"Bành!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, toàn bộ không gian cấm chế xung quanh Ninh Thành tan nát, hóa thành hư vô.
Ninh Thành nhìn quanh với vẻ mặt đầy kinh hỉ. Vực của hắn rốt cuộc đã có tiến triển mang tính thực chất. Những gợi ý từ Lâu Bình Xuyên và Tác Kiều Gia đã giúp hắn dung hợp thành công Tinh Hà Hỏa Diễm vào trong Vực. Ngọn lửa này ẩn trong Vực một cách hoàn hảo, không để lại chút dấu vết. Chỉ cần đối phương không nhìn thấu, hắn có thể mượn lực lượng của Vực để tung ra những đòn tấn công chí mạng.
Thực tế, đây vẫn chưa hoàn toàn là sự tấn công của bản thân "Vực", mà mới chỉ là mượn Vực làm môi trường để đưa Tinh Hà vào chiến đấu. Gốc rễ vẫn nằm ở sức mạnh của Tinh Hà Hỏa Diễm. Tuy nhiên, bất kể thế nào, đây cũng là bước đi đầu tiên đầy ngoạn mục trong việc vận dụng Vực của hắn.
Cộng thêm món pháp bảo Như Ý Yêu Phủ mà Đường Vũ đưa cho đã được luyện hóa, nó có thể biến ảo thành nhiều hình thái khác nhau, cực kỳ thích hợp để đánh lén. Ninh Thành hiểu rõ, thực lực của mình so với vài ngày trước đã tăng vọt một bậc. Chỉ cần có thể đột phá lên Toái Tinh cảnh, hắn tự tin mình đủ sức lấy mạng Lâu Bình Xuyên.
Đúng lúc này, cấm chế ngoài cửa phòng rung chuyển dữ dội. Ninh Thành vừa mở cửa đã thấy gã quản sự của tức trạm đứng đó, mặt mày hầm hầm giận dữ. Nhìn thấy Ninh Thành, gã quát lớn:
— Ngươi to gan thật! Dám ở trong tức trạm của chúng ta thử nghiệm thần thông pháp kỹ, phá hoại trận pháp căn phòng sao?
— Thật ngại quá, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý. — Ninh Thành biết mình sai mười mươi, chọn nơi bế quan không đúng chỗ nên chỉ đành thấp giọng tạ lỗi.
— Bồi thường mười triệu Thanh tệ, sau đó lập tức rời khỏi đây! Tức trạm chúng ta không hoan nghênh loại khách như ngươi. — Giọng gã quản sự càng thêm gay gắt.
Ninh Thành dở khóc dở cười, đành ngậm ngùi móc túi mười triệu Thanh tệ bồi thường rồi lủi thủi bước ra khỏi tức trạm. Nguyễn Danh Thư vẫn chưa tới tìm, hắn định bụng đi tìm chỗ ở mới.
— Ninh sư huynh...
Vừa bước chân ra khỏi cổng, tiếng gọi của Nguyễn Danh Thư đã vang lên.
Ninh Thành mừng rỡ, vội vàng bước tới hỏi:
— Danh Thư sư muội, có phải Thời Gian Hoang Vực sắp mở cửa rồi không?
— Sáng mai sẽ mở, muội đặc biệt tới báo để huynh chuẩn bị, ngày mai chúng ta cùng đến quảng trường Mạn Luân. Mà sao huynh lại xách đồ ra ngoài thế này? — Nguyễn Danh Thư ngạc nhiên hỏi.
Kể từ sau luận đạo đại hội, Ninh Thành đã lọt vào tầm mắt của không ít kẻ. Dù hỏa bản nguyên tinh của hắn đã bị Đường Vũ lấy đi, nhưng thiên hạ đa nghi, kẻ thì đoán hắn còn viên thứ hai, người lại tò mò hắn lấy bảo vật đó từ đâu. Theo lý mà nói, Ninh Thành nên ở lì trong tức trạm cho đến khi hoang vực mở cửa mới phải.
Ninh Thành cười khổ:
— Huynh vừa bị đuổi cổ ra ngoài đây. Lúc nãy luyện tập trận pháp không cẩn thận làm hỏng cấm chế của phòng, bị phạt mười triệu rồi bị đuổi luôn. Đang định đi tìm chỗ trú chân thì gặp muội.
Nguyễn Danh Thư mỉm cười:
— Vậy thì về chỗ muội đi. Tối nay chúng ta bàn bạc một chút về cách phối hợp trong Thời Gian Hoang Vực, với lại muội cũng có chuyện cần nói với huynh.
Ninh Thành đoán chuyện "cần nói" chính là về Vĩnh Vọng Đan, nên hắn không từ chối lời mời.
Hắn hợp tác với nàng vốn cũng vì loại đan dược này. Trước đây hắn chưa hiểu rõ, nhưng sau khi đọc qua cuốn Đan giản mà Đường Vũ đưa, khát vọng có được Vĩnh Vọng Đan trong hắn càng thêm mãnh liệt. Hắn cũng biết, thứ này ở tinh lục Mạn Luân thì quý hiếm, nhưng ở những tinh không khác, nó chưa chắc đã là hàng hiếm có khó tìm.
Trong vũ trụ mênh mông, có những nơi Vĩnh Vọng Đan phổ biến chẳng khác gì tinh không tinh thạch. Muốn dấn thân vào những vùng trời xa xôi ấy, cách duy nhất là không ngừng nâng cao tu vi. Càng mạnh, người ta càng có cơ hội chạm tay vào những nguồn tài nguyên phong phú hơn.
Giữa tinh không, chân lý "kẻ mạnh sẽ càng mạnh" luôn đúng đến chín mươi chín phần trăm.
...
Phòng của Nguyễn Danh Thư tuy chỉ có một chiếc giường, nhưng với tu vi Khuy Tinh như hai người, dù có ngồi luận đạo cả tháng cũng chẳng cần chợp mắt.
— Tấm bản đồ ngọc giản muội đưa, huynh đã xem qua chưa? — Sau khi hạ cấm chế căn phòng, nàng vào thẳng vấn đề.
Ninh Thành gật đầu:
— Xem rồi, các vị trí đại khái huynh đều đã nắm được.
— Trong Thời Gian Hoang Vực, khoảng cách truyền tin của thông tấn châu bị rút ngắn đáng kể, thậm chí có lúc còn vô dụng. Bản đồ muội đưa có thể không phải hàng cực phẩm, nhưng chắc chắn hơn hẳn loại bán đại trà ở thành Thiên Cát. Trên đó có một địa danh gọi là Nguyệt Khê, thực chất là một con sông cạn. Nếu vào trong mà lạc mất nhau, chúng ta sẽ hội quân tại đó. — Nguyễn Danh Thư dặn dò.
— Được, vậy chúng ta cứ hẹn ở Nguyệt Khê, không gặp không về. — Ninh Thành khẳng định.
Nguyễn Danh Thư khẽ cười:
— "Không gặp không về", cách nói này hay đấy, muội rất thích.
Trong lòng Ninh Thành lúc này lại chợt nhớ tới tấm bản đồ hắn đấu giá được ở thành Toàn Ngọc. Nghe gã tu sĩ bán đồ nói tấm đó ở tinh lục Mạn Luân bán đầy đường, chỉ tốn một trăm Thanh tệ, vậy mà hắn mất tận một trăm mười triệu tinh tệ. Chính vì cảm giác bị "hớ" quá nặng nên đến giờ hắn vẫn chưa buồn ngó qua. Nghe Nguyễn Danh Thư nói vậy, hắn định bụng lát nữa sẽ mua một tấm bản đồ thường để so sánh xem tấm "đắt đỏ" kia có gì khác biệt không.
Thấy Ninh Thành trầm tư, Nguyễn Danh Thư lại nói tiếp:
— Gần đây có một kẻ đang ráo riết tìm các tu sĩ từ tinh hà Lý Lan tới để dò hỏi, hắn cũng đã tìm tới muội. Nghe nói là để tìm một tấm bản đồ. Nếu hắn tìm tới huynh, cứ giả vờ như không biết gì hết, rồi vô tình để lộ ra việc huynh có quen biết với Đường Vũ.
Ninh Thành vốn chẳng biết gì về lai lịch của Đường Vũ, nhân cơ hội này liền hỏi:
— Danh Thư sư muội, vị Đường Vũ kia rốt cuộc là ai? Lai lịch lớn lắm sao?
Nguyễn Danh Thư kinh ngạc nhìn hắn:
— Huynh không biết Đường Vũ? Cha cô ấy là Đường Nhất Đường, một cường giả Vĩnh Hằng Cảnh của tinh không Mạn Luân. Ngay cả Mạn Luân Đại Đế gặp Đường Nhất Đường cũng phải khách khí vài phần. Ở cái tinh không này, không ai dám động vào cô ấy đâu. Nếu không có lớp quan hệ này, tên Lâu Bình Xuyên kia chưa chắc đã chịu dừng tay đâu. Hắn cũng không phải dạng vừa, là người của Lâu gia ở tinh hà Thương Mâu, thế lực cực mạnh. Mà này, làm sao huynh vào được hội trường luận đạo thế? Cả gã Ma Kiên mắt mọc trên đỉnh đầu kia nữa, sao hắn lại chịu đứng ra nói đỡ cho huynh?
— Một người bạn mới quen đưa huynh vào, cô ấy rất tốt. Ma Kiên chắc là người cô ấy nhờ vả. — Ninh Thành đáp nước đôi. Hắn nhớ Nguyễn Danh Thư từng thấy Thẩm Cầm Du một lần, nhưng tin rằng nàng sẽ không nhớ rõ.
Không để nàng hỏi thêm, hắn chủ động chuyển chủ đề:
— Danh Thư sư muội, muội kể thêm cho huynh về Thời Gian Hoang Vực đi. Huynh gần như mù tịt về nơi đó.
— Được rồi. — Nguyễn Danh Thư gật đầu — Muội cũng chỉ nghe kể lại, rằng Thời Gian Hoang Vực là một mảnh vỡ quy luật của một vị diện hư không dung hợp với một tinh không hoang vực mà thành. Mảnh vỡ này chứa đựng quy luật thời gian, được một vị đại năng nghịch thiên dùng thần thông dung hợp lại.
— Là nơi có chủ sao? — Ninh Thành kinh ngạc.
Nguyễn Danh Thư lắc đầu:
— Từng là có chủ, nhưng giờ thì không. Nghe nói vị cường giả đó định kiến tạo vô số thế giới quy luật thời gian bên trong và tích trữ rất nhiều bảo vật. Chỉ tiếc là khi thế giới ấy chưa kịp hoàn thiện, vị ấy đã ngã xuống trong một trận đại chiến.
Ninh Thành lặng im. Cường giả vẫn lạc hắn đã thấy không ít. Những nhân vật trong Vô Cực Thanh Lôi Thành năm xưa, kẻ nào chẳng là bá chủ một phương? Vậy mà cuối cùng cũng chỉ là một nắm tro bụi giữa tinh không. Ngay cả hạng người như Thương Úy cũng phải chờ hắn tới cứu mạng.
Hắn nhìn Nguyễn Danh Thư nhưng tâm trí đã bay tận đâu đâu. Cường giả đã chết thì không còn là cường giả. Chỉ có những kẻ chân chính đạt đến vĩnh hằng giữa vũ trụ này mới là chân chính mạnh mẽ, còn lại đều chỉ là phù hoa.
— Ninh sư huynh, huynh sao thế? — Thấy hắn thất thần, nàng khẽ hỏi.
— À, không có gì, muội nói tiếp đi. — Ninh Thành sực tỉnh.
Nguyễn Danh Thư biết hắn có bí mật nhưng không tiện hỏi sâu:
— Sau đó Thời Gian Hoang Vực bị bỏ lại ở tinh không Mạn Luân. Nơi này không phải muốn vào là vào, chỉ mở ra vào những thời điểm cố định. Bao nhiêu năm qua, vô số tu sĩ tiến vào nhưng cũng vô số kẻ đã phải vùi thây nơi đó. Ở trong hoang vực, thứ đáng sợ nhất chính là thời gian. Có đôi khi huynh vướng vào một vòng xoáy thời gian, đến lúc thoát ra được thì thọ nguyên có khi đã cạn kiệt rồi.
— Ngay cả Mạn Luân Đại Đế cũng không vào được sao? — Ninh Thành tò mò.
— Đúng vậy, không đủ điều kiện thì Đại Đế cũng chịu chết. Nghe nói lần này hoang vực mở cửa trong mười năm. Một khi đã vào, mười năm sau mới có thể ra ngoài. Hết thời hạn, hoang vực sẽ tự động truyền tống mọi người ra.
— Mười năm? — Ninh Thành thốt lên kinh ngạc. Vào một bí cảnh mà mất tận mười năm, quá dài.
— Đúng, mười năm. Trong đó, thứ quý giá nhất không phải Vĩnh Vọng Đan, mà là Thời Gian Thạch. Đây là vật phẩm tự nhiên sinh ra trong hoang vực, chứa đựng một tia quy luật thời gian, vô cùng trân quý. Thời Gian Thạch có đủ loại kích cỡ, nhỏ như hạt bụi, lớn thì như nhãn nhục. Nghe nói lần lịch luyện này của tinh không Mạn Luân sẽ lấy số lượng Thời Gian Thạch thu hoạch được để làm tiêu chuẩn xếp hạng...
Ninh Thành ngắt lời:
— Danh Thư sư muội, theo lời muội nói thì giá trị của Thời Gian Thạch cao như vậy, nếu có ai tìm được, liệu họ có cam tâm giao ra không?
Nguyễn Danh Thư nhìn hắn trân trân một hồi lâu, rồi mới gằn từng chữ:
— Ninh sư huynh, nếu huynh thực sự tìm được Thời Gian Thạch, thì nhất định phải giao ra, bằng không... đó chính là tự tìm đường chết!