Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Lần trước dường như mình cũng chỉ tới đây thôi."
Hứa Minh Nguy di chuyển qua vài vị trí, cuối cùng thấy dấu vết mình dùng dao găm khắc trên thân đại thụ.
Đó là một chữ "Hứa".
Nét chữ lún sâu vào gỗ, rồng bay phượng múa, mang theo khí thế hào hùng.
Hứa Xuyên yêu cầu con cháu Hứa gia phải luyện chữ mỗi ngày cho tới năm mười lăm tuổi mới được dừng.
Mười năm khổ luyện.
Luyện chữ cũng là luyện tâm.
Hứa Minh Nguy cũng chỉ mới nhận ra đạo lý này gần đây, vì thế càng thêm nể phục cha mình.
Do đó hắn vẫn thường xuyên luyện tập để thể hiện chí hướng.
"Động vật nhỏ mà Tuyết Tễ muốn, lúc về rồi tìm sau vậy."
Hứa Minh Nguy quan sát xung quanh rồi tiếp tục dấn sâu vào trong.
Nhảy nhót trên cây an toàn hơn nhiều so với việc chạy dưới đất.
Bất chợt.
Một tiếng gió "vút" rít lên, một vật to bằng nắm đấm bay thẳng về phía đầu hắn.
Hứa Minh Nguy xoay người né tránh đòn tập kích bất ngờ.
Nhưng vì bị tấn công khi đang nhảy giữa không trung nên hắn đành phải đáp xuống đất.
Ngẩng đầu nhìn lên, trên cành cây cổ thụ cao hàng chục mét là một con vượn lông trắng mặt đỏ vóc dáng to lớn đang nhe răng trợn mắt, chân tay múa may loạn xạ.
"Con khỉ này khỏe thật!"
Hứa Minh Nguy nheo mắt, đây là lần đầu hắn thấy giống vượn này.
"Lực cánh tay kia chắc cũng phải ngàn cân."
Nếu thợ săn thường gặp phải thì có lẽ đã bị đập vỡ đầu ngay lập tức.
Con vượn trắng có vẻ bực bội, lại ném tiếp một vật đen sì hình tròn về phía hắn.
Hứa Minh Nguy dễ dàng tránh được.
Thấy tò mò, hắn tiến tới nhặt vật đó lên xem.
"Quả sao?"
"Thật kỳ lạ, sao lại cứng thế này."
Hứa Minh Nguy bóp mạnh, cảm giác như đang bóp một hòn đá, khiến hắn rất kinh ngạc.
"Mang về cho cha xem thử."
Hứa Minh Nguy nhìn con vượn, nhặt một viên đá ném trả lại.
Tuy con vượn nhanh nhẹn nhưng tốc độ ném đá của Hứa Minh Nguy còn nhanh hơn nhiều.
Nó không né kịp hoàn toàn.
Viên đá sượt qua hông làm máu bắn ra.
"Hú ~"
Con vượn trắng đau đớn kêu to, đưa tay che vết thương.
Nó nhìn Hứa Minh Nguy với vẻ sợ hãi xen lẫn oán hận rồi nhanh chóng lẩn mất.
"Coi như ngươi biết điều."
Hứa Minh Nguy nhếch môi, nếu nó còn dám ra tay thì hắn nhất định sẽ giết nó.
Hắn nhặt thêm một quả đen nữa bỏ vào bọc hành lý rồi tiếp tục lên đường.
Vào sâu núi Đoạn Nha, Hứa Minh Nguy không chỉ đơn thuần là săn thú.
Làm vậy thì bận rộn lắm, vì thú dữ ở đây rất nhiều.
Mục tiêu chính của hắn là tìm dị thú để rèn luyện.
Chẳng hạn như mãnh hổ, đại hùng.
Có những loài đặc biệt với sức mạnh cơ bắp còn kinh người hơn cả võ giả nhất lưu.
Dù vậy, mãnh thú vẫn là mãnh thú, trừ khi lấy số lượng áp đảo, nếu không chúng chẳng phải đối thủ của võ giả.
Kể cả võ giả tam lưu nếu biết dùng binh khí, thân pháp và mưu lược cũng có thể giết chết chúng.
Hứa Minh Nguy muốn tìm chúng để cận chiến, rèn luyện thực chiến.
Bất chợt.
Tầm nhìn phía trước trở nên thoáng đãng.
Một hồ nước nhỏ màu xanh nhạt, sóng vỗ lăn tăn hiện ra trước mắt.
Quanh hồ là thảm cỏ xanh mướt.
"Cảnh sắc nơi này thật hữu tình."
Hứa Minh Nguy thầm nghĩ, hắn đưa mắt nhìn quanh thì thấy ở phía bên kia hồ có một con mãnh hổ cao hơn nửa người, lông màu vàng nâu với những vằn đen ngang mình.
Bốn chân nó gân guốc, cái đuôi dài thô có những vòng đen ở chóp.
Từng đường nét trên cơ thể nó đều toát lên vẻ dũng mãnh và đầy sức mạnh.
Hứa Minh Nguy nheo mắt, hắn thấy rõ chữ "Vương" trên trán nó khi nó quay đầu lại.
Lúc này con hổ đang ngoạm một con hươu rừng kéo vào bụi rậm.
"Thật là một con mãnh hổ oai phong, hơn hẳn những con mình từng gặp."
Hứa Minh Nguy lập tức bám theo.
Đi được một đoạn thì tới chân một ngọn núi thấp.
Vách núi dựng đứng như bị ai đó dùng kiếm chẻ đôi.
Trên vách mọc đầy hoa dây leo nở rộ rực rỡ.
Dưới chân núi có một hang động, chắc hẳn là tổ của con mãnh hổ này.
Hứa Minh Nguy nhanh chóng áp sát.
Tai con hổ khẽ giật, dường như cảm nhận được gì đó, nó nhả mồi, quay lại nhìn.
Đôi mắt hổ to tròn màu hổ phách ánh lên vẻ sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào Hứa Minh Nguy.
Hứa Minh Nguy để cung và ống tên sang một bên, cười lớn rồi nhảy vọt lên, vung nắm đấm đánh tới.
Con hổ gầm lên, cũng chồm dậy vung vuốt trước chống trả.
Bùm ~
Nắm đấm và vuốt hổ va vào nhau.
Một người một hổ đều bị đẩy lùi về phía sau, thế trận cân bằng.
"Lực đạo mạnh thật!" Hứa Minh Nguy nhe răng cười thích thú.
Hổ thường chỉ mạnh chừng hai ngàn cân, kịch khung là ba ngàn, nhưng con này lại có thể đánh ra lực đạo hơn bốn ngàn cân.
Gặp phải gấu thường, chắc nó tát một cái là đối phương bay xác.
"Tiếp!" Hứa Minh Nguy chiến ý lẫm liệt, khí huyết dâng trào.
"Rống rống rống ~ "
Mãnh hổ cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích, nổi giận gầm rống, ánh mắt hoàn toàn là dáng vẻ đối đãi con mồi.
Hứa Minh Nguy một cước đạp nứt mặt đất, cả người giống như một mũi tên lao vút đi.
Mãnh hổ lại không hề chính diện đón đỡ, mà nghiêng người nhảy tránh.
Đợi đến khi động tác của Hứa Minh Nguy hơi khựng lại, một cái đuôi thô dài vằn đen giống như chiếc roi dài vung tới.
Tiếng gió vù vù chớp mắt đã tới bên tai.
Hứa Minh Nguy dùng hai cánh tay chống đỡ, cả người đều bị quất bay mấy mét.
Mà đúng lúc này, mãnh hổ mới nhe nanh hở vuốt, há cái miệng rộng như chậu máu, nhào tới cắn hắn.
Hứa Minh Nguy khẽ nhếch khóe miệng, một tay chống đất, chân phải như một cây trường mâu hung hăng phóng ra, đạp trúng mãnh hổ, đá nó bay xa hơn mười mét.
Mãnh hổ rơi xuống đất lăn hai ba vòng mới đứng dậy, một đôi mắt hổ ngưng trọng nhìn chằm chằm Hứa Minh Nguy.
Đúng vào lúc này.
Trong hang động lại truyền ra một tiếng hổ gầm, ngay sau đó một con mãnh hổ có bộ lông màu nhạt hơn, vóc dáng hơi nhỏ chậm rãi đi ra.
"Hổ cái?"
"Thì ra ở đây sống một đôi hổ phu thê à."
"Vừa vặn, áp lực từ một con mãnh hổ không đủ."
Hứa Minh Nguy cười lớn vài tiếng.
Phải biết rằng vừa rồi hắn chỉ đơn thuần dùng sức mạnh vật lộn cùng hổ đực, nếu sử dụng nội kình và võ kỹ thì đủ để trêu đùa một phen.
Hổ đực quay đầu gầm một tiếng với hổ cái.
Hổ cái gầm đáp lại.
Sau đó, một đực một cái từ hai hướng bọc đánh Hứa Minh Nguy.
Xem động tác vô cùng thành thạo, hiển nhiên không phải lần đầu tiên hợp sức săn giết dã thú khác như vậy.
Hổ đực dẫn đầu vồ mạnh tới, hổ cái từ từ xáp lại gần.
Lúc Hứa Minh Nguy vật lộn với hổ đực, ba phần sự chú ý vẫn luôn đặt trên người hổ cái.
Nó khi thì nhào tới đánh lén, khi thì vung đuôi quất.
Nhưng chưa một lần nào thành công.
Hứa Minh Nguy bắt đầu vận dụng các chiêu thức của 《Tiểu Long Tượng Công》, phối hợp với nội kình, mỗi một chiêu đều có lực đạo gần sáu ngàn cân.
Thân thể hai con mãnh hổ vô cùng cường tráng, liên tiếp trúng mấy quyền đều chống đỡ được.
"Tốt, như thế mới sảng khoái!"
Hứa Minh Nguy không giữ lại sức lực nữa, thân pháp, võ kỹ đồng loạt được thi triển ra.
Ầm ầm ầm ~
Quyền phong sắc bén, vang lên vù vù.
Tiếng quyền xé gió, chấn động bốn bề.
Sau thời gian uống cạn chung trà, đôi hổ phu thê này bị Hứa Minh Nguy dùng quyền đánh chết tại chỗ.