Tạo Hóa Chi Môn

Chương 933. Đại điển của Thánh Đạo Trì

Tại Thái Tố Vực, luôn lưu truyền một câu nói: Trong thập đại tông môn, năm thế lực tọa lạc trên mặt đất, bốn phương ẩn mình dưới đáy biển sâu, và duy nhất một nơi sừng sững giữa chín tầng mây.

Tông môn duy nhất ngự trị giữa thinh không ấy, chính là Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì. Cho đến khi Ninh Thành và Nhược Tích đặt chân đến bên ngoài sơn môn, cả hai mới thực sự hiểu được ý nghĩa đằng sau câu nói kia.

Nói chính xác hơn, Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì được cấu thành từ một dải sơn mạch rộng lớn kết hợp cùng Cửu Chuyển Thánh Đạo Phong. Quần thể sơn mạch vắt ngang trên mặt đất, còn Cửu Chuyển Thánh Đạo Phong mới là kỳ quan thực sự lơ lửng giữa mây ngàn.

Ngày thường, phần lớn đệ tử đều không có tư cách bước vào Cửu Chuyển Thánh Đạo Phong. Lần này, nhân dịp Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì và Thất Tinh Thánh Môn liên hôn, cao tầng mới đặc biệt mở ra một con đường dẫn thẳng lên đỉnh núi. Muốn tiến vào trung tâm Cửu Chuyển Thánh Đạo Phong, khách nhân hoàn toàn không cần phải đi qua dải sơn mạch vòng ngoài.

Lối vào trung tâm Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì do hai gã tu sĩ trấn thủ. Những áng mây mỏng manh vươn dài từ mặt đất lên tận hư không. Ẩn hiện giữa lớp sương mây lãng đãng ấy là một dãy bậc thang mờ ảo.

Sau khi kiểm tra thiệp mời, hai gã tu sĩ gác cổng cung kính làm động tác mời, để Ninh Thành cùng Nhược Tích cất bước lên thềm ngọc.

"Đây là một kiện pháp bảo Thần khí, nhưng đẳng cấp cũng không tính là quá cao." Thấy Ninh Thành đánh giá những bậc thang dưới chân, Nhược Tích chủ động lên tiếng.

Bản thân Ninh Thành là một Luyện Khí đại sư có khả năng chế tạo Thần khí trung phẩm, đương nhiên hắn nhận ra bậc thang này là Thần khí, hơn nữa chỉ ở mức trung phẩm. Hắn quan sát cẩn thận là vì trước nay chưa từng luyện chế loại Thần khí phụ trợ kiểu này.

Dãy bậc thang trải dài dằng dặc. Để thể hiện sự tôn trọng đối với Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì, các tu sĩ đi trên đó đều giữ phong thái chậm rãi, ung dung. Ninh Thành và Nhược Tích đương nhiên cũng không dám làm càn. Hai người bước đi trọn vẹn nửa nén hương mới đến được trước một hồ nước khổng lồ.

Trước hồ nước khắc vài chữ to bệ vệ: "Nhất Chuyển Thánh Đạo Trì."

Mặt hồ sương trắng lượn lờ, bên trên hư không tịnh chẳng có vật gì. Ninh Thành phóng thần thức dò xét, lại phát hiện không thể thâm nhập vào mặt nước mảy may. Một nữ tu làm nhiệm vụ tiếp khách thấy Ninh Thành và Nhược Tích tiến đến thì vội vã chạy lên, khom người cung kính: "Hai vị khách quý, xin mời đi theo ta."

Nói xong, nữ tu dẫn đường liền dấn bước xuống hồ. Điều khiến Ninh Thành chấn động là, hắn hoàn toàn không cảm nhận được nàng ta thi triển bất kỳ pháp thuật Đạp Không nào, trên mặt hồ cũng chẳng hề có lấy một cây cầu, vậy mà nữ tu kia cứ thế thong dong bước đi trên mặt nước.

Ninh Thành theo sát phía sau. Hắn cũng không thi triển pháp thuật, nhưng khi chân vừa đạp lên hư không phía trên mặt hồ, một luồng sức mạnh kỳ lạ tựa như bàn tay vô hình đã nâng đỡ lấy hắn, ngăn không cho hắn chìm xuống. Càng ngạc nhiên hơn, hắn chẳng hề cảm ứng được bất kỳ trận pháp hay chấn động đặc thù nào tỏa ra xung quanh.

"Xin hỏi, vì sao hồ nước này lại mang tên Nhất Chuyển Thánh Đạo Trì?" Ninh Thành buột miệng hỏi. Khung cảnh này khiến hắn nhớ tới Thất Kiều thần thông của bản thân.

Nữ tu dẫn đường mỉm cười, khẽ nhún người đáp: "Đây chính là nơi nhập môn tu luyện của Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì chúng ta."

Nói xong câu đó, nàng không giải thích thêm lời nào nữa. Lúc này, ba người đã băng qua hồ nước, đặt chân lên một con đường lát bạch ngọc lấp lánh.

Nhược Tích lập tức truyền âm cho Ninh Thành: "Ta từng tìm hiểu đôi chút về công pháp của Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì. Nếu ta đoán không lầm, muốn tu luyện môn công pháp này, trước tiên phải trải qua lần luân hồi thứ nhất ngay trong hồ nước kia."

Nhắc đến hai chữ "luân hồi" của Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì, Ninh Thành cũng hiểu được phần nào. Sư Quỳnh Hoa năm xưa trải qua chín kiếp luân hồi, cuối cùng lại vì hắn mà dã tràng xe cát, công cốc một hồi.

Nghĩ đến Sư Quỳnh Hoa, Ninh Thành khẽ thở dài, trong lòng trĩu nặng, chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện.

Khi Ninh Thành và Nhược Tích theo gót nữ tu bước vào đại điện cử hành điển lễ, bên trong đã chật kín tu sĩ. Ninh Thành khẽ đảo mắt quét qua một vòng. Rất nhiều người trong số đó là cường giả từ Tố Đạo trở lên, nhưng hắn lại chẳng hề quen mặt một ai.

Âm thanh của Nhược Tích lại vang lên bên tai: "Đừng dùng thần thức dò xét lung tung, nơi này có rất nhiều tu sĩ Chứng Đạo đấy."

"Đa tạ." Ninh Thành chân thành đáp lời.

Trên thực tế, giao dịch giữa hắn và Nhược Tích khi đến bước này xem như đã kết thúc. Việc nàng vẫn cất lời nhắc nhở chứng tỏ nữ nhân này ít ra vẫn còn chút tình người.

Sau khi hai người an tọa, tân khách vẫn lục tục kéo vào. Dần dà, một vài gương mặt quen thuộc cũng xuất hiện trong đại điện, trong đó có mấy vị cường giả Chứng Đạo mà Ninh Thành từng chạm mặt lúc tiến vào Thái Tố Bí Cảnh.

Khi một nữ tử tóc bạc bước vào, Ninh Thành theo bản năng cúi gằm mặt xuống. Nhưng rất nhanh, hắn chợt nhớ ra hiện tại bản thân đang dịch dung.

Hắn nhận ra nữ tử tóc bạc này. Nàng chính là người từng bị Man Cửu Nhận uy hiếp ép đến Huyền Hoàng Tinh Lục, cuối cùng được hắn cứu mạng và thực hiện một vụ giao dịch. Không ngờ, nữ nhân này cũng đến dự điển lễ của Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì.

Một lát sau, lại có thêm mấy vị nữ tu dung mạo kiều diễm sóng vai tiến vào. Thật bất ngờ, phần lớn bọn họ Ninh Thành đều biết mặt: Sư Y Sương, Na Nguyên Hương, còn cả Đan Dao Sầm và Yến Tích Sương. Nối gót các nàng là Khuất Bạch Nghĩa, Lục Dật Tiên, Cơ Bình Trung, thậm chí Bành Sơn cũng góp mặt.

Những nữ nhân khác xuất hiện ở đây, Ninh Thành không lấy làm lạ. Thủy Duyệt Khả có vài tỷ muội khuê mật đến chung vui trong ngày đại hỉ cũng là lẽ thường tình. Nhưng sự hiện diện của Đan Dao Sầm lại khiến hắn nhíu mày khó hiểu. Ninh Thành thừa biết, Ứng Vĩnh Hiên - nam nhân sắp thành hôn với Thủy Duyệt Khả, trước kia từng đeo đuổi Đan Dao Sầm.

Điều khiến Ninh Thành thất vọng tột cùng là hắn lật tung cả đại điện vẫn không thấy bóng dáng nữ tu có dung mạo giống hệt Sư Quỳnh Hoa. Phải biết rằng, mục đích lớn nhất khiến hắn lặn lội đến đây chính là vì nàng.

Mọi người đều tự hiểu rõ chốn này là nơi nào. Sau khi bước vào, dẫu là người quen cũng chỉ dám gật đầu chào hỏi, tuyệt nhiên không một ai to gan lớn tiếng huyên náo.

Từng mâm Thần Linh Quả quý giá cùng vô số quỳnh tương ngọc dịch liên tục được dâng lên. Dưới men say của những loại rượu ngon bậc nhất, bầu không khí trong đại điện rốt cuộc cũng dần trở nên náo nhiệt.

Ngay khi không khí đang dần nóng lên, một mỹ phụ đầu đội thánh miện uy nghi, tháp tùng theo sau là vài tên tu sĩ cũng mang thánh miện tương tự, chậm rãi bước vào.

"Bái kiến Thiên Hà Thánh Đế..."

"Viễn Không Thánh Đế..."

Thấy đám người này xuất hiện, quần hùng nhao nhao đứng dậy hành lễ. Ninh Thành và Nhược Tích cũng không ngoại lệ, vội vàng đứng lên.

"Sư Thiên Hà ta thay mặt Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì, đa tạ chư vị đã đến dự đại điển liên hôn giữa bổn tông và Thất Tinh Thánh Môn." Mỹ phụ đội thánh miện khẽ mỉm cười, giơ tay đáp lễ. Nụ cười êm đềm, đoan trang hòa quyện cùng phong thái cử chỉ của nàng tạo nên một vẻ đẹp hoàn mỹ không thể bắt chước.

Sau lời chào của mỹ phụ, gã đàn ông trung niên bên cạnh cũng mỉm cười, chắp tay làm ra động tác tương tự: "Mục Viễn Không ta cũng đại diện cho Thất Tinh Thánh Môn, cảm tạ các vị bằng hữu đã tới chung vui trong đại điển liên hôn của hai nhà chúng ta."

Chào hỏi xong, hai người liền sải bước tiến về phía ghế chủ tọa. Ninh Thành liếc thấy Ứng Vĩnh Hiên bám gót theo sau Mục Viễn Không, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Thủy Duyệt Khả đâu.

Lắng nghe những lời xì xầm bàn tán xung quanh, Ninh Thành mới vỡ lẽ: Sư Thiên Hà là một trong Đạo Trì Cửu Thánh, đồng thời giữ chức Phó Tông chủ Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì. Còn Mục Viễn Không kia lại chính là Tông chủ của Thất Tinh Thánh Môn.

Giọng truyền âm của Nhược Tích lại vang lên: "Sư Thiên Hà và Mục Viễn Không đều là những cường giả vừa chạm đến ngưỡng cửa bước thứ hai của Chứng Đạo."

Ninh Thành khẽ gật đầu, hiểu rõ ẩn ý của Nhược Tích. Mặc dù hắn chưa từng tiết lộ mục đích thực sự của mình, nhưng nữ nhân này vẫn lo sợ hắn hành xử lỗ mãng mà rước họa vào thân.

Đợi mọi người an tọa, một vị nữ tu trung niên liền đứng dậy.

Nữ tu này vừa đứng lên, dẫu chưa mở lời, tiếng reo hò tán thưởng đã vang dội khắp đại điện. Ninh Thành tinh mắt nhận ra, ngay cả Sư Thiên Hà và Mục Viễn Không cũng giơ tay bày tỏ sự kính trọng.

Ninh Thành không khỏi nghi hoặc. Nữ tu này tu vi thoạt nhìn chẳng mấy cao siêu, cớ sao lại có uy vọng ngút trời đến thế? Hắn vừa định mở miệng hỏi thì tiếng truyền âm của Nhược Tích đã lọt vào tai: "Nữ nhân kia là Hội chủ thứ ba của Đan Hội Thái Tố Vực, Thanh Dật Thánh Đế. Bà ta không chỉ là cường giả Hóa Đạo, mà còn là một vị Hóa Đạo Đan Thần. Ta cũng vừa mới nghe ngóng được."

Thực lực của nàng vượt xa Ninh Thành, thính lực tự nhiên cũng nhạy bén hơn hắn gấp nhiều lần.

Hèn gì lại được tôn sùng đến vậy, hóa ra là một vị Hóa Đạo Đan Thần. Ninh Thành chợt cạn lời. Sao hôm nay toàn là "phó" thế này? Đứng hàng thứ ba chẳng phải cũng là phó sao? Đã thế còn là phó của phó nữa chứ.

Đợi thanh âm ồn ào lắng xuống, nữ tu mới nở nụ cười ôn hòa: "Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì có Thần Nữ Thủy Duyệt Khả, tư chất dung mạo tựa thiên tứ. Thất Tinh Thánh Môn có Thánh Tử Ứng Vĩnh Hiên, là bậc anh tài kiệt xuất của Thái Tố. Hai người tâm đầu ý hợp, kết làm đạo lữ, quả là mối lương duyên trời định..."

Ninh Thành ngán ngẩm lắc đầu. Rõ ràng là hai đại tông môn muốn kết minh, lại cứ thích lôi chuyện cưới xin ra làm bình phong che mắt thế gian.

Hắn rục rịch chuẩn bị chuồn êm. Hắn muốn âm thầm đi tìm nữ tử có dung mạo giống Sư Quỳnh Hoa kia. Nhưng ngay lúc Ninh Thành quay sang định báo cho Nhược Tích một tiếng, hắn liền trợn tròn mắt.

Nhược Tích đã bốc hơi từ lúc nào không hay. Hắn tịnh chẳng hề phát giác ra một chút tung tích.

Sắc mặt Ninh Thành bỗng chốc tối sầm lại. Xem ra hắn đã bị nữ nhân này chơi xỏ một vố đau. Hai chỗ ngồi trống mất một thì chưa quá gây chú ý, nhưng nếu cả hai cùng biến mất, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Nói cách khác, trước khi Nhược Tích quay lại, hắn đành phải chôn chân ở chỗ này.

Nhược Tích tới đây vốn dĩ để ăn trộm, nàng ta rảnh rỗi mà quay lại sao? Không chừng ả đã lén lút ám toán vị Thánh Đế từng nẫng tay trên của mình, sau đó cao chạy xa bay khỏi Thánh Đạo Trì rồi cũng nên. Một khi ả bỏ mặc hắn mà chuồn êm, cái mạng nhỏ của hắn xem như đi tong.

Quả nhiên không thể tùy tiện tin người, bất kể là nữ nhân xinh đẹp hay xấu xí thì cũng thâm hiểm như nhau. Ninh Thành nghiến răng sờ sờ chiếc nhẫn không gian. Cũng may hắn vẫn còn giữ một tấm Tử Phù. Nếu thực sự bị dồn vào đường cùng, hắn đành phải kích phát nó. Tuy hắn có chút hoài nghi về khả năng xé rách giới diện nơi này của Phá Giới Phù, nhưng Tử Phù vốn được sinh ra từ Khai Thiên Phù, hẳn là không có vấn đề gì.

Lúc này, Ninh Thành thậm chí còn sinh nghi, phải chăng Nhược Tích vì muốn lương tâm bớt cắn rứt nên mới đặc biệt giúp hắn phục nguyên tấm Tử Phù này?

Giọng nói của Thanh Dật Thánh Đế vẫn đang vang vọng: "Bây giờ, tiến hành bước đầu tiên của đại điển. Xin mời Ứng Vĩnh Hiên của Thất Tinh Thánh Môn, cùng Thủy Duyệt Khả của Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì tiến lên Triển lễ trước toàn thể quan khách."

Lời Thanh Dật Thánh Đế vừa dứt, Ứng Vĩnh Hiên trong bộ đạo bào trắng toát uy nghi bước ra. Hắn tiến thẳng ra giữa đại điện, ung dung chắp tay vái chào tu sĩ bốn phương. Ứng Vĩnh Hiên vốn sở hữu dung mạo tuấn lãng mười phần, nay khoác lên mình bạch y đạo bào lại càng toát ra khí chất oai phong lẫm liệt, siêu phàm thoát tục. Một cái vái chào này của hắn lập tức kéo theo từng trận hò reo, tán thưởng vang dội.

Ninh Thành không thể chuồn mất, đành ngậm ngùi dán chặt mông xuống ghế. Hắn nhìn thấu rồi, hôn điển ở nơi này hoàn toàn khác biệt so với Trái Đất. Gọi là "Triển lễ", nhưng thực chất chẳng qua chỉ là màn phô diễn vẻ đẹp trai hay xinh gái của tân lang tân nương mà thôi.

"Xin mời Thủy Duyệt Khả của Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì tiến lên Triển lễ..." Thanh Dật Thánh Đế cất cao giọng lần nữa.

Mãi đến tận lúc này, Ninh Thành mới chợt nhận ra, nãy giờ người đứng ra Triển lễ chỉ có độc mỗi Ứng Vĩnh Hiên.

Thân là một trong Đạo Trì Cửu Thánh, sắc mặt Sư Thiên Hà bỗng chốc trầm xuống cực điểm. Vào thời khắc quan trọng thế này mà Thủy Duyệt Khả lại bặt vô âm tín, đây chẳng khác nào một cái tát trời giáng thẳng vào mặt Cửu Chuyển Thánh Đạo Trì!

(Đã gửi canh ba, cầu xin vé tháng bảo đảm ủng hộ Tạo Hóa Chi Môn của chúng ta. Hôm nay dừng ở đây, chúc các bằng hữu ngủ ngon!)

......(Còn tiếp ~^~)

Cầu xin vé tháng ủng hộ

Tha thiết cầu xin vé tháng ủng hộ Tạo Hóa Chi Môn. Tốc độ cập nhật của Tạo Hóa Chi Môn tuy không tính là nhanh nhất, nhưng ta vẫn luôn nỗ lực hết mình, không dám chậm trễ hay bớt xén chương nào. Trong vòng một năm đã cập nhật gần ba triệu chữ, tốc độ này thực sự không hề chậm. Dù vẫn chưa thể sánh kịp với tốc độ cao nhất của chúng ta trước đây, nhưng Lão Ngũ tuyệt đối không hề lười biếng.

Hiện tại, cuộc đua vé tháng ngày càng trở nên khốc liệt, chỉ lơ là một chút là sẽ bị bỏ lại phía sau. Đầu tháng này, lượng vé tháng của Đại Tạo Hóa chúng ta đã không theo kịp nhịp độ. Lão Ngũ ở đây mạn phép thỉnh cầu một lần nữa, những bằng hữu nào còn giữ vé tháng, xin hãy ném ra một phiếu bảo đảm để ủng hộ Tạo Hóa Chi Môn, giúp chúng ta tiến thêm một bước nữa trên bảng xếp hạng.

Ngàn lần đa tạ!!!

.

.(Còn tiếp ~^~)