huấn luyện, đội hình hàng ngũ của Quý Thập đã tiến bộ vượt bậc. Tuy việc quay trái quay phải tại chỗ vẫn còn hơi gượng, thỉnh thoảng vẫn có người làm sai, nhưng tư thế đứng, đi, ngồi xuống đứng dậy, đứng nghỉ quay sau đã đạt đến tiêu chuẩn Hắc Phu yêu cầu. Tuy nếu đặt vào kỳ quân sự của đại học đời sau thì chắc chắn sẽ đứng bét, nhưng đặt giữa các thập canh tốt bước chân lộn xộn thì đã là "hạc giữa bầy gà" rồi.

Đối với việc giành vị trí đầu bảng ngày mai, Hắc Phu càng thêm tự tin!

Nhưng vẫn chưa đủ. Trước khi mặt trời lặn ngày hôm đó, sau khi các thập khác đã kết thúc huấn luyện để đi ăn cơm, Hắc Phu lại tập hợp mọi người trong Quý Thập lại. Nhìn những gương mặt già trẻ không đồng nhất của họ, tất cả đều đứng thẳng tắp, mắt nhìn chằm chằm vào vị thập trưởng của mình.

Giây phút này, Hắc Phu cảm khái vô cùng, dường như thực sự trở lại ngày cuối cùng của kỳ huấn luyện quân sự kiếp trước, cảnh tượng trước buổi duyệt binh.

Y im lặng hồi lâu rồi chậm rãi nói:" Hôm nay là ngày cuối cùng, mọi người đều đã thuộc nằm lòng các động tác, có ôn lại cũng không ích gì nhiều. Nhưng tại đây, ta còn muốn dạy cho mọi người một thứ cuối cùng!"