Tần Lại

Chương 49. Thứ nhất. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tốt, rất tốt!" Hữu úy Đỗ Huyền nghe Hắc Phu đối đáp trôi chảy càng thêm hài lòng, vỗ đùi nói: "Kỳ diễn binh mười ngày này, nhị tam tử đều đã tận mắt chứng kiến, ai hơn ai kém khắc không cần ta phải nói nữa..."

Ông ta dừng lời, đưa mắt nhìn sang tả úy Vân Mãn, cười hỏi: "Tả úy thấy thế nào?"

"Hữu úy cứ quyết định là được." Vân Mãn miệng cười ha hả nhưng trong lòng đã chửi thầm. Không ngờ hôm nay lại để tên nhãi thôn quê Hắc Phu này đắc danh!

Nhưng tả úy không giống nữ tế lỗ mãng kia, ông ta là người thận trọng, dù vì vụ án của đứa cháu đình trưởng Hồ Dương mà hận Hắc Phu thấu xương, ông cũng hiểu rằng, nếu vì chuyện này mà tranh cãi với hữu úy trước mặt bao người thì thật sự không đáng...

"Ha ha, nếu tả úy đã không ý kiến gì, vậy kỳ đại tỷ hôm nay, Quý Thập đứng hạng nhất..."

"Hữu úy xin khoan đã ..." Vậy mà lại có kẻ không biết điều, mạo hiểm đứng ra ngắt lời hữu úy.

Sắc mặt Hữu úy Đỗ Huyền lập tức cứng đờ, ánh mắt quét qua, người lên tiếng chính là Tân bách tướng!

Tân bách tướng không muốn thực hiện lời hứa để trở thành trò cười cho cả huyện. Lúc nãy hắn luôn nhìn chằm chằm, hy vọng Quý Thập phạm lỗi, cuối cùng cũng bới ra được một cái lỗi!

Hắn không để ý đến thần sắc phẫn nộ của hữu úy, không để ý đến cái nháy mắt của tả úy, càng không cho ai cơ hội ngăn cản, cứ thế lỗ mãng đứng ra, chỉ tay vào Quý Thập, hưng phấn nói:"Xưa nay thứ tự hàng ngũ đều là người già đứng trước, người trẻ đứng sau. công sĩ Hắc Phu, ngươi dám tùy ý hoán đổi, quả thực to gan lớn mật!"

Thái độ hắn hùng hổ, ngón tay gần như đã chọc vào tận chóp mũi Hắc Phu.

Đối mặt với sự chỉ trích đó, Hắc Phu không hề hoảng loạn, mà lập tức nhận lỗi với huyện hữu úy: "Tiểu nhân không biết chuyện này, chỉ nghe Trần bách tướng nói việc này không vi phạm luật lệnh quân quy, nên mới tự tiện quyết định..."

Trần bách tướng vừa mới nhận lấy phần lao tích mà Hắc Phu đưa tới, lúc này không tiện gạt sạch quan hệ, đành phải đứng ra nói: "Bẩm hữu úy, việc này, Hắc Phu đúng là có hỏi qua hạ lại..."

Thấy hai người "nhận tội", Tân bách tướng càng thêm đắc ý, cảm thấy như vậy thì vị trí hạng nhất của Quý Thập coi như hỏng rồi, liền vội vàng nói: "Tên Hắc Phu này đã nhận tội rồi, mong hữu úy xử phạt!"

Cái bộ dạng ngây thơ ngu xuẩn đó của hắn khiến tả úy Vân Mãn tức giận quay mặt đi chỗ khác, nếu không ông ta sợ mình không kìm được đá văng hắn xuống đài.

Huyện hữu úy Đỗ Huyền chỉ vuốt râu, ánh mắt đảo một vòng qua tất cả một lượt, rồi mới chậm rãi nói: "Hắc Phu, ngươi có biết tại sao nước Tần ta khi dàn quân bố trận, phải để lão tốt đứng trước, tân tốt đứng sau không?"

Hắc Phu vội vàng cúi đầu: "Tiểu nhân lần đầu phục dịch, hiểu biết nông cạn, không biết có thâm ý gì, mong hữu úy chỉ bảo."

Thực ra y đã hỏi kỹ từ trước, "già trước trẻ sau" là thông lệ chứ không phải luật định, mà luật không cấm thì tức là được làm, đúng không? Nhưng về nguyên nhân của quán lệ này, Hắc Phu thực sự chưa có thời gian suy nghĩ thấu đáo.

"Phàm hai quân đối trận, đều là hàng tiền phong nghênh địch đầu tiên. Nếu để tân tốt ở trước, rất dễ bị sát khí chiến trường dọa khiếp mà tháo chạy về sau, làm rối loạn toàn bộ trận hình, trận đánh đó coi như bại..." Hữu úy chỉ bảo:" Tinh nhuệ lão tốt ở phía trước thì khác, họ thuộc nằm lòng đội hình hàng ngũ, hiểu rõ quân quy, dày dạn trận mạc, gặp địch có thể đứng vững. Cho dù trong khổ chiến có tử trận hết thảy, thì đám tân tốt ở phía sau nhờ trận này mà sống sót cũng sẽ trở thành lão tốt, trở thành bàn thạch của quân đội trong trận chiến tiếp theo. Có như vậy, lão tốt mới tiếp nối không ngừng, mới khiến trận chiến chi thuật trải qua trăm năm vẫn được truyền thừa qua từng thế hệ, từ đó mới có đội quân bách chiến bách thắng của nước Tần ta!"

Đỗ Huyền không hổ danh là người từng được huấn luyện tại Quan Trung, kinh qua vô số trận chiến lớn nhỏ. Từ thời tiên vương khi còn là một tiểu tốt theo lệnh Văn Tín hầu tiến quân vào Đông Chu quốc, cho đến trận Vương Tiễn phá Hàm Đan diệt Triệu hai năm trước, ông đều có mặt. Qua lời giảng giải chậm rãi của ông, Hắc Phu lập tức hiểu ra thâm ý của việc để lão tốt trước tân tốt sau, không khỏi thấy hổ thẹn.

Đội quân hổ lang của nước Tần không phải do may mắn nhất thời, mà là nhờ sự tiếp nối ngọn lửa từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Xem ra mình vì muốn đội hình ngay ngắn khi kiểm tra mà tùy ý điều chỉnh thứ tự quả thực là mãng phu. Người xưa chẳng ngốc chút nào, sau này không được tự cao tự đại nữa.

"Hắc Phu biết lỗi, thật đáng tội chết!"

"Có đáng chết hay không không phải do ngươi nói, cũng không phải do bất kỳ ai nói, mà phải xem luật lệnh nói thế nào." Đỗ Huyền quay đầu sang một bên gọi: "Úy sử!"

"Có" Vị úy sử bên cạnh lập tức đáp lời. Úy sử chính là thuộc lại của huyện úy.

"Trong quân pháp có nói, Thập trưởng tùy ý điều chỉnh đội hình là tội gì không?"

Vị úy sử đó do dự một lát mới nói: "Dám báo hữu úy, lão tốt đứng trước, tân tốt đứng sau tuy là thông lệ của quân Tần, nhưng không được ghi trong luật lệnh quân pháp.”

"Thực sự không có à? Ngươi không phải quên đấy chứ?" Đỗ Huyền hừ một tiếng:

Úy sứ quỳ một gối xuống: "Hạ lại tuyệt không dám quên, nếu có sai sót, nguyện theo Tần luật: "Kẻ nào dám quên tên gọi của pháp lệnh mình đang thi hành, thì dùng chính tội danh của pháp lệnh đã quên đó mà trị tội!"

Đây là một quy định cực kỳ độc đáo trong (Tần Luật): Phàm là pháp quan, quân pháp quan nắm giữ luật lệnh mà dám quên quy định của luật lệnh, thì dùng chính điều luật bị quên đó để trừng phạt bản thân!

Mẹ ơi, nếu quên phán quyết tử hình hay mưu phản thì chẳng phải xong đời sao?

Cho nên mỗi vị pháp quan, quân pháp quan hằng ngày đều phải học thuộc lòng luật lệnh đến mức nhuần nhuyễn, tuyệt đối không dám sai sót, vì nó liên quan trực tiếp đến bát cơm và tính mạng.

Đỗ Huyền gật gù nói: "Nói như vậy, trong luật lệnh quân pháp thực sự không có hình phạt cho việc này. Hắc Phu chỉ vì không biết mà phạm phải, tuyệt đối không phải cố ý. Đã không có hình phạt tương ứng trong quân pháp thì bản úy cũng không có lý do gì để xử phạt y. Hắc Phu, sau này ngươi hãy ghi nhớ bài học này là được."

"Tiểu nhân nhất định ghi nhớ!" Hắc Phu tỏ vẻ khiêm tốn thụ giáo:

"Đã như vậy, kỳ diễn binh hôm nay, Quý Thập vẫn là hạng nhất!"