Khánh Vô Thiên Đằng lúc này đã chẳng còn tâm trí đâu mà suy tính thiệt hơn, trong lòng gã giờ đây chỉ còn lại sự chấn kinh tột độ.
Một chỉ của Ninh Thành oanh ra, trực tiếp nghiền nát không gian lĩnh vực của gã. Ngay cả không gian quy tắc vốn nằm dưới sự khống chế của đạo vận Tử Bạt cũng bắt đầu rạn nứt. Thiên địa quy tắc bị suy yếu đến mức vô hạn, bất kể là quy tắc nguyên bản hay quy tắc dưới không gian Tử Bạt đều vỡ vụn tan tành.
Khánh Vô Thiên Đằng sợ hãi đến cực điểm. Đối mặt với một chỉ này, gã như nhìn thấy thiên địa đang rơi vào cảnh tịch diệt, vạn vật đều phải vong mạng dưới uy lực của nó, mà gã lại chẳng có cách nào để chống đỡ. Từ khi bước chân vào con đường tu hành, dù có phải đối mặt với cường giả Hợp Giới, gã cũng chưa từng có cảm giác tuyệt vọng đến thế.
Đôi Tử Bạt bị gã cưỡng ép thu hồi, thay thế cho hộ thân lĩnh vực đã vỡ nát để che chắn trước người.
"Oanh!"
Một luồng khí tức bàng bạc cuồng bạo trong chớp mắt oanh kích thẳng vào khe hở giữa đôi Tử Bạt còn chưa kịp khép hẳn. Đôi Tử Bạt bị đánh văng đi, những quy tắc vốn đã mỏng manh nay lại càng thêm tan tác.
"Răng rắc! Phụt..."
Huyết quang bắn tung tóe. Ninh Thành vẫn sừng sững đứng yên tại chỗ, trong khi Khánh Vô Thiên Đằng bị một chỉ này đánh bay ra xa, đạo vận quanh thân tán loạn, cả người rệu rã, hơi thở suy sụp.
Nữ tử vốn đứng ngoài quan chiến dù đã lao tới ngay lập tức nhưng cũng không kịp ngăn cản Khánh Vô Thiên Đằng bị thương.
"Ảnh Ảnh, dừng tay! Muội không phải đối thủ của hắn đâu." Khánh Vô Thiên Đằng vội vàng quát lên, ngăn cản nữ tử đang định tế ra Ô Đăng.
Ninh Thành cảm nhận được một luồng suy yếu nhẹ, nhưng hắn không nuốt vào Vũ Trụ Chân Tủy. Có một chỉ này làm gương, hắn tin rằng Khánh Vô Thiên Đằng sẽ không dám ngạo mạn như trước nữa. Mặc dù hắn cực kỳ chán ghét kẻ này, nhưng về việc giết chết Khánh Vô Thiên Đằng, hắn vẫn chưa thực sự hạ quyết tâm. Nếu Khánh Vô Thiên Đằng và nữ tử kia đều tu luyện đại đạo chân chính, điều đó chứng tỏ lai lịch của bọn họ không hề đơn giản.
Hơn nữa, hắn và Khánh Vô Thiên Đằng cũng không có thâm thù đại hận gì, hà tất phải kết oán với một thế lực cường đại đứng sau? Xét ở một góc độ nào đó, Khánh Vô Thiên Đằng còn giúp Giang Mãn diệt trừ Mâu gia.
Nếu thực sự muốn giết Khánh Vô Thiên Đằng, hắn đã không thi triển Phá Tắc Chỉ sớm như vậy. Hoặc nếu có dùng, hắn sẽ sử dụng các thủ đoạn khác để trói buộc đối phương trước, sau đó mới tung đòn chí mạng, chứ không phải chỉ khiến đối phương bị thương để rồi sinh lòng cảnh giác như thế này.
Nữ tử nghe lời Khánh Vô Thiên Đằng, vội vàng thu hồi tư thế tấn công, lao đến bên cạnh gã, lo lắng hỏi: "Thiên Đằng ca..."
Ninh Thành không thèm để ý đến hai người bọn họ, ánh mắt hắn đảo qua vị trí Du Vực vừa đứng, nhưng gã ta đã biến mất từ lâu. Phải thừa nhận rằng kẻ tu luyện phân thân này có thủ đoạn đào tẩu thuộc hàng nhất lưu.
Khánh Vô Thiên Đằng cũng nhận ra Du Vực đã biến mất, gã biết mình đã bị tên "kiến hôi" tóc đỏ kia lợi dụng.
"Thực lực của Ninh đạo hữu thật sự là mạnh nhất mà Khánh mỗ từng thấy trong đời." Khánh Vô Thiên Đằng thu hồi vẻ ngạo mạn, chắp tay cung kính với Ninh Thành.
Gã đến Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên đã nghe nói nơi này có hai vị cường giả, từng liên thủ đánh bại hơn mười vị cường giả bước thứ ba.
Hai người đó, một là Ninh Thành, người còn lại là Tông chủ Thánh Đạo Tông – Diệp Mặc. Hiện tại Tông chủ Thánh Đạo Tông còn chưa xuất hiện, mà chỉ riêng Ninh Thành đã dễ dàng khiến gã trọng thương. Có thể tưởng tượng, một khi vị Tông chủ kia cũng lộ diện, hai người bọn gã đừng hòng rời khỏi Thiên Ngoại Thiên một cách bình an.
Trước đó, gã cứ ngỡ cường giả Tạo Giới Cảnh ở đây đều là Ngụy Giới, nên dù có nghe qua danh tiếng cũng chẳng để tâm. Bây giờ, trong lòng gã thật sự đã nảy sinh tia sợ hãi.
"Ninh đạo hữu, Thập Nhị Tự Chân Ngôn quả thực là vật báu của sư môn ta. Năm đó Tuân Phủ Xuyên trộm đi chân ngôn, sư phụ ta vẫn luôn u uất không vui. Mấy năm trước, sau khi sư phụ rời khỏi Thường Đình Sơn thì bặt vô âm tín. Lần này ta và sư muội Ảnh Ảnh ra ngoài chính là để tìm lại Thập Nhị Tự Chân Ngôn. Nếu Ninh đạo hữu có thể giao trả, Khánh Vô Thiên Đằng ta nguyện ý trả bất cứ giá nào."
Ngay cả Ninh Thành cũng phải thầm cảm thán trước sự thay đổi thái độ nhanh chóng của kẻ này.
Khánh Vô Thiên Đằng trong lòng cũng đầy bất lực. Gã biết, Đại Vô Tướng Công là thứ gã đừng hòng tơ tưởng tới nữa. Lúc Ninh Thành nhắc đến môn công pháp này, dù bề ngoài gã tỏ ra bình thản nhưng nội tâm lại cuộn trào sóng dữ. Một kẻ Hợp Đạo như Du Vực mà cũng dám mơ tưởng Đại Vô Tướng Công sao? Theo dự tính ban đầu của gã, sau khi bắt giữ Ninh Thành sẽ ép hắn giao ra cả Đại Vô Tướng Công lẫn Thập Nhị Tự Chân Ngôn.
Ninh Thành nhàn nhạt đáp: "Thập Nhị Tự Chân Ngôn là vật người khác bồi thường cho ta. Muốn lấy lại cũng được, nhưng ngươi phải đưa ra thứ khiến ta hài lòng để trao đổi. Đúng rồi, hiện tại ta đang gấp rút tìm kiếm La Phách Tiên Liên, nếu ngươi có thể lấy ra, ta khắc lại một bản chân ngôn cho ngươi cũng chẳng sao. Tất nhiên, nếu ngươi có Hành Nhưỡng, ta cũng có thể cân nhắc một chút."
Đối với nhân phẩm của Khánh Vô Thiên Đằng, Ninh Thành không có chút thiện cảm nào. Hắn không có ý định giao ra chân ngôn vào lúc này, nhưng nếu đối phương tìm được La Phách Tiên Liên, việc chia sẻ một bản sao không phải là không thể.
Tuy nhiên, Ninh Thành cũng có chút hoài nghi lời nói của Khánh Vô Thiên Đằng. Thập Nhị Tự Chân Ngôn vốn do sư phụ gã bảo quản, mà đã là sư phụ của Khánh Vô Thiên Đằng thì thực lực chắc chắn không tầm thường. Trong khi đó, Tuân Phủ Xuyên bị Mâu gia giết chết khi đó mới chỉ là Hỗn Nguyên hậu kỳ. Một Hỗn Nguyên Thánh Đế mà có thể trộm được bảo vật từ tay sư phụ Khánh Vô Thiên Đằng sao? Chuyện này nghe qua chẳng khác nào một trò đùa.
Nói xong, Ninh Thành lười để ý đến gã nữa, quay sang bảo Phong Hoàng Mai: "Phong Thiên chủ, kẻ này đã gây ra bao nhiêu tổn thất tại Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên, hãy bắt gã bồi thường gấp bội."
Mâu gia năm xưa diệt môn đoạt bảo, Ninh Thành không định lấy chuyện đó ra để nói. Còn về Thường Đình Sơn mà Khánh Vô Thiên Đằng nhắc tới, hắn cũng chưa từng nghe qua. Những gì gã gây ra ở đây, đương nhiên gã phải trả giá.
Khánh Vô Thiên Đằng há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng không dám phản bác nửa lời.
Phong Hoàng Mai mỉm cười nói với Ninh Thành: "Ninh huynh cứ việc về nghỉ ngơi, ở đây có tôi lo liệu là được rồi..."
Lời của Phong Hoàng Mai còn chưa dứt, hộ trận của Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên bỗng chấn động kịch liệt từng hồi. Lão lập tức im bặt, kinh ngạc nhìn về phía Ninh Thành.
Kể từ sau khi Ninh Thành và Diệp Mặc liên thủ đánh lui cường giả Thiên Môn Giới, vốn tưởng chẳng còn ai dám to gan oanh kích hộ trận của Thiên Ngoại Thiên nữa, nhưng sự thật ngay trước mắt lại chứng minh điều ngược lại.
Ánh mắt Khánh Vô Thiên Đằng lóe lên tia mừng rỡ thoáng qua. Gã đã quá tự phụ về thực lực của mình mà đánh giá thấp Thiên Ngoại Thiên. Ngay lúc gã đang bế tắc, không ngờ lại có kẻ đưa tới một cơ hội lớn thế này. Kẻ dám tấn công hộ trận nơi này chắc chắn không phải hạng xoàng. Một khi kẻ đó và Ninh Thành đối đầu, gã nhất định sẽ tìm cách nhúng tay vào.
Khi Ninh Thành và Phong Hoàng Mai vội vã chạy đến quảng trường, nơi này đã chật kín người. Cả hai đều nhận ra một người quen: Kế Mạn. Ngoài Kế Mạn, Ninh Thành còn thấy một người quen khác là Chung Vô Trần.
Đạo vận quanh thân Kế Mạn đã tan nát, rõ ràng là thương tổn đến tận căn cơ. Chung Vô Trần vậy mà đã Hợp Giới thành công, nhưng tình trạng cũng chẳng khá khẩm hơn, đạo vận tiêu tán, thương thế không hề nhẹ hơn Kế Mạn là bao.
"Ninh đạo hữu, anh quả nhiên không sao, tốt quá rồi..." Chung Vô Trần vừa thấy Ninh Thành đã mừng rỡ thốt lên.
"Oanh!"
Bên ngoài hộ trận lại truyền đến một tiếng nổ lớn, cả đại trận rung chuyển bần bật. Chỉ dựa vào cường độ tấn công này, mọi người đều biết kẻ đến ít nhất cũng là một cường giả Hợp Giới.
"Phong Thiên chủ, cứu tôi!" Kế Mạn nhìn thấy Phong Hoàng Mai thì mặt đầy vẻ hoảng loạn, hoàn toàn không có sự vui mừng như Chung Vô Trần.
Phong Hoàng Mai vội trấn an: "Kế đạo hữu đừng gấp, vừa rồi hộ trận là do cô khép lại phải không?"
Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên hiện vẫn chưa phân chia lại quyền hạn, bất kỳ cường giả Tạo Giới nào ở đây cũng có thể độc lập điều khiển hộ trận. Rõ ràng, sau khi Kế Mạn và Chung Vô Trần chạy về đây, nàng đã lập tức đóng cửa hộ trận để ngăn kẻ địch.
Kế Mạn lúc này mới bình tĩnh lại đôi chút, gật đầu với Phong Hoàng Mai, sau đó chắp tay nói với Ninh Thành: "Kế Mạn bái kiến Ninh đạo hữu. Công pháp của đạo hữu thông thiên, Kế Mạn thật lòng khâm phục."
Thực lực của Ninh Thành nàng đã sớm chứng kiến tại Thiên Địa Thần Mộ Cương. Nay thấy hắn bình an vô sự trở về, lại còn Hợp Đạo thành công, trong lòng nàng chỉ còn sự kính trọng. Còn về những cường giả bước thứ ba đang đứng xem xung quanh, vì đạo vận của họ đã tiêu tán nên nàng vẫn chưa nhận ra.
Ninh Thành đoán rằng Kế Mạn và Chung Vô Trần thoát được khỏi Già Lượng Sơn chắc chắn đã phải trải qua chuyện gì đó rất kinh khủng, và họ cũng không trở về theo con đường thông thường.
"Oanh..."
Hộ trận lại vang lên tiếng nổ chói tai, Ninh Thành trầm giọng bảo Phong Hoàng Mai: "Phong Thiên chủ, mở hộ trận ra, để kẻ đó vào quảng trường."
"Được." Phong Hoàng Mai tràn đầy tự tin vào Ninh Thành, thực lực của hắn tuyệt đối mạnh hơn nhiều so với những cường giả Hợp Giới thông thường.
Hộ trận vừa mở, một thân ảnh lùn tịt, chỉ cao khoảng hơn một mét đáp xuống quảng trường. Ánh mắt gã lùn này đảo qua xung quanh một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Chung Vô Trần, rồi hắc hắc cười lạnh: "Tiểu tử, chuyện ngươi không giữ chữ tín lát nữa ta sẽ tính sổ sau. Giờ thì nói đi, Thất Kiều Thần Thông ở đây rút cuộc đang nằm trên người kẻ nào?"
Ninh Thành lập tức hiểu ra, Chung Vô Trần có thể trở về được chắc chắn là nhờ sự "giúp đỡ" của tên lùn này.
Quả nhiên, Chung Vô Trần áy náy khom người với Ninh Thành: "Ninh huynh, tôi có lỗi với anh. Trước đó tôi ở Thiên Ngoại Thiên Tạo Giới thành công, lỡ tay tế ra Đệ Nhất Nại Hà Kiều, không ngờ lại kinh động đến kẻ này. Hắn ép hỏi tôi về Thất Kiều Thần Thông, tôi chỉ còn cách..."
Ninh Thành xua tay, ánh mắt khóa chặt vào tên lùn. Ngũ quan của kẻ này trông cũng khá đoan chính, nhưng mái tóc thì rối bù như đống rơm. Nhìn bề ngoài chỉ có vẻ là Tạo Giới Cảnh, nhưng đạo vận cường hãn trên người gã dường như còn mạnh hơn cả Phong Hiên. Quả nhiên là những kẻ bước ra từ Thiên Địa Thần Mộ Cương không thể coi thường.
Ninh Thành nhớ lại lời của kẻ giao dịch với mình trong hư không tại Sát Lục Giới ở Thần Mộ Cương. Không phải cứ sở hữu Tạo Hóa Bảo Vật mới là mạnh nhất. Có những kẻ dù không có bảo vật gì trong tay vẫn có thể tung hoành vũ trụ, không hề thua kém bất kỳ ai. Nếu như Hình Hy truy sát hắn lúc trước ở vào Tạo Giới Cảnh, thì thực lực của tên lùn này e rằng cũng phải đặt lên bàn cân so sánh với nàng ta.
"Thất Kiều Thần Thông nằm trên người ngươi? Vậy ngươi chắc chắn có Thất Kiều Giới Thư rồi? Lấy ra cho Bổn vương xem thử." Tên lùn tiến một bước đã đứng ngay trước mặt Ninh Thành. Cách xưng hô của gã rất kỳ quái, một cường giả Tạo Giới Cảnh mà lại tự xưng "Bổn vương", đúng là tự hạ thấp thân phận.
Ninh Thành nhìn tên lùn, bình tĩnh đáp: "Ngươi là ai? Đã biết Thất Kiều Thần Thông là của ta, tại sao ta phải cho ngươi xem? Thần thông của ngươi sao không lấy ra cho ta xem thử?"
Tên lùn nhíu mày, sau đó gật đầu ra vẻ đồng tình: "Ngươi nói cũng có lý. Thần thông của ta rất nhiều, ngươi muốn xem loại nào?"
Lời tác giả: Cầu phiếu bồi đắp Tạo Hóa
Sự kiện nhân đôi phiếu tháng đã bắt đầu, Lão Ngũ xin gửi tới các bạn một chương trước, đồng thời mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình để bồi đắp cho đại tác phẩm Tạo Hóa của chúng ta.
Vì trong "Tạo Hóa" và "Tối Cường" còn khá nhiều "hố" chưa lấp, cũng như cần hoàn thiện các tình tiết, nên tốc độ cập nhật gần đây có hơi chậm. Đây cũng là giai đoạn viết khó khăn nhất đối với tôi. Mong các đạo hữu yêu mến bộ truyện thông cảm cho việc chương ra hơi ít nhé!
Có những chi tiết từ rất lâu rồi có lẽ tôi đã lỡ quên mất, vì vậy sắp tới tôi rất mong nhận được sự hỗ trợ từ các đạo hữu để nhắc lại những mắt xích còn thiếu đó.
Ngoài ra, hiện đang có cuộc bình chọn "Nhà văn được yêu thích nhất năm". Vì thời gian qua chưa thực hiện được việc bạo chương nên tôi cũng không dám mở đơn chương cầu phiếu. Nay cuộc bình chọn sắp kết thúc, tôi cũng mạn phép xin một phiếu từ các bạn, chỉ mong kết quả không quá khó coi là được rồi.
Đang đợt nhân đôi phiếu tháng, không cầu không được. Cảm ơn các bạn rất nhiều!!!