Thái Huyền Chiến Ký (Dịch)

Chương 38. Tranh Đoạt Hùng Vương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý do thứ hai đơn giản hơn nhiều, nữ Thổ tộc vu sư này không chỉ xinh đẹp mà còn rất lễ phép.

Nửa đêm về sáng, có người trong thôn đi tiểu đêm phát hiện tù binh chạy mất, lập tức lớn tiếng kêu la, mọi người thức dậy tìm kiếm khắp nơi, lúc này nữ Thổ tộc vu sư đã sớm chạy xa.

Không tìm thấy tù binh, liền bắt đầu truy xét xem là ai đã thả tù binh, Ngô Đông Phương là kẻ tình nghi số một, nhưng rất nhanh sau đó có người dựa vào dấu răng trên gân thú đã xác định được hung thủ thực sự, xác định được hung thủ thực sự thì cũng không giải quyết được gì, Thùng Cơm bây giờ không còn là Thùng Cơm của hai ngày trước nữa.

Nhưng như vậy thì một thôn khác cũng biết được thân phận của Thùng Cơm, tụ tập lại bái lạy, Thùng Cơm không biết mình bị người ta lợi dụng, lúc này đang ngồi bên cạnh người lợi dụng nó, tận tình hưởng dụng trái cây mà dân làng nhét cho...

Nhiệm vụ chủ yếu của chuyến đi này là hộ tống hài nhi đến bộ lạc để tiếp nhận khảo nghiệm của Thiên Sư, áp giải phạm nhân ngược lại chỉ là phụ, nhưng nếu phạm nhân chạy mất thì có khả năng sẽ tiết lộ tin tức, để đảm bảo an toàn, trời còn chưa sáng, đám người đã vội vã lên đường.

Biết được Thùng Cơm chính là tọa kỵ của đời Bạch Hổ thiên sư tiếp theo, nam vu sư liền hỏi nữ vu sư người ôm nó là ai, nữ vu sư không trả lời trực tiếp, hắn ta lại đi hỏi những người khác, vì vậy có người nói cho hắn ta biết Ngô Đông Phương không phải người trong thôn của bọn họ, là gần đây mới xuất hiện ở gần thôn bọn họ.

Nam vu sư vừa nghe thấy, lập tức phản đối kịch liệt, Hùng Vương đối với Kim tộc vô cùng quan trọng, làm sao có thể để một người lai lịch không rõ ràng trông nom, lỡ như người này giết chết Hùng Vương, sau này Bạch Hổ thiên sư lớn lên rồi cưỡi cái gì.

"Hùng Vương là do hắn phát hiện, cũng là do hắn mang đến, hắn sẽ không làm hại Hùng Vương." Nữ vu sư nói.

"Như vậy cũng không được, hắn không phải người Kim tộc chúng ta, không thể để hắn trông nom Hùng Vương. Tối hôm qua tên phạm nhân kia chạy trốn một cách kỳ quái, ai biết được có phải hắn dụ dỗ Hùng Vương cắn đứt dây thừng hay không." Nam vu sư liên tục lắc đầu.

"Vậy để ai trông nom?" Nữ vu sư đi rất nhanh.

"Để ta." Nam vu sư dừng lại, đứng bên đường đợi Ngô Đông Phương đến gần.

Nữ vu sư tiếp tục lên đường, không dừng lại cùng y.

Nam vu sư đợi Ngô Đông Phương đến gần, đi tới giữa đường chặn hắn lại, "Hùng Vương là do ngươi phát hiện?"

Ngô Đông Phương ngẩng đầu nhìn ymột cái, sải bước về phía trước, đẩy y ra rồi tiếp tục đi.

Nam vu sư không ngờ Ngô Đông Phương dám làm ra hành động khiêu khích như vậy, ngây người mấy giây mới hoàn hồn, vội vàng đuổi theo Ngô Đông Phương, túm lấy bả vai hắn kéo lại, "Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi có nghe thấy không?"

"Nghe thấy." Ngô Đông Phương nói.

"Vậy sao ngươi không trả lời?" Nam vu sư không có râu, không thể xoa râu trừng mắt, chỉ có thể trừng mắt.

"Ta không muốn trả lời." Ngô Đông Phương xoay người tiếp tục đi về phía trước.

"Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?" Nam vu sư lại đuổi theo túm lấy Ngô Đông Phương.

"Nói chuyện với ai?" Ngô Đông Phương hỏi.

Nam vu sư lại ngây người, vu sư cho dù ở tộc nào cũng đều rất được người tôn kính, tộc nhân bình thường căn bản không dám cãi lại bọn họ.

Ngô Đông Phương xoay người đi tiếp, vừa đi vừa âm thầm quyết định, nếu tên này còn dám đuổi theo giật áo thì sẽ trực tiếp quật ngã y, tuy hắn không biết pháp thuật, nhưng cũng không sợ nam vu sư này.

Nam vu sư bị làm nhục và cãi lại, tự nhiên không chịu bỏ qua, lách mình lên trước lần nữa kéo Ngô Đông Phương lại, Ngô Đông Phương rút chủy thủ ra nhanh chóng xoay người, đang định kề dao lên cổ nam vu sư, thì nam vu sư đã hét lên rồi nhảy ra ngoài.

Mọi người đi phía trước nghe thấy tiếng kêu liền dừng lại, nữ vu sư từ phía trước chạy tới, sau khi thấy tay phải nam vu sư đầy máu liền cau mày nhìn Ngô Đông Phương, ý tứ là ngươi chấp nhặt với y làm gì.

Ngô Đông Phương dùng chủy thủ chỉ vào Thùng Cơm trong ngực, vừa rồi Thùng Cơm đã xuất thủ trước hắn, cào nam vu sư một cái.

Nữ vu sư quay đầu nhìn nam vu sư, phát hiện vết thương trên mu bàn tay y quả thực không phải do chủy thủ gây ra, xoay người rời đi, "Hùng Vương chỉ theo hắn, ngươi không nên tranh giành."

Lời nói của nữ vu sư trực tiếp định tính cho sự việc, nam vu sư muốn cướp Hùng Vương, bị Hùng Vương cào bị thương.

Ngô Đông Phương cất chủy thủ, ôm Thùng Cơm tiếp tục lên đường, nam vu sư ở phía sau vẫn không đuổi kịp, không cần hỏi cũng biết là đang xử lý vết thương.

Những người trong thôn của nam vu sư đều chạy về, nữ vu sư dẫn theo dân làng của mình tiếp tục đi về phía trước, không đợi bọn họ.

"Là ngươi bảo Hùng Vương tấn công y?" Nữ vu sư nhỏ giọng hỏi.

"Ta nào có thể sai khiến nó được." Ngô Đông Phương liên tục lắc đầu, vừa rồi nguyên nhân Thùng Cơm xuất thủ rất đơn giản, nam vu sư kéo hắn đồng thời cũng đánh thức Thùng Cơm đang ngủ, Thùng Cơm mỗi ngày đều phải ngủ rất lâu, nếu giữa chừng đánh thức nó, nó sẽ rất cáu kỉnh, nói trắng ra là rất khó chịu khi bị đánh thức.

"Thật sự không phải ngươi bảo nó làm?" Nữ vu sư hỏi.