Tạo Hóa Chi Môn

Chương 65. Người Tình Của Thái Thúc Thạch

Nhìn từ bên ngoài, Ninh Thành cảm thấy Tây Gia Thành thậm chí còn không bằng Nam Nguyên Thành. Từ quy mô cho đến kiến trúc đều toát lên vẻ trầm mặc, khiêm tốn. Thế nhưng, sau khi bước chân vào trong, nhìn thấy những đại lộ rộng thênh thang, hắn mới bắt đầu cảm nhận được điểm vượt trội của nơi này.

— Thái Thúc huynh, đường sá ở Tây Gia Thành rộng thật đấy, nhưng sao trông có vẻ không được sầm uất cho lắm? — Ninh Thành nhận xét khi thấy hai bên đường lớn vắng bóng các cửa hiệu, người qua lại cũng thưa thớt, ai nấy đều vội vã.

Thái Thúc Thạch khẽ cười:

— Ninh huynh, những người quen biết đều gọi ta là Thạch Đầu, huynh cũng cứ gọi như vậy đi. Ở đây vắng vẻ là bởi Học viện tứ tinh Thương Viêm có quy định: trên trục đường chính này không được phép mở cửa hàng kinh doanh. Vì cuối con đường này chính là cổng học viện, việc buôn bán sẽ làm ảnh hưởng đến lối đi lại của học viên.

— Bá đạo vậy sao? — Ninh Thành thốt lên. Chỉ vì lối đi của học viện mà kiểm soát cả một con đại lộ chính của thành phố?

Thái Thúc Thạch vội vàng kéo tay Ninh Thành, nhắc nhở:

— Ninh huynh, ăn nói phải cẩn thận. Nếu để người của học viện Thương Viêm nghe thấy, chúng ta sẽ bị cắt lưỡi đấy.

Ninh Thành gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác chán ghét đối với cái học viện này. Hắn cũng cười đáp lại Thái Thúc Thạch:

— Huynh cũng đừng gọi ta là Ninh huynh nữa, cứ gọi thẳng tên là được.

— Được!

Thái Thúc Thạch không chút khách sáo, dẫn Ninh Thành rẽ khỏi đại lộ chính. Chỉ đi thêm mười mấy mét, họ đã bước vào một con phố khác. Nơi này náo nhiệt và phồn hoa hơn hẳn, cửa hàng san sát, dòng người tấp nập ngược xuôi.

Thái Thúc Thạch dừng chân trước một tòa lầu đỏ rực rỡ.

— Thạch Đầu, huynh dẫn ta đến đây làm gì? — Ninh Thành ngơ ngác nhìn ba chữ "Di Thủy Viện" đề trên tấm biển. Hai bên cửa còn có đôi câu đối: *"Vấn quân kỷ hứa sầu, tận tình Di Thủy lưu"* (Hỏi người có bao nhiêu sầu, cứ trút hết lại chốn Di Thủy này).

Đây rõ ràng là một lầu xanh, một nơi để giải sầu, hưởng lạc. Những địa điểm như thế này ở Thương Lặc Thành có rất nhiều, vốn là chốn dừng chân yêu thích của đám liệp sát giả.

Khoan đã, Thái Thúc Thạch đến đây... chẳng lẽ là muốn đi tìm hoa vấn liễu? Y là một tu sĩ, lại còn là một Phàm đan sư, lẽ nào lại thiếu phụ nữ đến mức phải vào Di Thủy Viện?

Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Ninh Thành, Thái Thúc Thạch biết bạn mình đã đoán ra, y có chút ngượng ngùng đáp:

— Ninh Thành, huynh đoán đúng rồi. Ta có một người con gái mình thương ở trong này, mỗi lần trở về, ta đều đến tìm nàng ấy.

Ninh Thành càng không hiểu nổi:

— Nếu huynh đã yêu thích người ta đến thế, sao không chuộc nàng ra rồi tìm một nơi tử tế mà chung sống? Sao lại để người phụ nữ mình yêu ở lại chốn này?

— Chuộc thân? — Thái Thúc Thạch kinh ngạc nhìn Ninh Thành — Ta chỉ là một Nhất cấp Phàm đan sư, thỉnh thoảng mới gom góp đủ linh thạch tới thăm nàng, lấy đâu ra tiền mà chuộc Liên Nga?

Đến lượt Ninh Thành sững sờ. Hắn chưa từng nghe nói đi lầu xanh lại phải dùng đến linh thạch, chẳng lẽ tiền vàng không có giá trị sao?

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Ninh Thành, Thái Thúc Thạch giải thích:

— Di Thủy Viện này do một ông chủ vô cùng bí ẩn lập nên. Những nữ tử ở đây đều là tu sĩ cực phẩm, trong đó có vài người tu luyện mị công, vô cùng mê hoặc lòng người. Nhưng cái giá cũng rất chát, những cô nàng tu mị công đó tiếp khách một lần phải tốn tới mười viên linh thạch.

— Huynh mỗi lần đều bỏ ra mười viên linh thạch để gặp Liên Nga sao? — Ninh Thành không nén nổi kinh ngạc. Mười viên linh thạch ở các châu cấp thấp là một con số không hề nhỏ.

Thái Thúc Thạch buồn bã lắc đầu:

— Liên Nga không tu mị công nên giá rẻ hơn, mỗi lần hai viên linh thạch. Nhưng trình độ luyện đan của ta thấp kém, muốn gặp nàng cũng chẳng dễ dàng gì. Còn chuyện chuộc thân, không phải cứ có tiền là được, mà phải được sự đồng ý của Di Thủy Viện cơ. Thôi, chúng ta vào đi, ta còn chút linh thạch, phần của huynh ta sẽ lo.

Ninh Thành dở khóc dở cười, vỗ vai Thái Thúc Thạch:

— Huynh cứ vào đi, ta tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi là được. Ta vác theo cây thương này vào đó cũng không tiện.

Băng qua rừng rậm Đại An suốt mấy tháng trời, dù là tu sĩ Tụ Khí tầng chín nhưng hắn cũng đã thấm mệt.

Thái Thúc Thạch định nói gì đó thì thấy từ trong Di Thủy Viện, một thiếu nữ mặc váy hồng hớt hải chạy ra. Cô gái này trông khá thanh tú, vừa thấy Thái Thúc Thạch đã vội vã kéo tay y:

— Thạch Đầu, sao giờ huynh mới về? Mau vào xem Liên Nga đi, nàng khóc đến sắp mù cả mắt rồi!

Nghe tin Liên Nga gặp chuyện, Thái Thúc Thạch lập tức biến sắc, cuống cuồng hỏi dồn:

— Nàng làm sao? Có chuyện gì xảy ra?

Hỏi xong, y cũng chẳng kịp đợi câu trả lời, lao thẳng vào bên trong như một cơn lốc. Trong lúc vội vã, y sực nhớ ra Ninh Thành, liền dặn với lại cô gái váy hồng:

— Đây là bằng hữu của ta, Ninh Thành thiếu gia, cô giúp ta chăm sóc huynh ấy, lát nữa ta sẽ ra thanh toán.

Nhìn bóng lưng Thái Thúc Thạch đã mất hút, Ninh Thành đành nuốt lại ý định rời đi.

— Thành thiếu gia, đây là lần đầu huynh đến Di Thủy Viện sao? Đi theo muội, bảo đảm huynh sẽ hài lòng. — Cô gái thanh tú dùng giọng điệu nũng nịu nói với Ninh Thành, đồng thời định đưa tay kéo tay áo hắn.

Ninh Thành khẽ nhíu mày. Hắn không phải hạng người bài xích phụ nữ, nhưng giọng điệu lả lơi này khiến hắn cảm thấy không thoải mái. Cô gái này vốn có nét thanh thuần, so với kiểu điệu đà này, hắn thấy giọng nói lo lắng ban nãy của cô ta còn dễ nghe hơn nhiều.

— Cô dẫn ta đến một căn phòng sạch sẽ, chuẩn bị cho ta một ấm trà là được, ta muốn nghỉ ngơi một lát.

Hắn quyết định ở lại chờ. Hắn hiểu tâm trạng của Thái Thúc Thạch lúc này. Giống như khi hắn chứng kiến Điền Mộ Uyển tuyệt tình rời bỏ, cảm giác lo âu cho người mình thương là thứ không gì ngăn cản nổi.

— Muội tên Liễu Hàm Ngọc, huynh cứ gọi là Hàm Ngọc nhé. — Cô gái váy hồng mang theo chút thẹn thùng, dẫn Ninh Thành lên một căn phòng ở tầng hai.

Điều khiến Ninh Thành ngạc nhiên là trong phòng này lại có cả Tụ Linh Trận, linh khí đậm đặc hơn hẳn bên ngoài. Xem ra cái giá hai viên linh thạch cũng có giá trị của nó.

Ánh đèn trong phòng khá mờ ảo, lung linh, làm nổi bật lên chiếc giường lớn mềm mại. Cạnh giường là một chiếc bàn trà bằng bạch ngọc tinh xảo.

Ninh Thành vừa quan sát căn phòng xong, Liễu Hàm Ngọc đã tiến lại gần, áp sát cơ thể mềm mại vào người hắn, khẽ rên rỉ:

— Thành thiếu gia, đây là phòng riêng của muội. Đáng lẽ hôm nay muội được nghỉ, nhưng vừa thấy huynh, tim muội bỗng đập loạn xạ...

Dù biết thừa đây chỉ là chiêu trò tiếp khách, nhưng bị một cơ thể mềm mại, nóng bỏng ép sát, Ninh Thành cũng cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô nàng này so với Tô Châu lúc trước còn quyến rũ hơn nhiều, cộng thêm không khí mờ ảo trong phòng, dục vọng trong lòng Ninh Thành bắt đầu rục rịch.

Liễu Hàm Ngọc trong lòng cũng có chút xao động. Ở Di Thủy Viện hơn một năm, hạng người nào cô ta chưa từng gặp qua? Nhưng một người đàn ông mang hơi thở sạch sẽ như Ninh Thành thì đây là lần đầu. Nhục thân đã qua Huyền Hoàng bản nguyên tẩy tủy mang theo một mùi hương thanh khiết, tự nhiên vô cùng. Cũng chính vì thế, Liễu Hàm Ngọc liếc mắt đã nhận ra Ninh Thành vẫn còn là "trai tân". Gặp được nam nhân thế này, dù có phải bỏ tiền túi ra để được hầu hạ, cô ta cũng cam lòng.

Hàm Ngọc cực kỳ tinh thông thuật trêu chọc, cô cảm nhận được phản ứng của Ninh Thành, bàn tay dường như vô tình lướt qua ngực hắn, đồng thời áp sát bầu ngực đầy đặn vào người hắn.

Một cảm giác mềm mại cực độ ập đến, Ninh Thành định đưa tay ôm lấy thân hình kia, nhưng tay mới đưa lên một nửa, hắn đã khựng lại.

Bóng của cây tàn thương sau lưng đổ xuống mặt đất, lạnh lẽo và sắc lẹm, khiến dục vọng trong hắn tan biến trong nháy mắt. Hắn không đến đây để tìm vui. Dù có muốn tìm phụ nữ, hắn cũng không muốn đánh mất lần đầu tiên của mình ở chốn lầu xanh này.

Hắn nhẹ nhàng đẩy Liễu Hàm Ngọc ra, đi tới bàn ngọc ngồi xuống:

— Cô ngồi xuống đi, ta muốn hỏi cô một chuyện.

Bị đẩy ra, Liễu Hàm Ngọc thoáng hiện vẻ thất vọng. Hèn gì nam nhân này đến giờ vẫn giữ được thân trong trắng, nghị lực quả thật đáng sợ. Cô ta vốn đã thi triển mị thuật, vốn định dùng toàn bộ vốn liếng để dâng hiến cho người đàn ông này, vậy mà lại chẳng có chút tác dụng nào.

Tuy nhiên, Hàm Ngọc cũng là người giỏi kiểm soát cảm xúc, cô nhanh chóng thu lại vẻ lẳng lơ, rót cho Ninh Thành một tách trà rồi dịu dàng ngồi xuống:

— Thành thiếu gia có gì cứ việc phân phó.

So với giọng nũng nịu lúc trước, Ninh Thành thấy giọng nói lúc này của cô ta tự nhiên và dễ nghe hơn nhiều. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm giác thanh mát lan tỏa, quả nhiên là linh trà hạng nhất.

— Đa tạ cô. — Ninh Thành cảm nhận được thiện ý của đối phương, liền hỏi vào vấn đề chính — Liên Nga kia là người tình của Thạch Đầu sao? Nàng ấy đã xảy ra chuyện gì mà khiến Thạch Đầu hoảng hốt đến vậy?