Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt của Tô Uyển Nhi và Tô Kính Đình đại biến, vội vàng lao đến bên người Tô Vân Thiên.
- Cha, ngài bị thương sao?
Khuôn mặt Tô Kính Đình ngưng trọng, vô cùng lo lắng. Từ nhỏ hắn đã ở Tô gia, coi Tô Vân Thiên giống như cha ruột, hiện tại hắn có hết thảy đều là do lão nhân trước mắt này ban cho.
- Vương Toàn Đức kia không hổ là người đến từ Thánh Sơn, rất mạnh. Ta không sao!
Tô Vân Thiên lắc đầu, nhìn Tô Kính Đình nói:
- Giúp ta hộ pháp, ta muốn trị thương cho Dật nhi. Những danh y trong Man Thành kia sợ là không có tác dụng gì đâu.
- Thế nhưng cha, ngài đã bị thương, nếu lấy nguyên khí của mình giúp Tô Dật trị thương, sợ là thương thế sẽ tăng thêm. Huống chi ngài đang chuẩn bị đột phá, nếu giờ phút này giúp Tô Dật trị thương, sợ là hậu quả khó mà lường được, để con tới đi!
Tô Kính Đình rất rõ ràng phụ thân đã bị thương không nhẹ, nếu giờ phút này lại tiêu hao nguyên khí giúp Tô Dật trị thương, tuyệt đối sẽ càng thêm nghiêm trọng.
Tu vi của phụ thân đã dừng lại rất lâu, nếu như thương tổn chồng chất thương tổn, như vậy ảnh hưởng sẽ rất to lớn, khả năng không còn cách nào tiếp tục đột phá.
- Ngươi cũng bị thương, huống chi tu vi của ngươi sợ là còn chưa đủ. Đi hộ pháp đi. Uyển Nhi, cháu cũng lui ra.
Tô Vân Thiên tâm ý đã quyết, hết thảy đều không trọng yếu bằng cháu trai của lão.
Tô Kính Đình biết tính cách của phụ thân, tuy trong lòng không muốn, vẻ mặt nghiêm túc nhưng không nói thêm gì nữa.
Tô Uyển Nhi lo lắng nhìn Tô Dật đang hôn mê, cùng Tô Kính Đình lui ra ngoài.
Sau khi Tô Kính Đình và Tô Uyển Nhi lui ra, Tô Vân Thiên nâng Tô Dật ngồi xếp bằng, cạy hàm răng Tô Dật nhét vào một viên thuốc, sau đó ngồi xếp bằng ở phía sau hắn.
Soạt...
Thủ ấn ngưng kết, áo bào quanh người Tô Vân Thiên khẽ nhúc nhích, có nguyên khí tuôn ra. Bàn tay lão nhẹ dán vào huyệt đạo sau lưng Tô Dật, nguyên khí chầm chậm đưa vào.
- Ồ!
Thời điểm nguyên khí đưa vào trong cơ thể Tô Dật, Tô Vân Thiên mới chính thức phát giác được sự đặc biệt bên trong, kinh hãi "ồ" một tiếng.
Trước kia lão từng kiểm tra Tô Dật, mặc dù không có bệnh tật gì nhưng không cách nào chứa đựng nguyên khí.
Nhưng giờ phút này, Tô Vân Thiên lại rõ ràng cảm nhận được thân thể Tô Dật cực kỳ cường hãn, gân cốt kinh mạch thậm chí ngay cả da thịt cũng khác biệt thường nhân. Da thịt nhìn như ôn ngọc, trên thực tế lại cực kỳ bền bỉ, giống như Man Thú cường đại.
Càng làm Tô Vân Thiên chấn kinh là kinh mạch trong cơ thể Tô Dật rõ ràng rộng lớn hơn cùng cảnh giới không biết bao nhiêu lần.
Điều này đại biểu nguyên khí vận chuyển và hội tụ trong kinh mạch sẽ mạnh hơn người cùng cảnh giới mấy lần, lực công kích tự nhiên cũng sẽ cường hãn hơn không ít. Sợ rằng đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Tô Dật có thể chống lại Kỷ Siêu.
Giờ phút này, Tô Vân Thiên cơ hồ có thể xác định, ba năm này Tô Dật ở trong Man Yêu Sâm Lâm tất nhiên là đã trải qua kỳ ngộ gì đó.
Mơ mơ màng màng, Tô Dật cảm giác toàn thân mình giống như được bao phủ trong làn nước nóng ấm áp, toàn thân dễ chịu nói không nên lời.
Mà trong đầu hắn giống như bị cưỡng ép truyền vào không ít tin tức, tràn ngập cả thức hải.
…
Đêm, trăng mờ sao sáng.
Liễu gia, trong một đình viện thanh tịnh, đây là nơi cường giả Thánh Sơn nghỉ lại, không có bất kỳ người nào dám tới quấy rầy.
Trên giường, Kỷ Siêu ngồi xếp bằng, khí tức uể oải, sắc mặt trắng bệch.
Thần sắc Kỷ Siêu vô cùng mệt mỏi, giờ phút này nắm tay phải quấn đầy băng gạc, có vết máu thẩm thấu ra ngoài. Đó là vết thương do Tô Dật gây ra ban ngày, cơ hồ suýt chút nữa đã chấn vỡ xương tay hắn.
- Biểu thúc công, tiểu tử kia quá quỷ dị, lợi hại đến mức không bình thường!
Nhớ tới trận đối chiến với Tô Dật ban ngày, Kỷ Siêu vẫn còn lòng còn sợ hãi.
Tiểu tử kia đột nhiên bạo phát ra khí thế bá đạo sắc bén, uy nghiêm hủy diệt, khiến hắn sợ mất mật, cho tới bây giờ còn chưa phục hồi tinh thần lại được.
- Xác thực lợi hại đến không bình thường. Nguyên Hồn cảnh nhất trọng lại có thể chống lại ngươi.
Ánh mắt của Vương Toàn Đức cũng trầm tư, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì.
- Biểu thúc công, tiểu tử kia chết chưa? Nếu như không chết, nhất định không thể đáp ứng hôn ước kia. Đệ tử Thánh Sơn ta không phải hạng người hắn có thể xứng được.
Kỷ Siêu nhìn Hộ pháp Vương Toàn Đức nói, khuôn mặt trắng bệch, trong mắt tràn đầy vẻ oán độc.
Cho dù là đến bây giờ, Kỷ Siêu vẫn khó có thể tưởng tượng nổi tên rác rưởi thiên tư tạp dịch kia lại có thể khiến hắn bị thương nặng như vậy. Nếu như chuyện này truyền về Thánh Sơn, sợ là sẽ trở thành trò cười cho các sư huynh đệ.
- Ta biết tâm tư của ngươi cũng đặt trên người Nhược Hi, nhưng ngươi nên biết, lấy thân phận của ngươi bây giờ ở Thánh Sơn, sợ là cũng không có cơ hội đâu.
Vương Toàn Đức nhìn Kỷ Siêu, tâm tư của cháu mình lão làm sao không biết. Trầm mặc một hồi, ánh mắt lão lấp lóe, hơi ngước mắt nhìn ánh sao, tiếp tục nói:
- Còn về hôn ước, cái đó vốn dĩ đã không có khả năng, chỉ là trước mắt không cách nào nói nhiều mà thôi. Có điều...
Tiếng nói hơi dừng lại, sắc mặt Vương Toàn Đức âm trầm cười lạnh, nói:
- Nếu tiểu tử kia chết thì thôi, nếu còn có thể sống, vậy cũng chỉ có thể mang về Thánh Sơn.
- Biểu thúc công, mang tiểu tử kia về Thánh Sơn, đến lúc đó không phải phiền phức hơn sao?
Kỷ Siêu kinh ngạc, rất không hiểu hỏi.
- Ngươi biết cái gì! Đến lúc đó ta tự có sắp xếp. Ta thật sự hi vọng tiểu tử kia không chết, có lẽ đây chính là cơ duyên của Vương Toàn Đức ta. Nếu có thể tiến thêm một bước, cộng thêm quan hệ trong tộc, việc trở thành nội sơn hộ pháp sẽ mười phần chắc chín!
Vương Toàn Đức trầm giọng nói, trong ánh mắt có sự chờ mong, cũng có lãnh ý.
Mặt trời mới lên, sơn phong như ẩn như hiện, giống như một bức tranh sơn thủy tú lệ.
Vù vù...
Trên ngọn núi, một bóng hình xinh đẹp uyển chuyển, trong tay bốc lên kiếm quyết, cổ tay chuyển động chuôi kiếm, bảo kiếm tràn ngập ánh sáng, theo dáng người chập chờn chậm rãi chuyển động.
Bóng hình xinh đẹp uyển chuyển kia khoác áo đỏ như lửa, như chim yến nhẹ nhàng, nương theo âm thanh xé gió ‘vù vù’, bảo kiếm tựa như tia sét nhanh chóng chớp động. Kiếm quang lóng lánh cùng áo đỏ như lửa dung hợp lẫn nhau, tự nhiên thiên thành.
Dần dần, bảo kiếm trong tay thiếu nữ áo đỏ càng chuyển càng nhanh, cuốn theo cánh hoa và đá vụn trên đất, không trung tung bay hương hoa nhàn nhạt, đá vụn lại cuốn lên phong bạo.
Giờ khắc này, nữ tử áo đỏ cảm thấy kiếm như rắn phun lưỡi, lại như du long xuyên qua, khi thì nhẹ nhàng như yến, khi thì như thiểm điện...
Nếu có người ở đây, tất nhiên sẽ nghẹn họng nhìn trân trối. Nữ tử tuổi còn nhỏ mà lại có tạo nghệ như vậy, sợ là ở thế gian này cũng chỉ là phượng mao lân giác.