Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nội mớ da sói, da cáo kia nhẩm tính sơ sơ đã bán được khối tiền.
Thậm chí có lần hắn vác về nguyên vẹn cái xác bạch hồ.
Bạch hồ di chuyển thoắt ẩn thoắt hiện như cơn gió, lang thang trong rừng sâu, cho dù là võ giả nhất lưu cũng chưa chắc đuổi bắt được.
Giá trị một tấm da bạch hồ còn nguyên vẹn ở huyện Thanh Giang cũng phải vào khoảng mấy trăm lượng bạc.
Hứa Xuyên để Hứa Minh Nguy tùy ý định đoạt, hắn nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ, liền sai thợ may thành một tấm áo choàng bằng da, biếu tặng Bạch Tĩnh.
Bạch Tĩnh vô cùng cảm động, đến mức chẳng đành lòng mang ra mặc.
Một lát sau.
Triệu Đại Long dường như đã không còn sức chống đỡ.
Hứa Xuyên lại cất tiếng: "Tôn Phú Quý, Tiền Hữu Tài, hai người các ngươi xông lên hợp sức vây công cùng Triệu Đại Long đi."
"Tuân lệnh, gia chủ."
Hai tên đứng ngoài xem cũng đã ngứa ngáy chân tay, nay có gia chủ lên tiếng cho phép, lập tức ào ạt nhào vô vòng chiến đấu.
Ba người liên thủ tấn công, từng người bọn họ đều là võ giả đả thông được hơn hai mươi huyệt khiếu, tới lúc này Hứa Minh Nguy mới lờ mờ cảm nhận được chút áp lực.
Hắn bèn đẩy uy lực nội kình tăng lên đôi chút.
Đối mặt với vòng vây, Hứa Minh Nguy chủ yếu dùng lối đánh né tránh và phòng ngự để tiêu hao thể lực đối thủ.
Thân hình hắn di chuyển zíc zắc theo quỹ đạo hình chữ S, nhấc đầu gối vung tay lên cản phá từng đòn.
Thời khắc tiếp đất, mũi chân chạm nhẹ xuống, tập trung sức mạnh dồn về một điểm nhằm kích phát tốc độ, trơn tuột luồn lách xuyên qua đám người.
Phảng phất như một đầu hỏa long đang vẫy vùng thoát khỏi vũng lầy, có đủ cả sự uyển chuyển linh hoạt và sức bộc phát mãnh liệt.
Chiêu thức này vốn là loại thân pháp nằm trong 《 Tiểu Long Tượng Công 》, tên gọi Long Du Khúc Chiểu.
Cứ di chuyển vòng vèo qua lại như vậy, mười mấy nhịp thở sau, đòn vây công của cả ba người đã xuất hiện sơ hở.
Đôi mắt Hứa Minh Nguy chợt lóe lên tia sáng sắc bén.
Hắn tung một cú tảo đường thoái, quét bay hai người trong đó, nhân cơ hội xoay người búng người tung người vọt lên giữa không trung.
Chân phải tựa như lưỡi rìu chiến chẻ thẳng xuống bả vai của tên cuối cùng.
Phịch ~
Lực lượng kinh hoàng đó hệt như tảng đá nặng ngàn cân, hung hăng đè ép gã quỳ rạp một gối xuống đất, trên trán càng ứa ra lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.
"Đến đây thôi." Hứa Xuyên bất chợt mở lời.
Nghe vậy, Hứa Minh Nguy liền thu chân về.
Hắn chầm chậm trút ra một hơi, sắc mặt vẫn tĩnh tại y như cũ, thậm chí trên mặt còn không có lấy một giọt mồ hôi rơi xuống.
Ba người Triệu Đại Long lồm cồm bò dậy, khom lưng ôm quyền hành lễ với hắn, trên mặt không giấu nổi sự kính phục, đồng thanh hô to: "Đa tạ đại công tử thủ hạ lưu tình."
"Mấy vị khách sáo rồi, ta cũng chỉ may mắn nhỉnh hơn một chút mà thôi."
Hứa Xuyên đứng ngoài chứng kiến toàn bộ sự việc, hài lòng gật đầu.
Đúng lúc này, một tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác bước tới gần, cất chất giọng non nớt gọi: "A cha, đại ca, nhị ca, có thể ăn sáng rồi ạ."
Bọn người Lý Nhị, Triệu Đại Long cũng đua nhau mở lời, "Vậy thưa gia chủ, bọn thuộc hạ xin phép lui về trước."
"Ừm." Hứa Xuyên gật đầu.
Nếu là hồi trước chỉ có một thân một mình, ngồi ăn chung cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng đến hiện tại ai nấy cũng đều đã yên bề gia thất, có con cái của riêng mình.
Tiếp tục ở lại ăn chung chạ cùng nhà chủ, e là có hơi bất tiện.
Hứa gia cực kỳ chiếu cố bọn họ, mỗi tháng trả bổng lộc chừng năm lượng bạc, mức đãi ngộ như vậy cho dù bới nát cái Động Khê thôn này cũng không tìm ra hộ thứ hai.
"Tiểu Tuyết Nhi của ta."
Hứa Xuyên sải bước tới ôm bổng lấy nàng, thân mật dùng chóp mũi cạ cạ vào mặt, chọc cho nàng bật cười khanh khách, vội kêu lên: "A cha, ngứa."
Tiểu cô nương chính là Hứa Minh Xu.
Vốn là hòn ngọc quý duy nhất, từ trên xuống dưới Hứa gia không ai không sủng ái nàng.
Trên bàn bát tiên.
Ở chính giữa bày biện một chậu cháo thịt băm to bự, xung quanh xếp sẵn nào là bánh hành, bánh trứng, ngoài ra còn có thêm dưa muối cùng củ cải ngâm.
Có thể nói là một bữa sáng vô cùng thịnh soạn.
Bảy miệng ăn của gia đình họ Hứa, vậy mà quanh bàn chỉ lác đác có sáu người.
Người vắng mặt chính là Hứa Minh Nghiên.
Ba năm trước hắn đã được đưa tới Thiên Long võ quán ở huyện Thanh Giang.
Đi cùng với hắn còn có cả Lý Trị.
Hai người bọn họ cứ đi học bảy ngày mới được phép về nhà một bữa.
"Ngày mai Than Đầu trở về, cũng không biết có bị gầy đi không."
Bạch Tĩnh múc cho Hứa Xuyên một bát cháo trắng, ánh mắt đong đầy sự nhung nhớ dành cho nhi tử.
"Hắn ở Thiên Long võ quán rất được mọi người nể trọng, sẽ không phải chịu ủy khuất gì đâu."
Hứa Xuyên không mặn không nhạt đáp lại một câu.
Lời này lập tức khiến Bạch Tĩnh càu nhàu, nàng thoáng chút không vui cất giọng: "Trong nhà cũng có đầy người luyện võ đấy thôi, mắc mớ gì cứ phải gửi Than Đầu đến võ quán kia chứ."
"Võ quán là chỗ ngư long hỗn tạp, làm sao ngươi dám chắc nó không bị kẻ khác ức hiếp."
Hứa Xuyên cũng không muốn phí sức giải thích nhiều.
Gửi cả hai đứa nó đi võ quán, đương nhiên là có mục đích của hắn.
Một là muốn tụi nó được bồi dưỡng tốt hơn, hai là để tụi nó tự do mở rộng nhân mạch.
Nhờ thiên phú không tệ của hai đứa nó, cả hai đều lọt vào mắt xanh của vị giáo tập cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong trong võ quán, được ông ta nhận làm đệ tử.
Nhờ sự ràng buộc mỏng manh ấy, vị giáo tập của võ quán này cũng coi như có chút giao hảo với Hứa gia.
Ăn sáng xong.
Hứa Xuyên đặt bát đũa xuống, nhìn sang Hứa Minh Uyên, "Hai hôm trước Nhị Cẩu thúc của ngươi ngỏ ý muốn hai nhà hùn vốn mở chung một cửa tiệm bán rau củ trên huyện thành, ngươi thấy sao về chuyện này?"
"Mở tiệm ở huyện thành? Là thím Cù xúi giục phải không."
Hứa Minh Uyên mang vẻ mặt chẳng mấy bận tâm, hờ hững nói: "Trước đây ta đã nghe Đại Ngưu kháo nhau rằng nhà bọn họ hình như đang có ý định dọn lên sống ở huyện thành."
"Với sản lượng trái cây rau củ thu được từ quy mô nông điền cùng rừng núi của hai nhà lúc này, đừng nói là một, cung cấp hàng hóa cho chừng hai ba cửa tiệm rau củ cũng chẳng nhằm nhò gì."
"Nếu đã muốn làm ăn, ta đề nghị tự nhà mình nên tách ra làm riêng một tiệm."
"Nhờ vào chất lượng rau quả của nhà mình, kèm theo thương hiệu Thanh Ngọc Lê làm bảng hiệu chiêu hàng, cho dù không đến nỗi độc chiếm thị trường thì bảo đảm làm ăn vẫn sẽ cực kỳ khấm khá."
Hứa Minh Uyên sực nhớ ra điều gì đó, cười híp mắt nói tiếp: "Ta nhớ không nhầm thì hơn nửa tháng nữa Thanh Ngọc Lê cũng bắt đầu chín rồi, nếu lấy nó ra làm mặt hàng trái cây bày bán trong mùa này, tin chắc sẽ thuận lợi khuếch trương thanh thế."
"Có điều, nếu làm vậy, bên phía Từ gia..."
Hứa Minh Uyên khẽ liếc qua sắc mặt Hứa Xuyên, hắn dư sức hiểu Hứa Xuyên bấy lâu nay vẫn luôn giữ thái độ nhẫn nhịn với Từ gia là chính.
Vì lẽ đó bao năm qua, Thanh Ngọc Lê thu được vẫn luôn cắn răng bán cho nhà họ Từ.
Nhưng hễ nghĩ tới bộ mặt vênh váo hống hách của đám người Từ gia mỗi khi sang thu mua Thanh Ngọc Lê, Hứa Minh Uyên lại giận sôi máu, chỉ hận không thể lao lên tát vỡ mặt bọn chúng.