Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đến văn phòng của Lý Quốc Cường, ông mời Trần Hiểu và Mã Tĩnh ngồi trước, ông đi lấy báo cáo kinh doanh, tình hình tài chính của công ty vẫn phải cho Trần Hiểu xem một chút, để anh có niềm tin vào khả năng trả nợ của mình!
Lý Quốc Cường vừa ra ngoài, hai người uống ngụm nước thì bên ngoài có người gõ cửa đi vào.
“Ơ, sao lại là cậu, hôm qua tôi đã nói không có cơ hội hợp tác rồi, hôm nay lại chạy đến cầu xin Lý tổng à?”
Người đi vào rõ ràng là Phó tổng Dương Minh!
Trần Hiểu cười nhìn ông ta, hôm nay đến với tư cách chủ nhà, công thủ đổi chiều rồi nhé...
Có nên làm màu một chút, ngửa bài không nhỉ...
“Tôi nói cho cậu biết, tìm ai cũng vô dụng thôi, tôi nói không hợp tác là không hợp tác, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.”
Nhớ tới việc anh ăn cơm cùng Hứa Vu, bao gồm cả sự thân mật cố ý ở công ty, trong lòng ông ta liền có một ngọn lửa, ông ta thèm khát Hứa Vu không phải ngày một ngày hai, đến giờ ngay cả một bữa cơm cũng chưa từng ăn cùng.
Thằng nhóc này thì hay rồi, vừa ăn cơm cùng, vừa tay trong tay, nhất định phải cho nó biết tay, sau này nghiệp vụ mà Trung Kiểm nhận thầu, Robot Phùng Tiến Sĩ đều là đối tượng không được hoan nghênh!
“Dương tổng có vẻ như đang đuổi người!” Trần Hiểu cười đầy ẩn ý.
“Mau đi đi, đừng lãng phí thời gian của nhau ở đây nữa!”
“Được! Mã Tĩnh, chúng ta đi!”
Thấy Trần Hiểu không chút lưu luyến đi ra cửa, Dương Minh chửi với theo sau lưng một câu: “Coi như mày biết điều!”
Một lát sau, Lý Quốc Cường cầm một đống báo cáo đi vào phát hiện Trần Hiểu không còn ở đó, Dương Minh đang ngồi đợi ông ở ghế đối diện bàn làm việc.
Hỏi: “Trần tổng đâu?”
Trần tổng? Dương Minh nhất thời không phản ứng kịp, đợi phản ứng lại liền nói: “Sếp, sếp nói là cái thằng nhân viên kinh doanh ngu ngốc của Robot Phùng Tiến Sĩ ấy hả?”
“Tiến sĩ, sau tiến sĩ cái gì, tôi đang nói Trần Hiểu tổng!”
Mẹ kiếp, nó còn biết tự nâng giá trị bản thân ghê, phản ứng đầu tiên của Dương Minh là Trần Hiểu đã khoác lác về thân phận của mình, đúng vậy, nếu không sao có tư cách gặp Tổng giám đốc chứ, thảo nào hôm nay nó còn dẫn theo trợ lý để làm sang.
Phải vạch trần nó, Dương Minh cười lạnh nói: “Trần Hiểu tổng cái chó gì, nó chính là một thằng nhân viên kinh doanh ngu ngốc!”
Lý Quốc Cường nhíu mày nghe ông ta giải thích, ông ta liền thêm mắm dặm muối kể lại chuyện hôm qua Trần Hiểu đại diện cho Robot Phùng Tiến Sĩ đến bàn chuyện làm ăn.
Sau khi hiểu rõ đầu đuôi, Lý Quốc Cường đại khái đã rõ chuyện gì xảy ra rồi, đầu tiên Trần Hiểu là chủ nhà, điều này không thể nghi ngờ, chỉ có điều anh đồng thời kiêm nhiệm chức nhân viên kinh doanh của Robot Phùng Tiến Sĩ.
Đúng là thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có, giàu có thế rồi mà đi làm nhân viên kinh doanh, đúng là có người đi trải nghiệm cuộc sống thật.
“Trần tổng bây giờ người đang ở đâu?”
Dương Minh kỳ lạ sao sếp vẫn còn gọi nó là Trần tổng, đáp: “Thằng ngu đó bị tôi đuổi đi rồi!”
Cái gì? Như sét đánh ngang tai, mặt Lý Quốc Cường trong nháy mắt đỏ bừng!
“Cậu đuổi... cậu... ấy... đi... rồi?” Hỏi từng chữ một, mỗi câu đều như đổ chì.
Không biết tại sao sếp lại căng thẳng như vậy, Dương Minh gật đầu.
“Dương Minh, cậu mẹ nó đúng là một thằng đại ngu, lập tức đi đuổi theo mời Trần tổng về cho tôi, không đuổi kịp thì cậu không cần quay lại nữa, tự đi nộp đơn xin nghỉ việc đi!”
Ông ta tự nhiên không đuổi kịp, người ta đã đi được mười phút rồi, Lý Quốc Cường không có thời gian giải thích với ông ta tình hình gì, ông ta cũng mù mờ, không hiểu tại sao sếp lại coi trọng Trần Hiểu như vậy!
“Cơ hội cuối cùng, cậu lập tức hẹn Robot Phùng Tiến Sĩ, chúng ta đến công ty đăng môn tạ tội! Cậu mang theo toàn bộ đơn hàng nghiệp vụ có thể liên quan đến Phùng Tiến Sĩ trên tay chúng ta, nhất định phải nhận được sự tha thứ của đối phương, nếu không cậu cuốn gói cút xéo!”
Tại sao phải liên hệ Robot Phùng Tiến Sĩ, bởi vì Lý Quốc Cường còn chưa kịp trao đổi phương thức liên lạc với Trần Hiểu, mà Dương Minh thì hôm qua đã ném danh thiếp vào thùng rác rồi.
“Đã rõ, sếp, tôi còn chuyện khác muốn báo cáo với sếp!”
“Cút! Trước khi chuyện này chưa giải quyết xong, chuyện khác cậu đều dẹp hết cho ông! Mẹ kiếp, đồ thùng cơm!”
Dương Minh mặt đỏ tía tai trở về văn phòng của mình, về tranh thủ sắp xếp một bản nhu cầu đơn hàng, đồng thời gọi điện hẹn gặp, đến tận nơi thăm hỏi!
“Anh Trần Hiểu, tình hình gì thế này ạ!” Mã Tĩnh ngồi ở ghế phụ hỏi.
“Không sao, họ sẽ tìm tới thôi!”
Không tìm tới cũng không sao, thì tranh thủ trả tiền thôi, hơn 200 vạn tiền thuê nhà không thơm sao?
Buổi chiều, Công ty TNHH Robot Phùng Tiến Sĩ.
Trần Hiểu ngồi trong góc chơi LOL, Mã Tĩnh đang học tài liệu công ty, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Trần Hiểu.
Cô không ngờ Trần Hiểu lúc “làm việc” lại chăm chú đến thế.
Viên Khải nhận một cuộc điện thoại, sau khi quay lại cảm giác cả người đều thay đổi!
Gã hưng phấn chạy đến văn phòng Phùng Phỉ Phỉ.
“Phùng tổng, bên tôi chốt được một đơn hàng, dự kiến có đơn hàng 6 triệu tệ, Tổng giám đốc đối phương ngày mai đích thân đến công ty chốt chi tiết hợp tác!”
Phùng Phỉ Phỉ rất ngạc nhiên, dạo này kinh doanh dễ làm thế sao, nhưng cũng không nghi ngờ gì, dù sao Viên Khải cũng là người cũ làm kinh doanh nhiều năm rồi.
“Công ty nào, Tổng giám đốc đối phương qua đây, công tác tiếp đón vẫn phải chuẩn bị một chút!”
“Công ty TNHH Thiết bị Trung Kiểm, ở Giang Châu chúng ta coi như là công ty làm tổng thầu khá lớn!”
Công ty này cô biết, vẫn luôn có liên hệ nghiệp vụ, nhưng trước giờ chưa từng hợp tác thành công, không ngờ lần này Viên Khải đàm phán thành công rồi.
Trần Hiểu vừa giải quyết xong 6 triệu, bên này lại là 6 triệu, mấy ngày song hỷ lâm môn!
Phùng Phỉ Phỉ cũng rất kích động, “Trưởng phòng Viên, công tác tiếp đón anh toàn quyền phụ trách, tôi sẽ phối hợp với anh!”
Tiếp theo, các bộ phận trong công ty dưới sự tổ chức của Viên Khải bắt đầu hoạt động!
“Lễ tân, này, ngày mai khách đến, các cô phải hô thế này...”
“Hành chính, bữa trưa ngày mai đặt cho tốt, chọn món xong đưa tôi xem một chút...”
“Nhân sự, ngày mai tiếp đón không đủ người, các cô điều động nhân lực giúp đỡ!”
“IT, các cậu phải đảm bảo thiết bị phòng họp ngày mai không xảy ra vấn đề...”
“Mã Tĩnh...”
“Trần Hiểu, thôi, ngày mai cậu đừng xuất hiện nữa, cậu đi chạy việc của cậu đi!”
Gã vốn định sai bảo anh, sau nghĩ lại khách hàng lớn thế này tốt nhất đừng để anh tiếp xúc.
Trong công ty, một đám người đều không biết chuyện gì xảy ra, nhưng biết ngày mai phải tiếp đón nhân vật quan trọng.
Sau đó vẫn là Viên Khải “vô tình” tiết lộ gã nhận được một đơn lớn, ngoan thật, đây đúng là đại công thần mà.
Không thấy Trần Hiểu đàm phán được đơn hàng mấy triệu, bây giờ Phùng tổng khen anh như hoa, khuyết điểm đều biến thành ưu điểm, tàn nhang đều là “vết đen mặt trời”.
“Không đùa được đâu, công ty sắp cất cánh rồi, mới mấy ngày làm được hơn 1000 vạn đơn hàng, nghe nói năm ngoái cả năm cũng không nhiều thế này!”
“Hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai mà! Có Trưởng phòng Viên và Trần Hiểu là tinh anh kinh doanh thế này, chúng ta thăng chức tăng lương, ở ngay trước mắt!”
“Nghe nói Trưởng phòng Viên lần này cũng là 6 triệu, hơn nữa Tổng giám đốc đối phương đích thân đến công ty chốt đơn hàng, cái thể diện này, Trần Hiểu không so được!”
“Thế mới nói sao Trưởng phòng Viên là lãnh đạo, Trần Hiểu chỉ có thể làm nhân viên kinh doanh, đạo hạnh vẫn có chênh lệch!”
Viên Khải, cả buổi chiều ở văn phòng đi đến các bộ phận giao lưu, đương nhiên cũng thu hoạch được không ít lời khen ngợi!
“Trưởng phòng Viên trâu bò, sự phát triển của công ty không thể thiếu anh!”
“Trưởng phòng Viên, tôi thấy ngài sắp phải lên Giám đốc rồi, cống hiến cho công ty lớn thế này!”
Lần đầu tiên nhận được nhiều lời khen ngợi như vậy, gã đi đường cũng có chút lâng lâng!
(Hết chương)