Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trương Hạo đảo mắt nhìn quanh căn nhà, thực ra anh không rành lắm về những căn nhà cao cấp kiểu này. Dù sao trước đây anh cũng chưa từng ở! Nhưng xét về điều kiện, quả thực đều đáp ứng được mong đợi của anh.
“Tôi thấy không có vấn đề gì, tiền thuê nhà trả theo quý sao?”
Lúc này Hàn Tử Mị lại cười có chút gượng gạo.
“Nếu được, hôm nay có thể ký hợp đồng luôn, nhưng... đã ký thì phải ký năm năm, và phải trả một lần cho cả năm năm.”
“Cái quái gì thế, ký năm năm? Trả một lần?”
Tiền thuê nhà một vạn rưỡi một tháng, năm năm là chín mươi vạn rồi! Bản thân anh thậm chí còn chưa chắc đã ở lại Hàng Thành năm năm, sao có thể ký lâu như vậy? Anh cảm thấy mình bị trêu đùa, thảo nào nhà của cô ở chỗ môi giới không cho thuê được, cô đây đâu phải là cho thuê nhà. Cô đây là đang muốn rút tiền mặt số lượng lớn thì có!
Trương Hạo cũng không nói thêm gì, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Còn Hàn Tử Mị khẽ nhíu mày, nhìn biểu cảm của Trương Hạo là hiểu ngay. Chỉ khẽ thở dài một tiếng, không giải thích gì thêm, ngồi thẫn thờ trên sô pha.
…………
…………
Trương Hạo xuống lầu mới phát hiện trời đã đổ mưa. Muốn gọi xe, nhưng phát hiện khu chung cư này an ninh nghiêm ngặt, xe bên ngoài căn bản không vào được cổng chính. Bất đắc dĩ đành ngồi chờ ở khu vực nghỉ ngơi sảnh lớn.
Kết quả lúc này, anh nghe thấy một tiếng kêu kinh hãi của phụ nữ. Hơn nữa lại chính là giọng của nữ chủ nhà vừa rồi! Hình như vọng lại từ cửa sau, Trương Hạo vòng qua xem thử. Phát hiện một người đàn ông trung niên mặc quần bò, đang giằng co với Hàn Tử Mị.
“Họ Hàn kia, hôm nay cô nhất định phải đưa tiền cho tôi! Nếu không hôm nay cô đừng hòng ra khỏi khu chung cư này!”
Hàn Tử Mị vẻ mặt bất lực và phẫn nộ, quay đầu định đi thì bị gã đàn ông cục cằn kéo lại. Bị giật mạnh một cái, cô đi giày cao gót suýt chút nữa thì ngã.
“Anh buông tay ra, tôi đã nói là tôi không nợ tiền anh, hợp đồng viết rành rành ra đấy!”
“Con khốn lẳng lơ này, ông đây bị cô hại thảm rồi! Hôm nay cô một là đưa tiền, hai là... cô ngủ với tôi một giấc, dùng cơ thể bồi thường cho tôi cũng được...”
Gã đàn ông trung niên lộ ra vẻ mặt bỉ ổi, đánh giá từ trên xuống dưới vóc dáng của Hàn Tử Mị. Giống như đang suy nghĩ, thân hình khúc nào ra khúc nấy này mà hưởng thụ thì sẽ sướng đến mức nào.
“Hắc hắc, ông đây phải xem xem lời đồn đại của bọn họ có phải là thật không...”
Gã đàn ông trung niên định động thủ, giọng nói của Trương Hạo vang lên từ phía sau.
“Dừng tay, mày đang làm cái trò chó má gì thế!” Anh cầm điện thoại, quay lại toàn bộ hành động vừa rồi của gã đàn ông.
“Mày là thằng đéo nào! Lo chuyện bao đồng?! Mày quay cái gì, tắt điện thoại đi!”
Trương Hạo cười khẩy một tiếng: “Sàm sỡ giữa ban ngày ban mặt, quấy rối tình dục, đây là bằng chứng để tao báo cảnh sát đấy!”
“Mày nói cái đéo gì thế? Ai quấy rối tình dục!”
Gã đàn ông trung niên nghe đến hai chữ báo cảnh sát, lập tức có chút chột dạ. Bởi vì vừa rồi hắn quả thực có giằng co với Hàn Tử Mị. Thậm chí còn định đưa tay sờ mông cô.
“Vừa rồi mày nói những lời gì, tao cũng ghi âm rõ ràng rành mạch rồi, tao cho mày một cơ hội cút ngay bây giờ, nếu không tao không thèm gọi bảo vệ đâu, trực tiếp báo cảnh sát luôn!”
“Mày bị thần kinh à?!”
Giấc mộng đẹp bị phá đám, gã đàn ông vô cùng tức giận, nhưng thái độ của Trương Hạo lại cực kỳ cứng rắn. Trực tiếp đưa tay định tóm lấy hắn.
“Đệch!”
Gã đàn ông né tránh, đối phương cao hơn hắn một cái đầu, rất có sức ép. Cho dù hắn có ý đồ đen tối đến đâu, lúc này cũng không còn tâm trí nán lại. Chỉ đành chuồn là thượng sách.
“Đúng là ăn no rửng mỡ lo chuyện bao đồng...” Miệng vẫn không phục, nhưng chân đã chạy biến đi.
Thấy gã đàn ông biến mất trong màn mưa, Hàn Tử Mị lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Không có Trương Hạo, hôm nay cô chắc chắn sẽ bị quấn lấy rất lâu. Vừa định bước tới bày tỏ sự cảm ơn, kết quả trượt chân một cái. Cả người ngã ngửa ra sau! Chỗ cô đứng là một con đường lát đá phiến, vì dầm mưa nên cực kỳ trơn trượt. Trương Hạo không kịp ra tay, trơ mắt nhìn bờ mông đầy đặn của cô, lúc chạm đất thậm chí còn nảy lên hai cái. Trố mắt ngoác mồm! Tấm đệm thịt này xịn xò thật đấy!
Trong lúc kinh ngạc, anh vội vàng tiến lên đỡ cô dậy.
“Cô không sao chứ... Mau đứng lên.”
Hai người đang ở dưới mái hiên, lúc này một trận gió tạt qua, hắt nước mưa vào trong. Làm Trương Hạo ướt sũng không kịp trở tay.
“Cô bám chặt vào tôi, tôi đỡ cô vào trong trước đã!”
Hàn Tử Mị vẻ mặt đau đớn: “Chân, chân tôi hình như bị bong gân rồi...”
Trương Hạo dùng toàn bộ sức lực để dìu cô. Hàn Tử Mị có chút ngại ngùng, nhưng vì mất trọng tâm, bất giác dựa hẳn vào người Trương Hạo.
Sau khi di chuyển vào sảnh lớn, Hàn Tử Mị thều thào nói: “Cảm ơn anh, hay là, chúng ta lên phòng trên lầu trước đi...”
“Được, hay là cô cởi giày cao gót ra đi, thế này cô khó đi lắm.”
Hàn Tử Mị do dự, cởi giày trước mặt một người đàn ông. Luôn cảm thấy có chút xấu hổ...
Trương Hạo thấy cô chần chừ không quyết, dứt khoát làm tới cùng. Trực tiếp dùng tay trái vòng qua lưng cô, hơi cúi người, tay phải luồn qua dưới đầu gối cô. Bế thốc lên! Đi nào!
“A!”
Hàn Tử Mị cảm thấy cả người lơ lửng trên không, bị Trương Hạo bế bổng lên kiểu công chúa, mặt lập tức đỏ bừng đến tận mang tai.
“Anh, anh thả tôi xuống! Tôi tự đi được!”
“Lên lầu rồi nói!”
Vòm ngực rộng lớn, cánh tay rắn chắc của Trương Hạo, khiến cô luống cuống tay chân. Lập tức mặt đỏ tim đập thình thịch, toàn thân tê dại nhũn ra, như thể mất hết sức lực. Cũng không giãy giụa nữa, mặc cho Trương Hạo đưa cô vào thang máy.
“Ding! Phát hiện ký chủ dang tay cứu giúp, thu thập Từ Khóa Cuộc Đời ‘Trợ Nhân Vi Lạc’! Phần thưởng tiền mặt 1.000.000 tệ chẵn! Số dư 9.000.000 tệ!”
Nghe thấy thông báo này, Trương Hạo cảm thấy sức lực trên tay lại dồi dào thêm vài phần! Sáng nay vừa chuyển cho mẹ một triệu, bây giờ đã bù lại được rồi! Quả nhiên, đàn ông háo sắc vận may sẽ không quá tệ!
Bên trong căn hộ cao cấp tầng tám.
Trương Hạo cầm chiếc khăn bông Hàn Tử Mị đưa cho, lau khô tóc. Hàn Tử Mị cứ trốn mãi trong nhà vệ sinh, không biết đang làm gì.
“Hàn tiểu thư, cô không sao chứ?”
Bên trong truyền ra tiếng trả lời ngắt quãng của cô: “Không, không sao! Anh cũng bị dầm mưa rồi, tự lau khô đi, đừng để bị cảm.”
Khoảng mười phút sau, Hàn Tử Mị mới vặn vẹo bước ra. Ngay cái nhìn đầu tiên, Trương Hạo đã biết tại sao cô ở trong đó lâu như vậy không chịu ra. Vì xấu hổ! Vốn dĩ cô mặc một chiếc váy ôm mông màu xám đậm khá mỏng manh, bó sát lấy cơ thể. Kết quả bị nước mưa vừa rồi hắt vào...
Trương Hạo thực sự bái phục. Khung cảnh này đúng là một tác phẩm nghệ thuật. Trương Hạo từ nhỏ đã xem vô số phim ảnh, các cô giáo từng xem qua không đếm xuể. Nhưng! Duy chỉ có kiểu "ôm đàn tỳ bà che nửa mặt" này, mới thực sự khiến người ta xem mà ngứa ngáy cõi lòng.