Tạo Hóa Chi Môn

Chương 573. Cửu Cửu Khuy Tinh Tháp

— Vậy Cửu Cửu Khuy Tinh Tháp tổng cộng có bao nhiêu tầng? — Ninh Thành lên tiếng hỏi. Trong lòng hắn thầm nể phục tên Tiêu Vũ kia, dám thẳng tay phế bỏ tu vi của chính mình, nếu không phải hạng người tự tin đến cực hạn thì tuyệt đối không làm được như vậy.

Tử Xa Quân đáp:

— Cửu Cửu Khuy Tinh Tháp có tám mươi mốt tầng, Bất Lạc Tinh Hà Tháp sáu mươi bốn tầng, còn Vĩnh Hằng Tinh Không Tháp là bốn mươi chín tầng. Trong ba tòa tháp này, chưa một ai có thể leo lên tới đỉnh.

Ninh Thành nhìn chằm chằm về phía Khuy Tinh Tháp, lo lắng hỏi:

— Tử Xa huynh, vị nữ tu mà ta nhờ huynh tìm đã vào tháp mấy ngày rồi vẫn chưa ra sao?

— Đúng vậy. Ngươi định vào đó tìm nàng à? Thật ra, vào đó chưa chắc đã gặp được nàng đâu. Chi bằng ngươi cứ cùng ta ở đây chờ đợi thì hơn. — Tử Xa Quân nhìn ra ý định của Ninh Thành liền khuyên nhủ.

Ninh Thành định đáp lời thì bỗng nghe thấy tiếng hô hoán kinh ngạc từ bên cạnh:

— Có người mới lọt vào top 100 rồi kìa!

Ninh Thành và Tử Xa Quân lập tức bị thu hút. Danh sách một trăm cái tên vàng trên bảng xếp hạng Cửu Cửu Khuy Tinh Tháp vừa có sự thay đổi. Vị trí thứ một trăm hiện tại đã đổi thành Sầm Phi.

Phía sau tên Sầm Phi ghi rõ: Kim Ô Môn, Tinh Hà Cảnh Nam, Tinh Không Mạn Luân. Tiếp đó là tầng thứ năm mươi mốt, kèm theo thời gian trụ lại ở tầng này.

Nhờ trí nhớ tốt, Ninh Thành biết người đứng thứ một trăm trước đó là Biên Triết, đạt tới tầng năm mươi và trụ lại được hai ngày. Hiện tại Sầm Phi leo lên tầng năm mươi mốt, đương nhiên sẽ đẩy Biên Triết ra khỏi bảng vàng. Sầm Phi chỉ mới vừa lên bảng, nếu hắn trụ lại tầng năm mươi mốt lâu hơn, thứ hạng chắc chắn sẽ còn tăng cao.

— Khá lắm! Đây là người đầu tiên của tinh không Mạn Luân chúng ta lọt vào top 100 đấy! — Tử Xa Quân không nén nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn tự hào.

Ninh Thành đứng bên cạnh thuận miệng hỏi:

— Vậy trước đây người có thứ hạng cao nhất của tinh không Mạn Luân là ai?

Tử Xa Quân đáp ngay:

— Là Du Hiệp Tư, hạng chín trăm ba mươi hai. Giờ hắn đã tiến cấp lên Tinh Hà Tam Cảnh rồi, nhưng ta vẫn chưa thấy tên hắn trên bảng xếp hạng Bất Lạc Tinh Hà Tháp.

Nói xong, Tử Xa Quân vội vã tiếp lời:

— Lưu Lãng huynh, ta phải đi lo việc ngay, ngọc bài của ngươi ta cũng sẽ tìm cách. Sau khi xong việc, ta cũng sẽ quay lại đây xem bản thân leo được tới tầng thứ mấy.

Ninh Thành cảm kích nói:

— Tử Xa huynh cứ tự nhiên, ta sẽ đợi ở đây. Nếu có tin tốt thì báo ngay cho ta biết.

— Yên tâm đi! — Tử Xa Quân dứt lời liền hối hả rời khỏi quảng trường. Thành tích của Sầm Phi đã kích thích ý chí của hắn. Cùng đại diện cho tinh không Mạn Luân tham gia, Sầm Phi vào được top 100, chẳng lẽ hắn lại không vào nổi top 1000 để bắt kịp bước chân của Du Hiệp Tư sao?

Tiễn Tử Xa Quân xong, Ninh Thành không hề chậm trễ, lập tức tiến vào làn sương mù mờ ảo bao quanh Cửu Cửu Khuy Tinh Tháp.

Vừa bước qua màn sương, một cánh cổng khổng lồ đóng chặt hiện ra trước mắt. Trước cổng có một tấm bia ngọc cao lớn. Trong lúc Ninh Thành còn đang suy nghĩ cách vào thì một tu sĩ khác bước tới.

Người đó đi lướt qua Ninh Thành, tiến đến bia ngọc viết tên và lai lịch của mình. Ngay lập tức, cánh cổng mở ra. Ninh Thành thử dùng thần thức quét vào bên trong nhưng hoàn toàn bị ngăn cách.

Vị tu sĩ kia nhanh chóng biến mất sau cánh cổng, và nó lại lặng lẽ đóng lại.

Ninh Thành tiến đến bia ngọc, do dự một chút rồi viết lên ba chữ: "Lưu Lãng Giả", quê quán: "Giang Châu". Hắn vốn là kẻ tha hương từ Trái Đất, viết như vậy cũng chẳng có gì sai.

Cánh cổng lại mở ra, Ninh Thành mừng thầm, sải bước tiến vào.

Vừa bước qua cửa, một dòng chữ vàng hiện ra trước mắt: "Lùi về sát cửa coi như thất bại."

Ninh Thành thấy mình chỉ cách cửa một bước chân, vội vàng bước tới phía trước. Nhưng chân hắn vừa nhấc lên, một lực đẩy khủng khiếp đột ngột ập tới. Lực đẩy này đến quá bất ngờ, suýt chút nữa đã hất văng hắn ngược lại cửa.

Tinh nguyên trong người Ninh Thành cuộn trào, trực tiếp đánh tan lực đẩy đó, hắn mới đứng vững được.

"Lợi hại thật!" Hắn mới chỉ ở tầng thứ nhất, nếu bị đẩy ra ngay từ đây thì đúng là nhục nhã vô cùng.

Sau khi đứng vững, Ninh Thành cẩn thận phóng ra Tinh Hà Vực. Hắn chưa từng tới đây nên không biết còn cạm bẫy gì chờ đợi phía trước.

Vài nhịp thở trôi qua, Ninh Thành nhận ra tầng thứ nhất ngoài lực đẩy bất ngờ kia thì không còn nguy hiểm nào khác. Với tu vi Niệm Tinh Cảnh như hắn, chỉ cần chống đỡ được đòn đánh lén ban đầu là có thể đứng vững.

Tầng này giống như một hành lang nhỏ, xung quanh là đá tảng hoang vu, ở giữa có một con đường đá xanh trải dài tít tắp.

Khi đã thích nghi với lực đẩy, Ninh Thành tăng tốc, nhanh chóng băng qua con đường đá xanh để đến trước cánh cửa tiếp theo. Trên cửa ghi: "Khuy Tinh Tháp tầng thứ hai."

Ninh Thành mỉm cười, cảm thấy chuyện này cũng không quá khó khăn. Hắn đưa tay định đẩy cửa, nhưng ngay khi tay sắp chạm vào, một tiếng gầm rú vang lên, một con Tinh Không Lang Thú đột ngột hiện ra chắn ngay trước cửa.

Ninh Thành không kịp thu tay, con thú đã há to mồm định nuốt chửng lấy hắn. Trong khoảnh khắc đó, bàn tay Ninh Thành hóa thành một đạo phủ ảnh, một luồng Tinh Hà Hỏa theo đó oanh kích ra ngoài.

Tiếng thét thảm thiết vang lên, con Lang Thú bị ngọn lửa của Ninh Thành thiêu rụi thành tro bụi. Ngay khi nó biến mất, cánh cửa tầng thứ hai cũng mở ra.

Lần này Ninh Thành đã có sự chuẩn bị, Tinh Hà Vực của hắn lập tức lan tỏa. Lực đẩy ở tầng này mạnh hơn tầng trước rất nhiều, nhưng nhờ có chuẩn bị, Ninh Thành dễ dàng hóa giải.

...

Với thần thức mạnh mẽ và Tinh Hà Vực bá đạo, Ninh Thành như chẻ tre, vượt qua các tầng và đứng trước tầng thứ mười tám.

Hắn thầm nghĩ Cửu Cửu Khuy Tinh Tháp này cũng chỉ đến thế thôi. Dù lực đẩy và thực lực yêu thú tăng dần theo từng tầng, nhưng với thực lực của mình, việc leo lên tầng bảy mươi chắc cũng không phải chuyện gì quá khó.

Mang theo ý nghĩ đó, Ninh Thành bước vào tầng mười chín, Tinh Hà Vực vẫn luôn thường trực quanh thân. Hắn nghĩ tầng này lực đẩy sẽ mạnh hơn, chỉ cần chuẩn bị kỹ là được.

Thế nhưng, điều khiến Ninh Thành kinh ngạc là Tinh Hà Vực của hắn không gặp bất kỳ sự cản trở nào. Tầng mười chín không có lực đẩy?

"Chuyện gì thế này?" Ý nghĩ vừa lóe lên, từng trận sát cơ sắc lẹm đã ập tới. Vô số Tinh Không Nhận Mang kèm theo sát ý cuồng bạo bao vây lấy hắn.

Dù Tinh Hà Vực đã được tế ra hết mức, những đạo nhận mang kia vẫn tìm được góc chết để xé rách phòng ngự. Ninh Thành lập tức triệu hồi Vô Cực Thanh Lôi Thành.

"Rầm! Rầm! Rầm!..." Tiếng oanh kích dày đặc nện lên mặt thành khiến Ninh Thành toát mồ hôi lạnh. Nếu không có Thanh Lôi Thành, hắn chắc chắn đã bị thương.

Đợt tấn công thứ nhất vừa dứt, đợt thứ hai đã ập tới, kèm theo đó là một lực đẩy mạnh gấp đôi tầng mười tám oanh thẳng vào người Ninh Thành. Hắn bị đẩy lùi mấy bước, suýt chút nữa là chạm lưng vào cửa.

— Thật nham hiểm! — Ninh Thành gầm lên một tiếng, vội vàng bước tới phía trước vài bước.

May mắn là đợt tấn công ở tầng mười chín tuy dày đặc nhưng sức mạnh chưa quá lớn. Ngoại trừ cú đẩy lén lút kia, Ninh Thành vẫn có thể đối phó được.

Vượt qua tầng mười chín, Ninh Thành đã có cái nhìn rõ ràng hơn về tòa tháp này. Nó giống như một thực thể có ý thức, luôn rình rập để đánh lén tu sĩ bất cứ lúc nào, mục đích duy nhất là tống cổ kẻ đột nhập ra ngoài.

Từ tầng hai mươi trở đi, các đợt tấn công ngày càng hung hãn. Không chỉ có nhận mang, mà còn có hư không sụp đổ, hỏa cầu, sát trận cấp thấp, thậm chí là cả đàn yêu thú vây hãm. Những con yêu thú này thực chất được kết tụ từ tinh nguyên khí, sau khi bị giết sẽ tan biến không dấu vết.

Ninh Thành kết hợp Tinh Hà Vực, Lưu Lôi Thương và Vô Cực Thanh Lôi Thành, dũng mãnh tiến lên. Chỉ cần hắn cẩn thận không để bị lực đẩy đột ngột hất văng, hắn sẽ không bị loại.

Dọc đường đi, Vô Ngân Thương và Hư Vô Hỏa Văn Thương luân phiên thi triển, khiến Ninh Thành cảm nhận được thương ý của mình đang chạm tới ngưỡng đột phá. Những đạo nhận mang liên tục phá vỡ Tinh Hà Vực cũng giúp hắn nhận ra vực của mình còn nhiều khiếm khuyết cần hoàn thiện.

"Oanh!" Một con yêu thú tinh không cuối cùng bị tiêu diệt, Ninh Thành đã đứng ở tầng thứ bốn mươi.

Hắn vốn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến khốc liệt, nhưng tầng này lại yên tĩnh đến lạ kỳ. Không có nhận mang, cũng chẳng có lực đẩy nào cả.

Ninh Thành vô thức bước tới một bước, ý thức bỗng chốc mờ mịt rồi lại tỉnh táo ngay lập tức. Và rồi, hắn sững sờ trước bóng người trước mặt.

— Mộ Hoàn... — Ninh Thành vừa thốt lên hai chữ đó, trong đầu bỗng hiện về lời nàng từng nói: "Cứ gọi tên tôi đi, hoặc gọi là Tiểu Điền cũng được..."

Điền Mộ Hoàn lặng lẽ nhìn Ninh Thành, gương mặt nàng bình thản nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.

— Điền Mộ Hoàn... — Ninh Thành khó khăn thốt ra đầy đủ tên nàng.

Điền Mộ Hoàn vẫn trân trân nhìn hắn:

— Cảm ơn anh vẫn còn nhớ tôi họ Điền.

Cả hai lại rơi vào im lặng. Một lúc lâu sau, Điền Mộ Hoàn bỗng mất đi vẻ bình tĩnh, nàng lao tới trước mặt Ninh Thành, nức nở:

— Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Anh đã từng yêu tôi chưa? Anh đã trở về, tại sao không hỏi tôi một câu xem tôi sống có tốt không, hay năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh cần gì phải cao ngạo như thế? Anh là một người đàn ông, tại sao lại phải chấp nhặt với một người phụ nữ nhỏ bé như tôi? Khi gặp lại anh, tôi đã xúc động biết nhường nào, còn anh... anh nhìn tôi cứ như nhìn một hòn đá ven đường. Anh có bao giờ hỏi xem tôi đã phải chịu đựng những tủi nhục gì không? Ninh Tiểu Thành...

...

Tại núi Dã Lai, vùng ven Thiên Nam, từ sau đợt sâu bệnh vài năm trước, nơi này càng thêm vắng vẻ. Trong một gian nhà tranh trên đỉnh núi, một thiếu nữ thanh tú bỗng nhiên đứng bật dậy, nước mắt đầm đìa, miệng lẩm bẩm:

— Tại sao em lại thấy anh? Rõ ràng đến thế... Ninh Tiểu Thành...