Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Buổi tối Mạnh Kiến Thụ có tiệc xã giao, mấy người hẹn nhau cùng đi ăn khuya, uống bia ăn đồ nướng!
Vừa hay Trần Hiểu cũng không nỡ bỏ bữa tối của Triệu Hương Quân, trò chuyện với mấy người một lúc, tỏ ý về trước, tối tụ tập lại.
Đến bãi đậu xe phát hiện trước đầu xe mình có một chiếc xe đỗ chắn, vừa hay chặn đường ra.
Cậu em đón khách chạy tới nói khách để lại phương thức liên lạc, cậu ta đi gọi khách dời xe!
Trần Hiểu ngồi ở ghế lái đợi một lúc, bỗng thấy Lệ Lệ cầm chìa khóa tới dời xe, lúc này mới phản ứng lại chiếc BMW 3 Series trước mặt chính là xe Mạnh Kiến Thụ bọn họ lái tới.
Lệ Lệ ngồi vào ghế lái khởi động xe, theo bản năng nhìn về phía ghế lái chiếc Mercedes trắng một cái, lập tức sững sờ!
Anh gật đầu với cô ta, đợi xe cô ta dời đi, Trần Hiểu lái xe về Hải Nhuận Công Quán!
Bây giờ Hải Nhuận Công Quán thực sự cho anh cảm giác của một ngôi nhà, phòng trọ trước kia về đến nơi đều lạnh lẽo.
Triệu Hương Quân đã đang nấu ăn rồi, anh liền ngồi vắt chéo chân ở một bên!
“Hương Quân, bao giờ cô được nghỉ thế!”
“Làm gì, có việc?”
“Nghỉ thì đưa cô ra ngoài đi dạo!”
“Không đi, đi dạo cái gì, tôi hoặc là trông con cho anh trai, nếu còn thời gian thì tôi ru rú ở nhà không thơm sao?”
Còn trạch (ở nhà) hơn cả mình!
“Vậy được rồi!”
Thấy anh có chút thất vọng, cô nghĩ nghĩ nói: “Có chuyện gì sao?”
Trần Hiểu nói: “Mấy người bạn hẹn đi nông trang, bọn họ đều dẫn theo bạn gái, tôi một mình...”
“Thì anh dẫn bạn gái anh theo đi.”
“Tôi không phải không có sao, cho nên...”
“Cho nên lấy tôi ra cho đủ số!”
“Không phải...” Anh cũng không biết giải thích thế nào nữa!
“Được rồi, anh chốt thời gian đi, tôi xin nghỉ trước!”
Cô đồng ý rồi, Trần Hiểu ngược lại nhất thời không thích ứng kịp! Anh cũng chỉ ôm tâm lý thử một chút.
Bữa cơm này Trần Hiểu ăn đặc biệt ngon miệng, anh cảm thấy quan hệ hai người có tiến triển mang tính đột phá, với tính cách của cô rõ ràng sẽ không dễ dàng đi ra ngoài cùng người khác.
Có thể cùng đi ra ngoài, chứng tỏ trong lòng cô Trần Hiểu là khác biệt, ít nhất là đáng tin cậy!
Cô bây giờ cũng quen với cái sự lười của anh, cho nên tôm bóc sẵn cho anh, trái cây có vỏ nhất định xử lý sạch sẽ cho anh!
Thanh long thì lột vỏ, cắt thành miếng cắm dĩa nhỏ, anh sung sướng như một ông lớn!
Sau bữa cơm nói chuyện về tình hình công việc hiện tại của cô.
Cửa hàng Triệu Hương Quân đang làm cho phép nhân viên tham gia cổ phần, cửa hàng giải phóng chỉ tiêu ra, Triệu Hương Quân muốn đầu tư một chút, số tiền tiết kiệm duy nhất trên người đều bỏ vào đó rồi.
Đây cũng là lý do tại sao hôm qua cô chuyển 5,000 cho Trần Hiểu, bởi vì tiền của cô đầu tư hết vào cửa hàng rồi, hết tiền rồi!
Đầu tư? Đầu tư dùng quỹ chứ, dùng tiền của mình làm gì, đồ phá gia chi tử!
“Cô đầu tư bao nhiêu tiền thế?”
“10 vạn, 5% cổ phần!”
“Giới hạn cao nhất là bao nhiêu?”
“Cá nhân giới hạn cao nhất có thể cho đến 10%”
“Vậy cô đầu tư 10% đi, tôi thấy cửa hàng các cô làm ăn rất tốt, lợi nhuận chắc cũng khá!”
Triệu Hương Quân lườm anh một cái, “Anh bán tôi đi, nói cứ như tôi mở ngân hàng ấy!”
“Không sao, cứ việc đầu tư, tôi chính là ngân hàng của cô! Đầu tư 10%, tiền tôi chuyển cho cô!”
“Không cần, tôi cần tiền của anh làm gì? Tôi có tay có chân!”
“Tôi đây cũng không phải cho cô, đầu tư mà, chuyện làm ăn chắc chắn có lãi này, sao lại không đầu tư!”
Anh với Triệu Hương Quân quan hệ thế này, nói thẳng cho cô 20 vạn, cô chắc chắn sẽ không lấy, cho nên phí hết nước bọt bảo cô dùng tiền của mình đầu tư!
“Không cần, nợ tiền tôi không chấp nhận được! Hơn nữa anh đừng có kiếm được hai đồng mà không biết tiêu thế nào, tiết kiệm đi, sau này chỗ dùng tiền còn nhiều lắm!”
“Người này sao nói mãi không thông thế nhỉ, cô đầu tư cái này có lợi nhuận, tiền này của tôi để đó cũng là để đó, chuyện này cô đừng lải nhải nữa, cứ quyết định thế đi!”
Hừ! Biết anh nói có lý, cũng biết anh tốt với mình, trong lòng cô chính là có chút không chấp nhận được!
Cuối cùng Trần Hiểu mềm mỏng cứng rắn mãi mới thuyết phục được, chủ yếu cô đồng tình với một điểm anh nói, với sự hiểu biết của cô về việc làm ăn của cửa hàng, khoản đầu tư này là chắc chắn có lãi, cửa hàng cũng là vì nâng cao tính tích cực của nhân viên mới đưa ra chính sách khích lệ, hơn nữa nếu thật sự lỗ, phần chênh lệch bản thân cũng có thể trả anh.
Nhìn thấy ngân hàng nhận 20 vạn, “Không phải đưa thêm 10 vạn là đủ rồi sao, anh đưa nhiều thế làm gì?”
“Tôi dù sao cũng nhiều tiền nhàn rỗi, tiền của cô thì cứ giữ lại mua nhà, đầu tư dùng cái này của tôi!”
Triệu Hương Quân lườm anh một cái, “Tôi không mua nhà, thuê nhà tốt chán, tôi không xứng làm nô lệ nhà đất!”
“Sợ gì, cô có đại gia ủng hộ, tôi là hậu phương vững chắc của cô!”
“Tôi sợ cái khiên này của anh vỡ, hai ta chết chung!” Cô nói... Cái miệng quạ đen này.
Bữa tối lại thu hoạch được 9,600 quỹ, trừ đi 20 vạn chi ra, số dư lại còn 98 vạn!
Tốc độ tiết kiệm tiền nhanh thế này, sợ cái gì! Huống hồ còn tiền của bản thân Trần Hiểu vẫn chưa động đến đâu.
Cơm tối xong, anh nghỉ ngơi ở ký túc xá một lát, theo thời gian đã hẹn buổi tối đi ăn đồ nướng!
Bọn họ bốn người, lần này Lệ Lệ không đến, địa điểm là Đào Dũng chọn, ngay gần phòng trọ của cậu ta!
Khiến người ta bất ngờ là buổi tối ăn đồ nướng, con tôm hùm đất duy nhất lại là Đào Dũng tự mình nấu mang ra, không thể không khiến người ta khâm phục cậu ta biết cách sống!
Mấy người vừa trò chuyện rôm rả về cuộc đời, vừa nhớ lại chuyện xưa cấp ba!
Bàn luận xem học bá trong lớp thế nào, lại bát quái hoa khôi lớp lúc đầu bây giờ đã lấy chồng.
Năm tháng thanh xuân, luôn khó quên! Khi đó giữa nhau không có khoảng cách, một khi bước ra xã hội, rất nhiều chuyện đã thay đổi.
Ví dụ như Mạnh Kiến Thụ sẽ châm chọc Đào Dũng “thật biết cách sống!”
Giống như Lưu Ba cũng sẽ phụ họa vài câu, nhưng luôn đứng về phía Mạnh Kiến Thụ, bởi vì cậu ta là ông chủ làm công trình.
Mà Đào Dũng cũng không biết có nghe hiểu sự chế giễu của người khác hay không, cứ cắm đầu uống rượu, khoác lác về việc mình sẽ thực hiện thu nhập triệu tệ một năm như thế nào!
Bất tri bất giác mọi người rượu đều đã nhiều, nhưng đồ ăn hết sạch, người vẫn chưa uống đã!
Lúc này Mạnh Kiến Thụ đề nghị đi KTV uống tiếp, chỗ Đào Dũng ở có một quán KTV bình dân (Karaoke box), mấy người bị Mạnh Kiến Thụ kéo đến KTV “Kẹo Ngọt”.
Vừa vào đại sảnh, Đào Dũng đã la hét mở một phòng bao, nhưng nhất quyết không trả tiền!
Trần Hiểu thấy cảnh tượng khá xấu hổ, mấy người lúc uống rượu đều là ông chủ, lúc thanh toán đều là người câm!
Anh lấy điện thoại ra quét mã thanh toán, dù sao cũng là KTV bình dân, thực sự chẳng tốn mấy đồng.
Ngay lúc anh chuẩn bị theo nhân viên phục vụ vào phòng bao, lại nghe thấy Đào Dũng say khướt hỏi ông chủ có em gái tiếp rượu không!
Trong KTV bình dân tự nhiên là không có, nhưng ông chủ nói có thể gọi mấy người, thế là Đào Dũng nhận lời ngay tắp lự...
Mấy người trong phòng bao quỷ khóc sói gào nửa giờ, bia lại cạn mấy chai, nhân viên phục vụ dẫn mấy em gái vào, tổng cộng đến 5 người, Đào Dũng trực tiếp giữ lại hết, cùng mọi người uống rượu, hát hò, chơi trò chơi!
Lúc này Trần Hiểu đã hối hận rồi, cuộc tụ tập này chính là một đại hội chém gió, cảm giác thanh xuân giữa bạn học đã tan thành mây khói!
Anh ngồi trong góc một mình lướt điện thoại, em gái bên cạnh ăn mặc mát mẻ, nhưng anh sao có thể để mắt đến cô gái trình độ thế này!
Ở cùng Triệu Hương Quân lâu rồi, ngay cả cấp bậc hoa khôi lớp như Mã Tĩnh anh cũng chẳng có mấy hứng thú!
(Hết chương)