Thái Huyền Chiến Ký (Dịch)

Chương 25. Không Cho Phép Ngược Đãi Tù Binh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Rút mũi tên bằng xương cắm trên cổ thi thể ra, Ngô Đông Phương mới chú ý tới mũi tên này được mài từ xương cốt thành, mấy ngày nay hắn chỉ mài ra được một mũi tên như vậy, hai mũi tên bắn ra sau đó đều là mũi tên bằng trúc bình thường, hắn bắt đầu hoài nghi hai lần kéo cung sau đó không bắn trúng mục tiêu có phải do chất liệu mũi tên hay không.

Lúc Ngô Đông Phương đang quan sát mũi tên bằng xương thì Minh Uyển dẫn hai đứa hài tử của nàng chạy tới, "Sao ngươi lại tới đây?"

"Ta tới... xem thử". Hắn vốn định nói ta tới cứu nàng và hài tử của nàng, nhưng nói được một nửa thì đổi ý.

"May mà ngươi tới". Minh Uyển vẫn còn kinh hãi.

Ngô Đông Phương mỉm cười xoa đầu hai đứa hài tử, lúc này cách đó không xa truyền đến tiếng ồn ào của đám nữ nhân, không cần hỏi cũng biết nữ vu sư đã được một đám phụ nữ giúp đỡ chế phục nữ nhân áo đen kia.

"Vừa rồi ngươi có nhìn thấy mặt vu sư không?" Minh Uyển nhỏ giọng hỏi.

"Không có, sao vậy?" Ngô Đông Phương nhặt hắc đao bị gãy làm hai trên mặt đất lên, hắc đao cầm trên tay rất nặng, hẳn là làm bằng kim loại.

"May mà ngươi không nhìn, nếu không bà ta sẽ giết ngươi đó". Minh Uyển nói.

"Uyển, mau đi lấy gân dê". Phía sau truyền đến tiếng la hét của đám phụ nữ, tuy họ có họ, nhưng khi gọi nhau lại không gọi họ, chỉ gọi tên, mà tên đa phần là một chữ, nghe có chút kỳ quặc.

Minh Uyển nghe thấy tiếng gọi, dẫn theo hài tử chạy đi, Ngô Đông Phương ngồi xổm xuống lục soát trên người tên áo đen đã chết, kết quả lục soát khiến hắn thất vọng, trừ y phục ra, trên người tên này không có gì cả.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Phía sau truyền đến giọng nói lạnh lùng của nữ vu sư.

"Ta có thể mặc y phục của y". Ngô Đông Phương tiếp tục cúi đầu bận rộn.

"Đừng lấy đồ của người chết". Giọng nói của nữ vu sư vẫn lạnh lùng.

"Người này là do ta giết". Ngô Đông Phương tức giận nói, nếu không phải lúc trước hắn xuất thủ giúp đỡ, nữ vu sư căn bản không phải là đối thủ của ba người này, nữ vu sư không những không cảm ơn, mà còn nói năng kỳ quái.

Nữ vu sư bị cãi lại, hít sâu một hơi, bất quá cuối cùng vẫn dịu giọng xuống, "Được rồi, ngươi tự quyết định vậy".

Ngô Đông Phương cởi y phục của đối phương ra, ngay cả quần cũng không chừa lại, quần trong thì hắn thấy bẩn nên không lấy, cuối cùng xé rách khăn đen trên mặt đối phương, khăn đen vừa mất, khuôn mặt một nam nhân trẻ tuổi lộ ra, người này tuổi cũng không lớn lắm, khoảng hai mươi tuổi.

"Vì sao y không có hình xăm?" Ngô Đông Phương quay đầu lại hỏi nữ vu sư đang chuẩn bị rời đi, lúc này trên mặt nữ vu sư đã đổi sang một cái mặt nạ khác.

"Thổ tộc vu sư không có hình xăm". Nữ vu sư không quay đầu lại, bước chân hướng về phía nhà.

Ngô Đông Phương nhíu mày, nữ vu sư rõ ràng có ẩn ý trong lời nói, ý là hắn cũng không có hình xăm, có hiềm nghi là người Thổ tộc.

Tuy trong lòng không vui, nhưng đối phương không nói rõ ràng thì hắn cũng không thể nói gì, cầm y phục vừa lột được đi khắp nơi, nhặt hai thanh hắc đao chưa bị gãy kia ôm vào trong ngực, nơi này có quá ít thứ có thể dùng, cái gì cũng đừng lãng phí.

Lúc này nữ nhân áo đen kia đã bị trói vào cột gỗ trước nhà, đám phụ nữ trong thôn đang đánh nàng ta, vừa đánh vừa đá, vừa cào vừa cấu.

Nữ nhân áo đen kia cắn răng chịu đựng, không nói một tiếng.

Ngô Đông Phương thấy nàng ta cứng cỏi, trong lòng có chút không đành lòng, lớn tiếng hô lên với mọi người, "Đánh chết thì không có cách nào hỏi được".

Đám phụ nữ đang đánh nữ nhân áo đen kia nghe thấy tiếng la của Ngô Đông Phương thì lần lượt dừng tay quay đầu nhìn hắn, sau khi nhìn hắn xong lại nhìn về phía nữ vu sư, thấy nữ vu sư không có ý ngăn cản, lại bắt đầu xé rách và đánh đập nữ nhân áo đen, cào mặt, giật tóc, xé y phục, sờ ngực.

Ngô Đông Phương thấy vậy tức giận, nhanh chân bước tới chắn trước mặt nữ nhân áo đen kia, "Dừng tay".

Mọi người nghe vậy đều ngạc nhiên trợn mắt há mồm, nữ vu sư đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, "Nơi này còn chưa tới lượt ngươi làm chủ".

"Muốn giết nàng ta thì đừng đánh nàng ta, đánh nàng ta rồi thì không thể giết nàng ta". Ngô Đông Phương cao giọng nói, nữ nhân này là đồng bọn của hung thủ giết người, cho dù giết nàng ta cũng không quá đáng, nhưng hắn không thể thấy được loại hành vi đánh đập và làm nhục đối phương sau khi đối phương không còn sức phản kháng này, ngược đãi tù binh là vi phạm Công ước Geneva.

Nữ vu sư đẩy đám người đang chắn đường ra, từ bên ngoài đi vào, cười lạnh nhìn Ngô Đông Phương, "Ngươi quen nàng ta à?".

"Không quen". Ngô Đông Phương nghiêm mặt nói.

"Vậy vì sao ngươi muốn bảo vệ nàng ta?" Nữ vu sư hỏi.

"Bởi vì bọn họ trước khi giết người không có làm nhục các ngươi, cho nên các ngươi trước khi giết nàng ta cũng không thể đánh nàng ta". Ngô Đông Phương nhìn thẳng vào nữ vu sư.

"Chuyện trong thôn do ta làm chủ". Nữ vu sư ra hiệu với mọi người, đám người kia lại xông lên.

Ngô Đông Phương ném đồ đang ôm trong ngực xuống, rút dao găm ra để trước ngực, mọi người thấy vậy hoảng sợ lui về phía sau.

Nữ vu sư tức giận quay đầu lại, Ngô Đông Phương nhướng mày nhìn bà ta, "Giết nàng ta ta mặc kệ, nhưng trước khi giết nàng ta không thể ngược đãi nàng ta".