Thần Đế

Chương 30. Thái Cổ Thần Thú, Chí Tôn Thức Tỉnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bốn phía quảng trường, dù cao tầng các đại gia tộc không ai lên tiếng, nhưng ánh mắt đều tràn đầy vẻ kinh hãi.

Mọi người nhìn vào luồng phong bạo đang khuếch tán kia, đều có thể cảm nhận được một lực lượng sắc bén và bá đạo tột cùng, trong sự uy nghiêm còn ẩn chứa khí tức hủy diệt đáng sợ.

Lúc này, ánh mắt của đám người Tô Vân Thiên, Tô Kính Đình và Đại trưởng lão Tô gia đều nổi lên những gợn sóng kịch liệt. Khí thế kinh người này tuyệt đối không phải là công pháp của Tô gia!

“Tại sao hắn lại có khí thế mạnh đến mức này!”

Vương Toàn Đức cũng không khỏi chấn động. Lão thực sự không hiểu nổi, tại sao một tiểu tử Nguyên Hồn cảnh nhất trọng lại có thể tỏa ra uy áp vượt xa cả Nguyên Hồn cảnh cửu trọng đỉnh phong. Đặc biệt là cú đấm cuối cùng kia, nó mang theo một loại ý chí bá đạo, sắc bén và hủy diệt, khiến Vương Toàn Đức nhận ra đây chắc chắn không phải là vũ kỹ tầm thường.

“Công pháp, vũ kỹ... trên người tiểu tử này ẩn chứa không ít bí mật nha!” Vương Toàn Đức trầm ngâm. Kỷ Siêu tu luyện công pháp và vũ kỹ cấp Vương phẩm, vậy mà khí thế của Tô Dật lại hoàn toàn áp đảo. Nếu là do công pháp, thì thứ mà Tô Dật đang luyện rốt cuộc là cấp bậc gì? Nghĩ đến đây, lão không khỏi rùng mình.

Kình phong gào thét, toàn trường run rẩy trước uy lực khủng khiếp. Dù đứng ở xa, đám người vây xem vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng lên lồng ngực. Cao tầng các gia tộc đều nín thở dõi theo, bởi đòn va chạm này sẽ chính thức định đoạt thắng bại!

Giữa sân, nguyên khí màu đen và luồng hào quang rực rỡ va chạm kịch liệt, chúng cắn nuốt lẫn nhau rồi nổ tung như sấm sét, bao trùm lấy cả hai thân ảnh.

Phốc! Phốc!

Dưới sức ép của năng lượng trùng kích, cả Kỷ Siêu và Tô Dật đồng thời phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể hai người như diều đứt dây, bay ngược ra xa mấy trượng rồi ngã gục xuống mặt đất.

“Kỷ Siêu!”

“Tô Dật!”

Cùng lúc đó, sắc mặt của cường giả Thánh Sơn và Tô Vân Thiên đại biến, cả hai nhanh chóng lao về phía đệ tử của mình. Lúc này, khóe miệng của cả hai đều đầm đìa máu tươi, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Trong cơn mê man, Tô Dật cảm thấy toàn thân mình như muốn nổ tung, rồi ý thức của hắn bị cuốn vào một vòng xoáy ánh sáng chói lòa.

“Mình lại sắp chết sao?”

Tô Dật cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. Chẳng lẽ hắn lại phải chết thêm một lần nữa như kiếp trước? Lần này chắc gì vận khí đã tốt để được trọng sinh. Mà dù có thể, hắn cũng không muốn. Ở kiếp này, hắn có một người gia gia hết mực yêu thương, có phụ mẫu vẫn chưa được đoàn tụ.

Dù Tô gia có những kẻ đáng ghét, nhưng đó là chuyện thường tình trong một gia tộc lớn. Hắn nhớ đến Đại trưởng lão, Tô Bách Hàn và rất nhiều người khác đã đối xử tốt với mình từ nhỏ. Hắn nhớ đến những người cô, người thím vẫn luôn âm thầm quan tâm dù hắn có mang danh hoàn khố. Và nhất là nha đầu Uyển Nhi, nếu hắn chết đi, nàng sẽ cô độc biết bao giữa thế gian này.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Tô Dật chợt nhận ra mình không thể chết, mình phải sống! Kiếp trước đã là quá khứ, hiện tại mới là điều quan trọng nhất.

“Tiểu gia không muốn chết! Ta không thể chết!”

Hắn gào thét trong lòng, dù không phát ra được âm thanh nào.

Oanh!

Như thể khát vọng sống mãnh liệt đã kích hoạt một thứ gì đó, ánh sáng xung quanh nổ tung thành muôn vàn hào quang rực rỡ. Khi ý thức vừa khôi phục, Tô Dật lập tức cảm thấy da gà dựng đứng. Một luồng nhiệt độ kinh hoàng tràn ngập hư không, như muốn thiêu rụi cả linh hồn hắn.

“Ngao ô...”

“Òm ọp...”

Tiếng thú hống vang dội như sấm sét, làm rung chuyển cả núi sông, khiến người ta kinh hồn bạt vía!

Tô Dật bàng hoàng nhìn quanh. Trước mắt hắn là một không gian bao la vô tận, hỏa diễm đỏ thẫm cuồn cuộn như biển cả, chiếu rọi cả thiên địa. Những sợi xích lửa thần thánh giăng đầy hư không.

Ở đó, những bóng hình khổng lồ chiếm cứ cả bầu trời. Một con cự hổ toàn thân tỏa bạch quang đang gầm thét rung trời. Một con cự điểu giương cánh che kín hư không, phun ra hỏa diễm bảy màu có thể thiêu cháy vạn vật. Một con cự quy đứng sừng sững, Quy Xà đan xen, trấn áp cả đất trời. Và một con cự long xoay quanh vạn đạo hào quang, móng vuốt xé toạc không gian.

Giữa thiên địa ấy, một thân ảnh vĩ đại cao hàng ngàn trượng đứng sừng sững như thần minh, lòng bàn tay xoay chuyển cả những vì tinh tú. Uy nghi như thần phật, bá đạo vô song!

Ù ù...

Tiếng sấm rền vang vọng như thiên âm. Khí thế ấy quá đỗi kinh người, như muốn nghiền nát cả vũ trụ.

“A...”

Dưới áp lực khủng khiếp ấy, ý thức của Tô Dật một lần nữa bị đè nát, hắn lại rơi vào bóng tối sâu thẳm.