Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đúng vậy, người thần bí chính là dùng chiếc nỏ này bắn chết con côn trùng kia. Nhìn những phù văn cổ quái trên đó liền biết chiếc nỏ nhất định có vấn đề. Người này nhất định là dựa vào lực lượng thần bí của vũ khí này mới có thể trở nên cường đại như thế!
Trong lòng Điêu Định Quốc không thể ức chế suy nghĩ: Nếu như, nếu như vũ khí này thuộc về ta, có được vũ khí cường đại như thế, vậy đừng nói là tiểu mỹ nữ Phỉ Phỉ này, cho dù là càng nhiều mỹ nữ minh tinh, còn không phải dễ như trở bàn tay!?
Tục ngữ nói rất đúng, gan càng ngày càng lớn. Dục vọng chi phối dũng khí của Điêu Định Quốc, dũng khí lại làm lớn mạnh dục vọng của hắn. Ngay khi Sở Vân Thăng quay người sắp đi, hắn “bá” một cái rút con dao bổ dưa hấu giấu ở bên hông ra, đâm thẳng về phía Sở Vân Thăng!
Điêu Định Quốc bạo khởi quá đột ngột, không ai từng nghĩ tới. Chàng trai trẻ chỉ nhìn thấy mũi dao thoáng qua trước mắt mình, muốn hô lên ngăn cản đều đã không còn kịp nữa.
Ngay cả Sở Vân Thăng cũng không nghĩ tới lại có loại người vong ân phụ nghĩa như vậy tồn tại. Mình vừa mới cứu mạng bọn hắn, hiện tại liền có người lấy oán trả ơn! Cho nên cho dù hắn châm chọc Điêu Định Quốc vài câu, hắn cũng không nghĩ tới đối phương vậy mà lại trực tiếp dùng dao đâm hắn!
Trong mắt Điêu Định Quốc, người thần bí nhìn như uy phong này chết chắc rồi. Khoảng cách gần như thế trúng một dao của hắn, cho dù là dao bổ dưa hấu, không chết cũng là trọng thương. Sau đó mình thuận thế đoạt lấy nỏ, liền đại công cáo thành!
Lúc này hắn tựa hồ đã nhìn thấy cảnh tượng uy phong mình cầm vũ khí cường đại này bắn giết Bọ Giáp Đỏ.
Thế nhưng sự việc phát triển lần nữa nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Người thần bí vẫn đứng sừng sững ở đó, không có bất kỳ dấu hiệu bị thương nào. Con dao bổ dưa hấu của Điêu Định Quốc lại rơi xuống đất, trên tay hắn toác một cái miệng máu, máu tươi tí tách chảy xuống đất, cả người ngã lăn ra đất rên rỉ thống khổ.
Sở Vân Thăng cả giận nói: “Ngươi muốn giết ta!?”
Nếu như không phải nhờ Lục Giáp Nguyên Phù phòng ngự cường hãn, mình thật đúng là nói không chừng để tên vương bát đản này đắc thủ! Sở Vân Thăng thực sự có chút tức giận. Mình tốt xấu cũng coi như cứu hắn một mạng, không tri ân báo đáp thì thôi, còn muốn giết hắn! Cái này còn có thể xem như người sao?
“Tại sao?” Phẫn nộ sau khi, Sở Vân Thăng còn cảm thấy có chút kỳ quái.
Điêu Định Quốc ngay khoảnh khắc dao bổ dưa hấu bị bắn ra một cách khó hiểu liền biết rõ mình lại phạm vào một sai lầm lớn, mà lại sai rất thái quá. Người này hoàn toàn là tồn tại mà hắn không thể tưởng tượng nổi.
“Tôi... tôi...” Điêu Định Quốc hoảng loạn rồi.
Sở Vân Thăng lạnh lùng cười cười nói: “Ngươi có phải hay không đầu lại choáng rồi? Lại không biết mình đang làm gì?!”
Điêu Định Quốc vô thức liếc nhìn chiếc nỏ của Sở Vân Thăng một cái, chỉ một cái liếc mắt liền nhanh chóng dời đi, đầu óc dần dần tỉnh táo lại phi tốc nghĩ biện pháp ứng phó.
Sở Vân Thăng bản thân đã là cảnh giới một Nguyên Thiên, lại có Lục Giáp Nguyên Phù tăng lên, cái liếc mắt quỷ quyệt kia của Điêu Định Quốc há có thể thoát khỏi sự phát giác của hắn?
Không cần quá phí não liền có thể hiểu được ý đồ của tên Điêu Định Quốc này, hóa ra là nhắm vào chiếc nỏ của mình!
Sở Vân Thăng vừa tức giận lại vừa cạn lời. Coi như hắn đoạt được nỏ của mình, không có chút Nguyên Khí nào cũng không sử dụng được. Lại nói, coi như hắn có Nguyên Khí, bởi vì Phù phong phong ấn Nguyên Phù trên nỏ mang khí tức của Sở Vân Thăng, người khác vẫn không dùng được.
Điêu Định Quốc, hoa ngôn xảo ngữ, lấy oán trả ơn, mưu tài sát hại tính mệnh, tâm địa xà hạt khiến Sở Vân Thăng rất là thống hận!
Đối với loại người này, không có gì để nói nhiều, trực tiếp chặt cho trùng ăn, đây là ý nghĩ đầu tiên của Sở Vân Thăng.
Bất quá, khi hắn rút trường kiếm ra, khoa tay múa chân trên cổ Điêu Định Quốc nửa ngày, sững sờ không chém xuống được. Không có nguyên nhân khác, vẻn vẹn bởi vì hắn vẫn chưa từng giết người, do đó có một chút do dự.
Mặc dù những ngày này, các loại tử trạng kinh khủng của người chết gặp nhiều, côn trùng cũng từng giết không ít, nhưng việc tự mình, chân chính giết chết một người sống là hoàn toàn khác biệt. Cũng không phải là tâm hắn có mềm hay không, đối với loại người này, Sở Vân Thăng từ trước đến nay không có chút lòng đồng cảm nào.
Điêu Định Quốc sớm đã bị trường kiếm Sở Vân Thăng rút ra dọa đến suýt chút nữa sụp đổ. Hắn làm sao cũng không nghĩ tới lòng tham nhất thời của mình lại mang đến tai họa ngập đầu!
Bất quá hắn tựa hồ mang tính lựa chọn quên đi sự thật rằng hắn đã có ý đồ đánh lén Sở Vân Thăng trước!
Sự do dự của đối phương để Điêu Định Quốc bắt lấy cơ hội. Hắn xoay người bỏ chạy, lao về phía trong phòng. Mặc dù bên trong căn bản không có lối thoát, cái này cũng có thể gọi là hoảng hốt chạy bừa đi.
Sở Vân Thăng mặc dù do dự một chút, nhưng cũng không phải chuẩn bị buông tha tên cặn bã này. Điêu Định Quốc chạy tốc độ nhanh, nỏ của Sở Vân Thăng càng nhanh hơn. Khoảng cách gần như thế, không cần lãng phí Nguyên Khí, trực tiếp một mũi tên bắn vào đùi Điêu Định Quốc. Điêu Định Quốc “phù phù” ngã lộn nhào, đầu đập vào thi thể trên đất, đau đớn cùng kinh hãi khiến hắn sợ hãi tru lên!
Năm người khác thấy biến cố này đều dọa đến câm như hến, không ai dám lên tiếng, tựa hồ cũng không có người nguyện ý cầu tình cho Điêu Định Quốc.
Sở Vân Thăng đã nghĩ ra biện pháp xử lý rất tốt. Hắn đóng cánh cửa lớn duy nhất của căn phòng lại, lại dùng thanh sắt bị Bọ Giáp Đỏ phá hư nằm tán loạn trên mặt đất quấy chết chốt cửa. Như vậy cũng không cần tự tay trực tiếp giết tên vương bát đản này. Điêu Định Quốc hoặc là mất máu quá nhiều mà chết, hoặc là chết đói ở bên trong! Tóm lại không có bất kỳ đường sống nào.
Kiểu chết này tựa hồ so với trực tiếp giết hắn còn tàn nhẫn hơn, Sở Vân Thăng thầm nghĩ. Bất quá hắn hận nhất cũng là loại tiểu nhân lấy oán trả ơn này, cũng liền bình thường trở lại.
Khi đi qua trước mặt cô gái Phỉ Phỉ, Sở Vân Thăng còn không quên nói móc nàng một chút: “Ngay cả loại vương bát đản lấy oán trả ơn này mà cô còn tin hắn?”
Cô gái khẩn trương cũng không dám nhìn hắn, bị hắn nói như vậy liền giống như con thỏ bị kinh hãi, trốn sang một bên.
Ta có khủng bố như vậy sao? Sở Vân Thăng buồn bực thầm nghĩ.
“Anh có thể mang bọn em đi cùng không?” Chàng trai trẻ khẩn cầu.
Sở Vân Thăng nhìn năm người bọn họ một chút, lắc đầu nói: “Tôi còn có việc khác, các người đi nhanh lên đi. Nơi này mùi máu tươi rất nặng, chẳng mấy chốc sẽ có côn trùng khác tới.”
“Thế nhưng là chúng tôi có thể đi nơi nào đâu?” Một người phụ nữ trung niên tuyệt vọng nói.
“Sau khi rời khỏi đây, đi về phía tây, bên kia có ánh đèn và tiếng súng, có quân đội, các người có thể đi đến đó!” Sở Vân Thăng nói cực nhanh, những tình huống này đều là hắn nhìn thấy khi tới đây.
Chàng trai trẻ lập tức nói: “Không được, từ bên này đi về phía tây có cái cầu, có côn trùng canh giữ ở đó. Chúng tôi thử qua mấy lần cũng không thể đi qua, ngược lại tổn thất mấy người!”
Nghe nói có côn trùng, Sở Vân Thăng lập tức hứng thú, mang theo vẻ hưng phấn nói: “Có côn trùng? Mấy con?”
Đám người nghe ngữ khí của hắn toàn bộ hít sâu một hơi. Quả nhiên là người điên, trên thế giới này lần đầu tiên nhìn thấy có người hưng phấn như thế đối với côn trùng.
Chàng trai càng thêm nhận định năng lực thần bí của Sở Vân Thăng, hồi ức nói: “Có chừng hai con, một con tại đầu cầu phía đông, một con tại đầu cầu phía tây. Chúng tôi đi mấy lần đều là như vậy!”
Hai con a, mặc dù có chút tách ra, nhưng khoảng cách gần như vậy, đối với côn trùng tới nói cơ bản cũng như không tách ra, có chút độ khó. Sở Vân Thăng bỗng nhiên lại nghĩ đến một vấn đề khác, nghi ngờ nói: “Tại sao các người cứ phải đi qua cây cầu đó? Đi vòng qua phía bắc hoặc phía nam không được sao?”
Chàng trai cười khổ nói: “Đại ca, chúng tôi cũng muốn a. Nhất là hướng phía nam còn có siêu thị Hoa Liên, chúng tôi đi nhiều nhất chính là chỗ đó. Ở bên kia chết người nhiều nhất, trên con đường đó và bên trong siêu thị phân biệt có một con côn trùng, liền đợi đến chúng tôi đi chịu chết a!?”
Sở Vân Thăng hơi suy tư. Côn trùng lạc đàn tự nhiên là lựa chọn tốt nhất, nhưng loại tình huống này có thể ngộ nhưng không thể cầu. Nếu như nhất định phải gặp được loại lạc đàn mới dám hạ thủ, tốc độ tu luyện của mình sẽ giảm mạnh, không phù hợp với nhu cầu bức thiết hiện tại.
Như vậy thì tới khiêu chiến hai con đi, hào khí của hắn dâng cao!