Tạo Hóa Tiên Tộc

Chương 46. Hứa gia đón dâu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trần Bá mang quyết định của cả nhà Trần Đại Minh và nhà Trần Nhị Cẩu nói cho Hứa Xuyên biết.

Hứa Xuyên vô cùng kinh ngạc, đối với Trần Nhị Cẩu cũng đã có cái nhìn coi trọng hơn mấy phần.

"Nhị Cẩu, đại trượng phu lo gì không có thê tử, qua mấy năm nữa nhất định sẽ tìm cho ngươi một người tốt hơn."

Hứa Minh Uyên lúc ấy cũng có mặt, vỗ vỗ bả vai Trần Đại Ngưu, thấy vẻ mặt hắn sầu thảm, liền an ủi: "Đại Ngưu, đừng tiếc nuối chút đồ đạc kia của nhà ngươi nữa."

"Sau này cứ đi theo ta đi."

Hứa Minh Uyên nhìn lướt qua Hứa Xuyên, Hứa Xuyên cười gật đầu: "Đừng có bạc đãi Đại Ngưu đấy."

"Đa tạ nhị công tử, đa tạ gia chủ." Trần Đại Ngưu chắp tay nói.

"Xem bộ dạng của ngươi kìa, chúng ta công tư phân minh, lúc riêng tư chỉ có người nhà với nhau, ngươi vẫn cứ gọi ta là A Uyên là được rồi."

Trần Đại Ngưu và Trần Phương Phương nở nụ cười trên môi, nút thắt trong lòng cũng hoàn toàn tan biến, hệt như trời quang mây tạnh sau cơn mưa.

Trần bá cũng coi như gỡ bỏ được một nỗi tâm sự.

Hai tháng sau, hắn buông tay nhân hoàn, không thể trải qua trọn vẹn lễ Tuế tế năm nay.

Hứa gia vì hắn mà tổ chức tang sự linh đình.

————————

Chớp mắt một cái.

Ngày mùng hai tháng hai, Long đài đầu.

Trong núi, nước suối róc rách chảy vang, bên bờ, hoa trắng của cây tể thái đua nhau nở rộ.

Hứa Minh Nguy đại hôn, lại là một sự kiện trọng đại của Hứa gia.

Rất nhiều thế gia trong huyện thành kéo đến, phía Dương gia bên này cũng có các vị trưởng bối thân cận trong gia tộc từ quận thành đi tới.

Dương gia đã có lịch sử hơn ba trăm năm, gia thế vô cùng khổng lồ, đương nhiên không thể nào ai ai cũng đều có mặt.

Cho nên cũng chỉ có những trưởng bối thân thiết thuộc chi của Dương Chiêu mà thôi.

Có điều, nếu như là Dương Thế Xương ở quận thành bên kia liên nhân với Văn gia thì lại khác xa, chắc chắn sẽ còn náo nhiệt hơn thế này rất nhiều.

Lúc này, tại trước cổng lớn Hứa gia.

Hứa Minh Nguy mặc một bộ viên lĩnh bào dệt kim tuyến vân mây màu đỏ thẫm, bên hông thắt ngọc đái màu đen mạ vàng, dưới vạt áo thêu ngầm hoa văn ngũ phúc phủng thọ ẩn hiện thấp thoáng theo từng bước đi.

Đầu hắn đội mũ ô sa triển cước, hai bên đều cài một đóa cung hoa mạ vàng, càng tôn lên hàng chân mày lưỡi kiếm và đôi mắt sáng như sao rực rỡ.

Sống mũi cao thẳng tắp như ngọn núi, đường môi hơi mím lại vì có phần căng thẳng.

Chân mang đôi triều ngoa làm bằng lụa xanh bọc đế trắng, trước ngực đeo chéo một đóa hoa lụa đỏ thắm lớn, cả người rực rỡ chói lọi hệt như chu sa được tôi qua lửa đỏ.

Nga Nhĩ.

Hứa Minh Nguy nhảy lên lưng con tuấn mã màu đen, đang định cùng đội ngũ đón dâu xuất phát.

Hứa Minh Xu cùng Bạch Hổ chạy ùa ra.

"Đại ca, ngươi khoan đi đã."

"Tuyết Quân, có chuyện gì thế?" Hứa Minh Nguy quay đầu lại, mỉm cười hỏi.

"Ta nghe a cha nói, phía Dương gia bên kia có người từ quận thành tới, hẳn là sẽ vênh váo tự đắc lắm, ngươi cứ việc cưỡi Tiểu Bạch mà đi, coi như cho bọn hắn một cái hạ mã uy đi."

Hứa Minh Nguy đưa mắt nhìn Hứa Minh Xu: "Thế này thì không cần thiết lắm nhỉ."

Hứa Xuyên thừa biết cuộc liên hôn lần này làm cho không ít người của Dương gia bất mãn, sau một hồi đắn đo suy nghĩ liền nói: "Cứ nghe theo lời của Tuyết Quân đi, mặc dù Hứa gia ta không sánh bằng Dương gia bọn hắn, nhưng tuyệt đối không thể để cho người ta coi thường được."

"Vâng, a cha."

"Tiểu Bạch, nằm sấp xuống đi, hôm nay cho đại ca ta cưỡi một chút, lúc về ta sẽ lấy đồ ăn ngon khao ngươi."

Hứa Minh Xu sán lại gần bên tai Bạch Hổ, nhỏ giọng thì thầm.

Lời nói của nàng dường như mang theo một sức mạnh đặc thù nào đó, Bạch Hổ làm như nghe hiểu mà gật gật đầu, còn phát ra hai tiếng "Gào ô", bộ dạng như thể đang muốn cò kè mặc cả vậy.

"Cái con Tiểu Bạch tham ăn này, chiều theo ý ngươi vậy."

Đám gia đinh hộ vệ còn lại nhìn thấy cảnh Hứa Minh Xu giao lưu với Bạch Hổ, thì đều đã thấy mãi thành quen.

"Đại ca, ngươi leo lên đi, ta sẽ đi theo cùng, để tránh cho Tiểu Bạch tùy tiện nổi cáu."

"A Uyên, Than Đầu, Vân Nô, các ngươi cũng đi theo đi, nhớ kỹ đừng có quậy phá quá trớn là được."

"Yên tâm đi a cha, ta cam đoan sẽ đón được tẩu tử về nhà đúng giờ." Hứa Minh Uyên cười ha hả đáp.

Năm người con trai của Hứa gia đồng loạt xuất động.

Cứ thế.

Tiếng kèn Xô-na vừa cất lên, thanh âm khua chiêng gõ trống cũng lập tức rộn rã theo.

"A cha, a nương, ta xuất phát đây."

Trong đôi mắt Bạch Tĩnh rơm rớm giọt lệ, nhưng trên khuôn mặt lại treo một nụ cười ngập tràn hạnh phúc.

Hứa Xuyên nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, khẽ vuốt ve một chút, rồi dặn dò Hứa Minh Nguy: "Đi đi."

Tận mắt chứng kiến hài tử cất tiếng khóc chào đời, lại được tận mắt nhìn bọn hắn thành gia lập thất.

Đối với bậc làm cha mẹ mà nói, đây e rằng chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

Đội ngũ đón dâu bắt đầu xuất phát.

Lúc đến huyện thành Thanh Giang, đám người tụ tập đi theo xem náo nhiệt chẳng hề ít.

Bọn họ đều là đến để tận mắt nhìn Bạch Hổ.

"Hôm nay là ngày Hứa gia tổ chức lễ thành thân nhỉ." Ở hai bên đường bỗng có người cất tiếng.

"Làm sao ngươi lại biết được?"

"Con dị chủng Bạch Hổ kia vừa xuất hiện, ở huyện Thanh Giang này còn có ai mà không biết là của Hứa gia nữa."

"Ồ, Hứa gia thế mà lại còn có bản lĩnh thuần thú đẳng cấp như thế này sao?"

"Cái này thì không rõ lắm rồi."

..........

Tại phố Thanh Vân.

Ngay trước cổng lớn của Dương phủ.

"Đường đệ, lát nữa ngươi đừng có quản, ta phải cho cái nhà họ Hứa kia biết nữ tử của Dương gia ta không phải dễ lấy đi như thế, nếu đã không có bản lĩnh, thì từ đâu tới hãy cút về lại chỗ đó cho ta."

Khóe miệng của Dương Thế Xương hơi giật giật, thế nhưng hắn cũng không lên tiếng can ngăn.

Đi rước dâu, từ xưa đến nay, đằng gái luôn không thể thiếu đi mấy màn gây khó dễ.

Nên cũng chỉ đành tùy cơ mà hành sự thôi.

"Đến rồi, đến rồi."

Một thiếu niên trạc chừng mười tuổi với tướng mạo thanh tú, vận trên người bộ lụa hắc kim, chợt cất cao giọng hô hoán lên.

Chỉ trong nháy mắt.

Đội ngũ đón dâu của Hứa gia đã bước vào trong phố Thanh Vân.

Phủ đệ của Dương gia cũng đã lờ mờ hiện ra trong tầm mắt.

Khóe mắt Hứa Minh Thù hơi cong lên hệt như vầng trăng khuyết, khóe miệng khẽ nhếch, để lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn xinh xắn.

"Tiểu Bạch, gầm lên một tiếng đi, để cho Dương gia biết chúng ta đã đến rồi."

Bạch Hổ lập tức bật ra một tiếng gầm rống mãnh liệt, từng trận sóng âm cuồn cuộn truyền đi, ngay cả tiếng kèn Xô-na cũng bị áp đảo chốc lát.

Cũng may là những người cưỡi ngựa chỉ có mấy người bọn Hứa Minh Uyên, lực lượng võ giả của bọn hắn vẫn dư sức giữ chặt ngựa lại, không để cho bầy ngựa kinh hoảng bạo động.

"Tuyết Quân, tốt xấu gì thì ngươi cũng phải báo trước một tiếng chứ." Hứa Minh Uyên dở khóc dở cười nói.

"Đúng thế, nếu không thì người suýt nữa bẽ mặt lại chính là chúng ta rồi." Hứa Minh Miểu cũng cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

"Ta quên mất." Hứa Minh Xu le lưỡi một cái,

"Tiếp tục tiến lên thôi." Hứa Minh Nguy lên tiếng hô to.