Tần Lại

Chương 47. Tuần nhật diễn binh. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đừng thấy hai vị huyện úy nói cười thân thiết mà lầm, nếu nhìn kỹ đôi mắt không hề có chút ý cười nào, hơn nữa mỗi người một tâm tư, mỗi lời đều có thâm ý, sơ xảy là thất thế ngay.

Đỗ Huyền luôn thể hiện mình là chính quan nên tin tức linh thông, Vân Mãn thì không đối đầu trực diện, đến cuối cùng mới "mỉa" một câu, đừng quên ông chỉ là người ngoài thôi. Bởi ông ta nghe phong phanh trên quận có ý điều Đỗ Huyền đến huyện Yên nhậm chức. Như thế, lão lại Quan Trung đè đầu cưỡi cổ ông ta ba năm nay sắp phải cút đi, rất có thể sẽ lỡ mất một cuộc chiến diệt quốc.

Cả hai đều có chỗ dựa riêng, có tính toán riêng, nên ba năm qua thế trận cân bằng, không ai dám hoàn toàn trở mặt.

Trong lúc họ trò chuyện, hai tên bách tướng đã kéo đám canh tốt huấn luyện tháng này lên, đứng đen kịt cả giáo trường.

Hai vị huyện úy lúc này mới ngừng lời, hữu úy Đỗ Huyền gật đầu với Trần bách tướng: "Bắt đầu đi!"

Trần bách tướng vâng lệnh, hạ lệnh thúc trống. Trong tiếng trống rộn rã, kỳ đại tỷ mười ngày chính thức bắt đầu. Thập nào được hắn gọi đến tên liền bước ra ...

"Trần bách tướng, canh tốt tháng này luyện trật tự hàng ngũ bình thường quá." Hữu úy Đỗ Huyền quỳ ngồi trên chiếu bồ đoàn sau án kỷ, nhìn các thập ngũ canh tốt lần lượt đi ngang qua dưới đài, không ngừng lắc đầu, kém, quá kém, không lọt vào mắt được:

Bắt đầu từ Giáp Thập, các thập cứ lần lượt nghe tên gọi xếp đội hình đi qua dưới đài, trình diễn bốn loại đội hình cơ bản, ngồi xuống đứng lên, hành tiến dừng lại, quay trái quay phải, quay trước quay sau.

Giáp Thập là thập tốt nhất ông ta từng thấy, tên thập trưởng đứng đầu Viên Bách là lão tốt, dẫn dắt canh tốt bước đi miễn cưỡng coi là chỉnh tề. Chỉ là không biết tại sao, hôm nay vốn là ngày đông giá rét mà Viên Bách lại nóng đến vã mồ hôi hột, lại có chút tâm thần bất định, khi trình diễn xoay trái phải suýt chút nữa còn quay sai hướng.

Ngay cả Giáp Thập còn như thế, thì tám thập còn lại từ Ất đến Nhâm quả thực chẳng ra làm sao.

Trong đó có thập thì đội ngũ tán loạn, có thập thì chẳng chút hàng lối, lúc hành tiến thì người trước người sau không đều, méo mó xẹo xọ. Có thập khi hô dừng đứng lại, vẫn còn có kẻ ngơ ngác bước tiếp xô vào người phía trước, khiến đội hình càng thêm hỗn loạn, làm người của các thập khác không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mặt Đỗ Huyền tối sầm lại. Sáng nay trên quận mới bảo ông tăng cường cảnh giới, dốc sức huấn luyện, trưa nay đã thấy đám canh tốt này kém cỏi như vậy, thực sự khiến ông tức chết. Trần bách tướng đứng bên cạnh nhìn sắc mặt hữu úy mà không khỏi chột dạ.

Vân Mãn thì sắc mặt không đổi, đợi tới gần Quý Thập, Trần bách tướng đang chuẩn bị hô lệnh thì ông ta ngăn lại, quay sang Đỗ Huyền an ủi: "Hữu úy cứ yên tâm, dù sao cũng là canh tốt sĩ ngũ, chỉ vỏn vẹn mười ngày, sao có thể luyện thành tinh binh được? Huống hồ, đợt này lão tốt đa số bị trưng triệu ra biên giới phòng bị, đợt phục dịch này phần lớn là người trẻ tuổi chưa đủ cứng cáp, sao có thể so sánh với huyện tốt hay lão tốt được? Kém cỏi là thường."

"Lời này có lý." Đỗ Huyền nỗ lực kìm nén cơn giận, ông đã nhìn rõ rồi, trong những thập đã diễn binh này, Giáp Thập coi như khá nhất, còn các thập khác, càng về sau càng kém ... nếu có thể, ông thực sự muốn đánh giá cả tám thập kế tiếp là hạng "điện", phạt họ một trận thật nặng để xem sau này còn ai dám lơ là việc diễn binh nữa không!

Trần Bách tướng ghé sát nói: "Hai vị thượng lại, vẫn còn một thập nữa chưa diễn luyện."

"Hẳn cũng giống mấy thập trước thôi, không xem cũng được." Tả úy Vân Mãn lạnh lùng nói, đồng thời ném cho Tân bách tướng đứng một bên một ánh mắt dữ dội:

Thế sao được, Trần bách tướng cuống lên, vội vàng nói: "Hạ lại dám báo với huyện úy, Quý Thập này là thập luyện tốt nhất trong số các canh tốt, thập trưởng của họ chính là Hắc Phu ở hương Vân Mộng, mới được phong công sĩ vì bắt được ba tên đạo tặc đầm Vân Mộng mấy ngày trước, hữu úy còn nhớ chứ?"

Đỗ Huyền gật đầu, bên huyện ngục có cử người sang đánh tiếng với ông, nói có thể cho phép Hắc Phu này đến muộn một ngày. Sau đó Trần bách tướng cũng từng nhắc đến chuyện Hắc Phu vì thắng kiện đình trưởng Hồ Dương mà bị nữ tế của tả úy là Tân bách tướng thù hận gây khó dễ...

Nghĩ đến đây, Đỗ Huyền phất tay: "Thân là huyện úy, kỳ đại tỷ mười ngày là chức trách, sao có thể làm việc không có đầu có đuôi? Trần bách tướng, mau gọi Quý Thập lên, cũng để chúng ta xem thử vị tráng sĩ bắt cướp kia là hạng người phương nào."

"Vâng!" Trần bách tướng nở nụ cười đắc thắng với Tân bách tướng đang mặt tái mét. Hắn phất lá cờ trong tay, Quý Thập đã chờ đợi hồi lâu chưa thấy hiệu lệnh ở phía bên kia giáo trường liền chậm rãi bước tới.

Đỗ Huyền rướn người nhìn sang, thấy vị thập trưởng đứng đầu Quý Thập là một hán tử da đen nhẻm, cao bảy thước rưỡi, bước chân vững chãi, thần thái uy nghiêm. Tuy chỉ cầm một cây tre thô bình thường, nhưng trong tay y, nó dường như đã trở thành một lá quân kỳ rực rỡ, hay một ngọn trường mâu sắc bén!

Mọi người Quý Thập cứ thế bước theo nhịp chân của thập trưởng, đội hình tăm tắp tiến vào tầm mắt...

Lại nói phía bên đám Hắc Phu, mắt thấy người của chín thập trước đó đã đi xong, bộ dạng phải nói là chẳng ra làm sao, người Quý Thập càng thêm phần tự tin, thậm chí có chút nôn nóng tới lượt mình đi ra thể hiện trước mặt thượng lại.

Nhưng chẳng hiểu sao, đợi mãi không thấy có hiệu lệnh, ai nấy liền từ háo hứng chuyển sang nhấp nhổm bất an, ngó ngang ngó dọc, kiếng chân đứng lên nhìn, liên tục hỏi tại sao chưa tới lượt. Hắc Phu mặt mày khó coi, chẳng lẽ đối phương nghĩ ra thủ đoạn gì, ngăn bọn họ xuất hiện.

Đợi mãi Trần Bách tướng trên đài đất phất cờ, đã đến lượt Quý Thập xuất trận, đội hình do đợi lâu so với ban đầu có chút xộc xệch rồi.

"Ngàn vạn đừng hoảng, không cần biết có chuyện gì xảy ra, cứ làm theo những gì đã tập luyện hằng ngày là được, họ kém xa chúng ta." Tay giơ cao cán trúc để làm mốc, Hắc Phu hít sâu một hơi để ổn định tinh thần khẽ nói với những người phía sau. Y có thể nhận thấy sự căng thẳng của mọi người:

"Không hoảng, chỉ là đang muốn đánh rắm mà không dám, để hai vị huyện úy nghe thấy thì không hay.."

Phía sau truyền đến tiếng lầm bầm của Quý Anh, tên này đúng là một nhân tài, chỉ một câu nói đã khiến cả bọn cười không ngớt, cảm giác căng thẳng lập tức tan biến.

Mọi người nén cười, bắt đầu đi theo nhịp của Hắc Phu, giậm chân tại chỗ, sau khi căn chỉnh đội hình xong xuôi mới chậm rãi tiến về phía trước...