Thanh Hà Tiên Tộc

Chương 48. Bạch Long Sơn Hắc Thị

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc thị lớn nhất gần Quy Vân Phường chính là Bạch Long Sơn. Bạch Long Sơn nằm cách Quy Vân Phường hơn 1000 dặm về phía tây bắc, là nơi do vài danh Trúc Cơ tán tu khống chế. Bạch Long Sơn hắc thị mỗi tháng mở cửa một lần, nghe nói bên trong còn có rất nhiều thứ ngay cả Quy Vân Phường cũng không tìm thấy, gần Quy Vân Phường có rất nhiều tu sĩ sẽ đến đó mua sắm linh vật.

Hắc thị dù sao cũng có rất nhiều thứ không thể lộ sáng, bên trong chưa bao giờ quản nguồn gốc vật phẩm bán ra, tán tu, kiếp phỉ hạng người nào cũng có, xưa nay cũng bị danh môn chính phái khinh thường, Tiêu Dao Tông cũng nghiêm lệnh cấm tu sĩ dưới môn đến những nơi như vậy.

“Thạch tiền bối, vãn bối chỉ là lúc ở trong phường thị, nghe một người bạn nói trong hắc thị gần Quy Vân Phường có bán Trúc Cơ Đan. Tiền bối có biết là thật hay giả, Bạch Long Sơn hắc thị có loại linh vật này không?” Thấy bầu không khí đã được lót đường hòm hòm rồi, Tống Thanh Minh hơi có ý mở miệng hỏi một câu.

“Trúc Cơ Đan? Loại linh vật này lão phu liền không biết thật giả rồi. Trước kia cũng từng nghe người ta nói Bạch Long Sơn có đấu giá Trúc Cơ Đan, chỉ là chưa tận mắt nhìn thấy cũng không biết là thật hay giả. Loại tin tức này cũng có rất nhiều là do những người đó cố ý tung ra để thu hút tu sĩ đến, cho dù có thì với bọn ta cũng không có quan hệ gì đúng không.”

Thạch Mặc Phong nghe Tống Thanh Minh hỏi đến Trúc Cơ Đan, cũng có chút bất ngờ, đầy thâm ý nhìn Tống Thanh Minh. Loại linh vật như Trúc Cơ Đan này, trong mắt tán tu như ông ta, đời này e là muốn ngửi thử mùi vị của nó đều là chuyện không thể nào, làm sao ngờ được Tống Thanh Minh lại hỏi ông ta tin tức của Trúc Cơ Đan.

Thấy Thạch Mặc Phong có chút nghi hoặc, Tống Thanh Minh vội vàng giải thích: “Vãn bối cũng chỉ là nghe nói, mới thuận miệng hỏi thử, thiết nghĩ tin tức hẳn là giả rồi. Haizz, còn tưởng có vinh hạnh được nhìn thấy Trúc Cơ Đan chứ.”

“Cái đó thì khó nói, ngươi còn trẻ sau này nói không chừng sẽ có cơ duyên này. Bất quá, nếu phải nói gần Quy Vân Phường nơi nào sẽ có Trúc Cơ Đan, vậy thì cũng chỉ có Bạch Long Sơn mới có khả năng xuất hiện. Chỉ là hắc thị đều không hoan nghênh người lạ, nếu ngươi muốn đi, ngược lại có thể tìm Phùng Lão Quỷ trong đội dẫn ngươi cùng đi, để hắn làm người dẫn đường cho ngươi. Bên chúng ta có người muốn đi đều là tìm hắn dẫn đường, hắn quen thuộc nơi đó, một năm ít nói cũng sẽ đi 2-3 lần, có hắn dẫn đi cũng an toàn hơn. Đến nơi như vậy phải vô cùng cẩn thận, rất nhiều phỉ tu bị truy nã trong phường thị sẽ xuất hiện ở đó, không cẩn thận rất dễ bị người ta nhắm tới. Phùng Lão Quỷ người này tuy có chút keo kiệt nhưng cũng còn trượng nghĩa, chỉ cần ngươi không bạc đãi hắn, vấn đề an toàn ngược lại cũng không lớn.”

Tống Thanh Minh nghe xong liên tục gật đầu nói: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm, vãn bối sau này nếu đi, nhất định sẽ cẩn thận.”

Phùng Lão Quỷ trong miệng Thạch Mặc Phong, là một gã tu sĩ Luyện Khí lục tầng trong đội. Chỉ vì tướng mạo khá xấu xí, liền có được danh hiệu như vậy. Bất quá tên này một thân kim thuộc tính công pháp vô cùng cường hãn, trên người còn có một con khôi lỗi trợ chiến, sức chiến đấu khá không tồi, có lúc còn dám tranh đấu với cao giai yêu thú.

Trong mắt Tống Thanh Minh ấn tượng đối với Phùng Lão Quỷ người này ngược lại cũng khá tốt. Người này tính cách quả thực sẽ có chút tính toán chi li, nhưng Tống Thanh Minh có một lần làm nhiệm vụ gặp phải vài con trung giai yêu thú truy đuổi, tình cờ Phùng Lão Quỷ cũng ở gần đó. Phi Vân Vệ trên người đều có trang bị một số linh vật cầu cứu, một khi trong quá trình chấp hành nhiệm vụ bị yêu thú quấn lấy, đều có thể phóng ra những tín hiệu cầu cứu này, đồng đạo gần đó nhìn thấy cũng bắt buộc phải tới cứu viện.

Nhìn thấy Tống Thanh Minh phóng ra thông tin cầu cứu, Phùng Lão Quỷ cách hắn gần nhất là người đầu tiên chạy tới hiện trường. Hai người hơi tốn một phen công pháp sau đó mới thoát thân. Sau đó Tống Thanh Minh đến cửa cảm tạ, Phùng Lão Quỷ người này cứ nằng nặc đòi Tống Thanh Minh đền hắn 2 tấm linh phù, nói là hắn vì cứu Tống Thanh Minh dùng để đi đường. Tống Thanh Minh bất đắc dĩ chỉ có thể đưa cho hắn. Mặc dù hắn cũng biết đây có thể là Phùng Lão Quỷ nói bừa, nhưng dù sao cũng đã cứu hắn một lần, vài tấm linh phù đối với Tống Thanh Minh mà nói làm sao quan trọng bằng an nguy của mình.

Thạch Mặc Phong và Tống Thanh Minh lại trò chuyện một lúc. Thấy sắc trời bên ngoài đã tối, Tống Thanh Minh cũng không còn gì để hỏi nữa, liền đứng dậy cáo từ, đi đến cửa lại dừng bước.

“Tống tiểu hữu, ta nghe nói ngươi còn là một gã trận pháp sư. Khoảng thời gian trước ta vừa vặn luyện chế một kiện pháp y, vẫn chưa tìm được trận pháp sư hỗ trợ vẽ pháp trận. Tiểu hữu nếu có thời gian, ta muốn nhờ ngươi hỗ trợ vẽ 1-2 đạo pháp trận lên trên, ngươi yên tâm thù lao tuyệt đối sẽ không thấp hơn trong phường thị.”

“Thạch tiền bối hôm nay giải đáp thắc mắc cho ta không ít, chút chuyện nhỏ này ta làm sao còn dám nói đến thù lao. Chuyện vẽ pháp trận vãn bối tự sẽ dốc hết sức, mong tiền bối yên tâm.”

Tống Thanh Minh nói xong, còn đặc biệt lấy ra một gói linh trà nhét vào tay Thạch Mặc Phong. Hôm nay từ miệng lão đầu này nghe ngóng được nhiều tin tức muốn biết như vậy, Tống Thanh Minh tự nhiên là không muốn chiếm tiện nghi không.

Thạch Mặc Phong nghe xong cười ha hả gật đầu, sau đó hài lòng rời khỏi chỗ Tống Thanh Minh.

Ngày thứ hai Thạch lão đầu này, quả nhiên đưa một kiện pháp y tới. Pháp y kim quang lấp lánh, nghiễm nhiên là một kiện thượng phẩm pháp y. Tống Thanh Minh cũng không ngờ Thạch lão đầu tướng mạo không nổi bật, xử sự khéo léo này, lại còn là một gã thượng phẩm luyện khí sư, khiến hắn cũng có chút bất ngờ.

Trong lòng lập tức có cái nhìn khác về ông ta, lại có thêm một tia kính ý. Một gã thượng phẩm luyện khí sư, cho dù ở trong Phi Vân Vệ, cũng là kỹ nghệ rất đắt giá.

Tống Thanh Minh lúc đầu cũng chỉ biết ông ta là một gã luyện khí sư, không ngờ trình độ luyện khí của ông ta đã cao như vậy rồi.

Những người bọn họ mỗi ngày lăn lộn trong Phù Vân sơn mạch có yêu thú xuất hiện. Mặc dù cấp trên có quy định rõ ràng, để phòng ngừa gây ra những rắc rối không cần thiết, bọn họ chỉ phụ trách thăm dò thông tin yêu thú, cấm bọn họ chủ động ra tay với yêu thú, để tránh rước lấy nhị cấp yêu thú quấy nhiễu doanh trại.

Bất quá những Phi Vân Vệ này, phần lớn thành viên đối với quy củ này, đều không coi ra gì. Thường có người sẽ trực tiếp ở ngoài doanh trại, ra tay với một số yêu thú. Trong số vật liệu yêu thú thu được, luyện khí sư và chế phù sư là có đất dụng võ nhất.

Những người lĩnh đội như Lỗ Vân Phi, đối với những chuyện này cũng là nhắm mắt làm ngơ. Chỉ cần không rước lấy yêu thú tập kích doanh trại, bọn họ cũng lười quản những chuyện này.

Tống Thanh Minh đến đây 2 tháng, cũng thu được không ít tinh huyết trung giai yêu thú. Chỉ tiếc lúc hắn đến căn bản không biết những tình huống này, cũng không có chuẩn bị về phương diện này, trên người không mang theo bùa giấy trống, nơi này cũng không thu mua được thứ này.

Phi Vân Vệ ít nhất cũng phải 3 tháng luân phiên một lần. Cho dù hắn muốn trở về Quy Vân Phường, cũng còn phải đợi thêm một tháng nữa mới được. 2 tháng nay vị trung phẩm chế phù sư này của hắn, có thể coi là không có đất dụng võ.

Cũng chính vì như vậy, Tống Thanh Minh mới sảng khoái đồng ý giúp Thạch Mặc Phong vẽ pháp trận trên pháp y.

Vẽ pháp trận trên pháp y, giống như là đem pháp thuật vẽ vào trong linh phù vậy. Đem pháp thuật ban đầu dùng mô thức trận pháp khảm vào những pháp khí này, có thể khiến những pháp khí này, sở hữu một số pháp thuật có thể tự động phóng ra, tăng cường một chút hiệu quả của những pháp khí này. Bất quá đây đa số là một số pháp thuật nhỏ thường gặp, đối với sự nâng cấp của pháp khí cũng vô cùng có hạn.

Mất 3 ngày thời gian Tống Thanh Minh cuối cùng cũng hoàn thành việc vẽ pháp trận trên pháp y của Thạch Mặc Phong. Lần này Tống Thanh Minh tổng cộng vẽ 2 đạo hạ phẩm pháp trận. Một đạo là "Tị Thủy Quyết", chỉ có một số tác dụng phụ trợ, có thể khiến tu sĩ mặc pháp y tự động che chắn nước mưa, đi trong nước cũng có thể không ướt y phục.

Còn có một đạo "Kim Quang Tráo", có thể lúc gặp phải đánh lén tự động phóng ra một đạo kim thuộc tính quang tráo chống đỡ một lần sát thương. Bất quá pháp thuật này phẩm giai không cao, chỉ có thể chống đỡ pháp thuật tấn công của Luyện Khí sơ kỳ. Gặp phải đối thủ Luyện Khí trung hậu kỳ, quang tráo cũng chỉ có thể khởi được tác dụng trì hoãn, cho chủ nhân pháp y thêm một chút thời gian phản ứng.

Mấy năm nay trình độ trận pháp của Tống Thanh Minh, cũng tiến bộ rất lớn. Sau khi lĩnh ngộ trận pháp điển tịch của Lưu gia, trình độ trận pháp của Tống Thanh Minh cũng đã đến ranh giới đột phá. Lại có 1-2 năm lắng đọng một chút, hắn liền có nắm chắc xung kích trung phẩm trận pháp sư rồi. Hiện giờ vẽ 2 đạo hạ phẩm pháp trận, đối với hắn mà nói không tính là chuyện khó khăn gì.