Tạo Hóa Chi Môn

Chương 836. Liên tục trảm sát

*(Đính chính: Tẩy Trường Tư là tu sĩ Thiên Vị Cảnh, không phải Thiên Mệnh Cảnh).*

Ngồi cách Tẩy Trường Tư ba vị trí là một gã nam tử tóc ngắn, mặt nhọn như chuột. Nghe thấy tiếng cười đắc ý kia, mặt hắn tức đến xanh mét. Năm môn phái trước đó đấu với Lạc Hồng Kiếm Tông đều bình an vô sự, vậy mà đến lượt Không Nhai Môn của hắn lại có đệ tử tử trận, đây chẳng khác nào một cái tát nảy lửa vào mặt.

Hơn nữa, kẻ bị giết lại là một đệ tử đầy tiềm năng của Không Nhai Môn. Một mầm non triển vọng như thế, giờ lại mất mạng vô cớ tại Lạc Hồng Kiếm Tông, bảo sao hắn không điên tiết.

Tu sĩ chủ trì còn chưa kịp xướng bắt đầu vòng thứ mười, một nam tử đã vọt lên lôi đài.

Tiếng cười của Tẩy Trường Tư tắt ngấm. Kẻ vừa lên đài hắn quá quen mặt, chính là Phủ Húc – đệ tử Tinh Tú Tông, kẻ đã sát hại đệ tử nòng cốt Thượng Vĩnh Trạm của Kiếm Tông ở vòng thứ bảy.

Thấy có người lên đài, người chủ trì vội vàng hô lớn bắt đầu vòng đấu thứ mười. Đám đông tu sĩ dưới đài im bặt, căng thẳng dõi theo cuộc quyết đấu giữa Phủ Húc và Vũ Nhã Vân.

Phủ Húc dù mạnh đến đâu cũng chưa chạm tới Thiên Vị Cảnh, đối mặt với Ô Minh Quỷ Đằng Vương thì cũng chỉ là hạng tôm tép. Kiếm ảnh của Vũ Nhã Vân vừa mới tung ra, lĩnh vực của nàng còn chưa kịp va chạm với đối phương thì Quỷ Đằng Vương đã trực tiếp xé toạc lĩnh vực của Phủ Húc.

Chỉ vài nhịp thở sau, những kiếm ảnh được kích phát hoàn toàn đã băm vằn Phủ Húc thành đống thịt vụn. Phủ Húc thậm chí còn chết nhanh hơn cả Biện Bằng. Biện Bằng ít ra còn kịp triển khai lĩnh vực và tế ra một phần pháp bảo, còn Phủ Húc thì pháp bảo vừa mới xuất hiện, chưa kịp gây ra chút đe dọa nào đã bị tiễn về cõi vĩnh hằng.

Vũ Nhã Vân ngẩn ngơ nhìn vệt mờ của Quỷ Đằng Vương trên cổ tay. Nàng thậm chí còn chưa thực sự ra tay mà đối thủ đã đi đời nhà ma, chuyện này thật là...

Lần này người chủ trì phản ứng rất nhanh, lập tức xướng: "Vòng thứ mười, đệ tử Tinh Tú Tông Phủ Húc tử trận, Vũ Nhã Vân của Lạc Hồng Kiếm Tông thắng!"

Việc Vũ Nhã Vân liên tiếp giết gọn hai đối thủ khiến cả quảng trường thực sự bùng nổ. Những trận trước dù có chết chóc thì cũng phải qua một quá trình giao đấu, đằng này hai trận vừa rồi hoàn toàn không có "quá trình", cứ lên đài là chết.

Ninh Thành thầm mắng Ô Minh Quỷ Đằng Vương là đồ ngốc. Cứ đánh kiểu này thì còn giết được mấy tên đệ tử nòng cốt nữa? Hắn lập tức truyền tin cho Quỷ Đằng Vương, bảo nó mấy trận sau phải biết tiết chế lại. Nếu cứ bá đạo giết chết ngay lập tức như vậy thì kế hoạch của hắn sẽ đổ bể. Hắn muốn Vũ Nhã Vân lên đài là để tiêu diệt tinh anh của các tông khác, nếu muốn kết thúc nhanh thì hắn tự lên cho rồi, cần gì đến nàng?

Quảng trường Kiếm Thạch ồn ào náo nhiệt, nhưng tuyệt nhiên không còn ai dám bước lên đài nữa. Hai tu sĩ Thiên Mệnh Cảnh bị giết trong chớp mắt, đám còn lại đâu có ngu mà lên nộp mạng?

Dưới đài không ai lên, nhưng trên khán đài chính, các trưởng lão và tông chủ bắt đầu bàn tán xôn xao. Rõ ràng thực lực của Vũ Nhã Vân đã khiến tất cả kinh sợ.

"Nàng ta có một con thú cưng thực vật rất mạnh, hình như là loại dây leo..."

"Trông rất giống Ô Minh Quỷ Đằng Vương cấp bảy tinh không..."

"Không thể nào! Tu vi của nàng ta mới bao nhiêu? Sao có thể ngự trị được Quỷ Đằng Vương cấp bảy?"

"Dùng loại thú cưng này hỗ trợ chẳng khác nào gian lận!"

"Đúng! Đây chính là gian lận! Nếu tông môn nào cũng giao linh thú cấp cao cho đệ tử mang lên đài thì còn gọi gì là đấu pháp nữa? Đổi tên thành đấu thú cho rồi!"

...

Những lời xì xầm trên khán đài khiến Tẩy Trường Tư tức đến tím mặt. Đám tông môn này quả thực không biết xấu hổ là gì. Tuy hắn cũng kinh ngạc trước sức mạnh của Vũ Nhã Vân, nhưng việc nàng dùng thực vật để đối địch hoàn toàn nằm trong quy tắc, chẳng liên quan gì đến gian lận cả.

"Tẩy Tông chủ, Lạc Hồng Kiếm Tông các người thật biết cách gian lận đấy. Dùng linh thú cấp cao như vậy giúp đệ tử thì còn gì là công bằng? Nếu muốn chơi kiểu này, vậy chúng ta cũng giao linh thú đỉnh cấp của tông môn cho đệ tử lên đài đấu nhé?" Bao Hiên – trưởng lão Phổ Diễn Tông, kẻ lúc trước vừa châm chọc Tẩy Trường Tư – lại một lần nữa lên tiếng mỉa mai.

Hắn biết cấp bậc thực vật của Vũ Nhã Vân không thấp, nhưng chắc chắn chưa tới cấp bảy tinh không. Đừng nói La Lâm Tinh không thể nuôi dưỡng ra thực vật cấp bảy, mà cho dù có thì Vũ Nhã Vân cũng không đủ trình độ để điều khiển.

Tẩy Trường Tư cười lạnh: "Đã nhát gan không dám đánh thì cứ nhận thua cho xong, bày đặt tìm cớ làm gì? Lạc Hồng Kiếm Tông ta vừa mất tám đệ tử nòng cốt, ông có thấy ta than vãn nửa lời không? Quả nhiên, khi con người ta đã vứt bỏ liêm sỉ thì chuyện gì cũng nói ra được. Giờ đệ tử Kiếm Tông đang đứng chờ trên đài, sao vẫn chưa thấy ai lên?"

Bao Hiên đột ngột đứng phắt dậy, sát khí đằng đằng: "Sao nào, Tẩy Tông chủ định dạy bảo ta đấy à?"

Sắc mặt Tẩy Trường Tư hơi nhợt nhạt, hắn biết mình còn kém Bao Hiên một bậc, nhưng đối phương đã ức hiếp tới tận cửa, hắn sao có thể lùi bước. Hắn cũng đứng bật dậy, gằn giọng: "Dạy bảo thì ta không dám, ta chỉ nói sự thật thôi. Có lẽ đạo lý đều nằm trong tay Bao trưởng lão cả rồi, Lạc Hồng Kiếm Tông ta dù thắng hay thua thì trong mắt các người cũng chẳng có đạo lý gì sất!"

Nói ra những lời này, trong lòng Tẩy Trường Tư uất ức đến cực điểm. Sở dĩ có cuộc tỉ thí bất công này cũng chỉ vì Lạc Hồng Kiếm Tông thế yếu hơn người.

Ninh Thành thấy trên khán đài có xung đột thì trong lòng thầm mừng. Chỉ cần Bao Hiên dám chủ động ra tay, hắn sẽ dùng Thời Quang Luân tiễn sạch đám xâm lược này về hư vô, rồi mượn cớ đó diệt luôn mấy tông môn còn lại.

Nhưng điều khiến Ninh Thành thất vọng là Bao Hiên đã bị một tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh khác gọi lại. Rõ ràng vị này hiểu rằng muốn chiếm đoạt Lạc Hồng Kiếm Tông thì không thể dùng vũ lực thô bạo ngay lúc này, mà phải có một lý do chính đáng để danh chính ngôn thuận ra tay, nếu không hậu họa khôn lường. Cái cớ của Bao Hiên hiện tại hoàn toàn không đứng vững.

Sau khi ngăn Bao Hiên lại, một tu sĩ đứng sau vị Vĩnh Hằng Cảnh kia chủ động bước ra: "Sư phụ, Bao trưởng lão, vòng thứ mười một này cứ để con. Chuyện lần này cũng do anh trai con mà ra, con nên là người ra mặt."

Vị Vĩnh Hằng Cảnh kia gật đầu: "Khâu Kỳ, con phải cẩn thận một chút, sợi dây leo của nàng ta có chút quái dị. Nếu ta không nhìn lầm, đó đúng là Ô Minh Quỷ Đằng Vương. Tuy nhiên, muốn nó thăng lên cấp bảy tinh không là cực kỳ khó, một nữ tu nhỏ bé như nàng ta chắc chắn không làm được."

Lời này của lão thực chất là ám chỉ ngay cả Lạc Hồng Kiếm Tông cũng không đủ khả năng nuôi dưỡng Quỷ Đằng Vương lên tới cấp bảy.

Tu sĩ vừa xin đi đánh tên là Lương Khâu Kỳ, hắn cung kính gật đầu rồi hư không đạp bước lên đấu đài.

Thấy hắn xuất hiện, Tẩy Trường Tư nhíu chặt mày. Hắn nhận ra kẻ này – thiên tài số một của Phổ Diễn Tông, em trai của Lương Khâu Duệ (kẻ là nguồn cơn của sự việc lần này). Theo lời Phổ Diễn Tông, Lương Khâu Duệ đã bị người của Kiếm Tông sát hại. Tu vi của Lương Khâu Kỳ đã đạt tới Thiên Mệnh viên mãn, chỉ còn cách bán bộ Thiên Vị một bước ngắn nữa thôi.

Phổ Diễn Tông cử một kẻ sắp đột phá Thiên Vị lên đấu, Tẩy Trường Tư dù uất nghẹn cũng chẳng thể nói được nửa lời phản đối.

Sau khi Vũ Nhã Vân liên tiếp giết gọn hai người, cuối cùng cũng có kẻ dám lên thách thức, quảng trường Kiếm Thạch lại sục sôi. Những kẻ biết danh tiếng của Lương Khâu Kỳ bắt đầu gào thét cổ vũ điên cuồng, đệ tử Lạc Hồng Kiếm Tông cũng không chịu kém cạnh, hò reo trợ uy cho Vũ Nhã Vân.

Lương Khâu Kỳ vừa lên đài không vội ra tay mà bình thản quan sát Vũ Nhã Vân, lạnh lùng nói: "Ta là Lương Khâu Kỳ, nhớ cho kỹ cái tên này, để lúc xuống suối vàng còn biết ai đã giết ngươi."

Trong mắt hắn, dáng vẻ xinh đẹp của Vũ Nhã Vân chẳng khác gì một khúc gỗ, hắn hoàn toàn không có vẻ háo sắc như tên Biện Bằng lúc trước.

Vũ Nhã Vân cũng lạnh lùng không kém: "Ngươi cũng nhớ cho kỹ, kẻ giết chết hai anh em nhà ngươi đều là đệ tử Lạc Hồng Kiếm Tông ta."

"Quả nhiên anh trai ta là do Kiếm Tông các người giết..." Giọng nói của Lương Khâu Kỳ sắc lẹm như đao, vừa dứt lời, hắn chẳng đợi đối phương phản ứng, lĩnh vực sát phạt đã cuồn cuộn tuôn ra.

Ô Minh Quỷ Đằng Vương vì nhớ lời dặn của Ninh Thành nên không dám giết ngay, ra tay chậm hơn một nhịp. Lĩnh vực của Vũ Nhã Vân dưới áp lực của Lương Khâu Kỳ mỏng manh như vỏ trứng, lập tức vỡ vụn tan tành.

Vũ Nhã Vân còn chưa kịp chiêu (chiêu giá - chống đỡ) đã bị uy áp cực mạnh đánh trúng, phun ra một ngụm máu tươi.

Thấy Vũ Nhã Vân thổ huyết, các trưởng lão tông môn khác thầm thở phào. Xem ra ả này cũng chỉ đến thế, chỉ cần khắc chế được sợi dây leo kia thì ả chẳng là cái đinh gì.

Lương Khâu Kỳ cũng nhẹ lòng. Nói thật, trong lòng hắn cũng có chút kiêng dè Vũ Nhã Vân, giờ thấy nàng ta không có sức phản kháng dưới lĩnh vực của mình, hắn tự tin hơn hẳn. Trái ngược với sự đắc ý của phe kia, người của Lạc Hồng Kiếm Tông lúc này tim như treo ngược trên cành cây.

Lương Khâu Kỳ phẩy tay tế ra một tấm Âm Dương Bát Quái bàn, hắn muốn trong thời gian ngắn nhất trấn áp rồi bắt sống Vũ Nhã Vân. Nàng ta biết ai giết anh trai hắn, hắn sao có thể để nàng ta chết dễ dàng.

Bát Quái bàn vừa xuất hiện đã hóa thành hai luồng khí tức âm dương. Với thực lực của Vũ Nhã Vân, dưới sự áp chế này đến hít thở còn khó khăn, nói gì tới phản kích. Thanh trường kiếm trong tay nàng cứng đờ, không tài nào nhúc nhích nổi.

Đúng lúc đó, Ô Minh Quỷ Đằng Vương ra tay. Vô số cành đằng vươn ra, trong tích tắc đã hình thành thế đối trọng với lĩnh vực của Lương Khâu Kỳ, ngay cả khí tức âm dương của Bát Quái bàn cũng bị nó chặn đứng.

Lương Khâu Kỳ dù mạnh nhưng sao bì được với Quỷ Đằng Vương. Nếu không vì Ninh Thành dặn dò, lúc này Quỷ Đằng Vương đã chiếm thế thượng phong tuyệt đối rồi.

Vũ Nhã Vân cảm thấy áp lực toàn thân biến mất, biết Quỷ Đằng đã hỗ trợ, nàng lập tức dồn toàn lực kích phát kiếm ảnh.

Trên đấu đài lúc này tràn ngập những sợi dây leo uốn lượn, khí tức âm dương bát quái đan xen và vô vàn kiếm ảnh sắc lẹm. Tiếng tinh nguyên nổ đoành đoành vang lên liên hồi, những dư chấn va đập vào cấm chế rìa đấu đài tạo nên những âm thanh kinh thiên động địa.

Cả khán đài lẫn đám đông tu sĩ dưới đài đều nín thở dõi theo. Sau hai trận kết thúc quá nhanh, vòng thứ mười một này mới thực sự là một trận chiến ra trò.

"Oành! Oành! Oành!" Kiếm ảnh tung hoành, âm dương giao thoa, nhưng kỳ lạ là số lượng cành đằng trong vòng chiến lại ngày một ít đi.

Đa phần tu sĩ đang xem đều lầm tưởng rằng dây leo đã bị Bát Quái bàn của Lương Khâu Kỳ đánh nát, chỉ cần đánh tiếp thì Vũ Nhã Vân sớm muộn cũng trắng tay. Ngay cả Lương Khâu Kỳ cũng cảm thấy dây leo thưa dần, sự đe dọa giảm hẳn. Hắn hừ lạnh, dồn toàn bộ tinh nguyên, định bụng sẽ dứt điểm trận đấu này ngay lập tức. Hắn không còn kiên nhẫn để dây dưa với một tu sĩ cấp thấp thế này nữa.

Chỉ có vài vị Vĩnh Hằng Cảnh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng rõ ràng Lương Khâu Kỳ đang chiếm ưu thế tuyệt đối.

Ngay khi Lương Khâu Kỳ định tung đòn quyết định, hai sợi dây leo đột ngột trồi lên từ dưới chân hắn, hoàn toàn phớt lờ lĩnh vực bảo hộ, trói chặt lấy hắn như gông xiềng. Hai sợi dây này dường như mạnh hơn hẳn những sợi trước đó, khiến Lương Khâu Kỳ dù vùng vẫy thế nào cũng không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.

Hỏng bét! Vừa nhận ra điềm chẳng lành, kiếm ảnh của Vũ Nhã Vân đã phủ đầu ập tới, không chút trở ngại mà xé toạc cơ thể hắn.