Thay Đổi Số Phận Nhờ Sửa Một Chữ Trong Kịch Bản

Chương 1. Xong Đời Rồi, Cốt Truyện Sắp Bắt Đầu Rồi!

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

(Đây là trường hợp bất khả kháng, mong mọi người đọc thì đừng ý kiến nhiều về nội dung.)

"Thưa đại tiểu thư, anh Cố đến rồi. Cậu chủ và phu nhân mời cô xuống ạ. " Người giúp việc cung kính nói.

Anh Cố?

Cố Thừa?

Nhiếp Tiếu móc điện thoại ra xem ngày tháng, sau đó không khỏi ôm ngực.

Đúng là Cố Thừa!

Xong đời rồi, cốt truyện sắp bắt đầu rồi!

Chuyện là cô xuyên không đến thế giới này một cách vô cùng kỳ lạ, đến nay đã được ba ngày!

Ban đầu cô còn thấy lần xuyên không này khá ổn – là con gái ruột thất lạc của một gia tộc lớn, từng chịu đủ mọi khổ cực bên ngoài, vừa mới được gia đình tìm về, thế chẳng phải cô sắp được mở ra cuộc đời làm bảo bối cưng chiều của cả nhà rồi sao?

Sau đó, trong đầu cô bỗng xuất hiện mấy cuốn sách.

Anh cả, anh hai, anh ba của cô và cả cô tiểu thư giả Nhiếp Linh Lung kia nữa đều là nhân vật trong những cuốn sách khác nhau.

Có điều, ba người anh của cô chỉ là những vai phụ đáng thương trong sách của bọn họ, còn Nhiếp Linh Lung lại là nhân vật chính của một cuốn sách.

Còn cô?

Đúng chuẩn mực nữ phụ ác độc, bình thường thì khiêu khích Nhiếp Linh Lung rồi bị Nhiếp Linh Lung vả mặt, sau đó lại khiêu khích tiếp rồi lại bị vả mặt tiếp.

Thậm chí đến lúc chết cũng chẳng có ai nhận xác!

Thảm quá!

Đúng là nói không hết nỗi thảm.

Điều duy nhất khiến cô cảm thấy an ủi là những người khác trong nhà họ Nhiếp cũng thảm không kém, ít nhất còn có người cùng cảnh ngộ với mình!

...

Phòng khách.

Cố Thừa ngồi trên xe lăn, đang nghiêng người nói gì đó với Nhiếp Linh Lung.

Nhiếp Linh Lung dịu dàng đáp lại, hai người trông như một cặp trời sinh.

Bố Nhiếp Minh An và mẹ Đỗ Nhã Nhược đều hài lòng nhìn hai người, rõ ràng là rất ưng ý với cậu con rể tương lai Cố Thừa kia.

Nhiếp Tiếu vừa xuống lầu đã nhìn chằm chằm vào Cố Thừa.

Cố Thừa cau mày, hơi lạnh nhạt nhìn lại: "Nhiếp đại tiểu thư. "

"Cố Thừa, đây là lần đầu cháu gặp Tiếu Tiếu nhỉ? Đây là con gái bác mới tìm về, Tiếu Tiếu. Tiếu Tiếu, đây là Cố Thừa, hôn phu của Linh Lung. " Nhiếp Minh An cười tủm tỉm nói.

Nhiếp Tiếu đang định lên tiếng, bỗng nhiên trong đầu cô vang lên gọng nói của hệ thống.

[Gợi ý tình tiết quan trọng. Kính mời ký chủ đừng lệch khỏi vai nữ phụ, hãy nghiêm túc thể hiện tình tiết quan trọng này đi. ]

Sau đó, trong đầu Nhiếp Tiếu hiện ra một đoạn cốt truyện ngắn gọn.

[Nhiếp Tiếu thấy Cố Thừa tuy ngồi trên xe lăn nhưng vẫn không kém phần cao quý, tuấn nhã, trong lòng đầy ghen tị. Nhiếp Linh Lung chỉ là một ả tiểu thư giả mạo, dựa vào đâu mà có được vị hôn phu tốt như vậy? ]

Sau đó đến một phân đoạn thật dài tả cảnh nữ phụ tác oai tác quái rồi bị vả mặt.

Khóe môi Nhiếp Tiếu không khỏi co giật.

Mẹ nó, cái cốt truyện như cứt chó này, cô muốn tránh còn tránh không được à!

Ngay sau đó, tiếng hệ thống lại vang lên.

[Phúc lợi hệ thống: Ký chủ lần đầu chạy cốt truyện, có thể nhận ba lần phúc lợi sửa một chữ trong cốt truyện. Lần sửa đầu tiên, bắt đầu ngay từ bây giờ. Đếm ngược sáu mươi giây, nếu không sửa trong sáu mươi giây, coi như từ bỏ phúc lợi hiện tại. ]

Ngay sau đó, trong đầu Nhiếp Tiếu hiện ra một cây bút, cô có thể tùy ý sửa một chữ trong cốt truyện.

Bên cạnh còn có một khung hình thời gian đếm ngược.

Nhiếp Tiếu: "... "

Một chữ!

Với một chữ này nhiều nhất cô chỉ có thể đổi bánh bao thịt ăn sáng thành bánh bao chay thôi, thế thì có tác dụng gì chứ?

Hệ thống đã bắt đầu thúc giục.

Nhiếp Tiếu nhanh chóng lật qua đoạn cốt truyện này, liếc thấy một câu: [... Trên khuôn mặt trắng ngần của Nhiếp Linh Lung còn vương vệt nước mắt, trông thật đáng thương, khiến người ta mủi lòng. ]

Nhiếp Tiếu chớp chớp mắt, được! Chính là chỗ này rồi!

Cô cầm cây bút trong đầu, hơi tò mò bôi xóa một chữ trong sách rồi sửa thành chữ mình muốn.

Nhiếp Tiếu vừa sửa xong.

Nhiếp Linh Lung đã đứng dậy, nhìn Nhiếp Tiếu với vẻ tội nghiệp: "Tiếu Tiếu, mấy ngày nay chị chẳng chịu ra khỏi phòng, chắc hẳn là ghét em rồi. Hôm nay em cố tình gọi anh Cố đến là muốn nói, hôn ước của nhà họ Nhiếp và nhà Cố đáng lẽ phải là của chị và anh Cố. Còn em, em không phải huyết mạch nhà họ Nhiếp, giờ chị đã về thì hôn ước này em cũng không nên chiếm giữ nữa. "

Nói xong, nước mắt long lanh từ từ lăn dài trong mắt Nhiếp Linh Lung. Dòng nước mắt đang từ từ lăn dài của Nhiếp Linh Lung bỗng dưng chậm rãi chuyển thành màu đen như mực.

Đúng vậy đó, là một vệt đen từ trong mắt cô ta, chảy dài đến cằm rồi vẫn tiếp tục chảy xuống...

Nhiếp Tiếu không khỏi bịt miệng lại.

Phụt!

Vừa nãy cô chỉ đổi một chữ "mắt" trong câu "còn vương vệt nước mắt" thành chữ "mực" thôi mà, thế là cốt truyện trực tiếp biến thành.

[Trên khuôn mặt trắng ngần của nữ chính còn vương vệt nước mực. ]

Hệ thống này cũng uy tín lắm chứ, nhìn vệt mực đen kịt kia nhất định là mực tốt rồi!

"Linh Lung, mặt con sao thế... " Đỗ Nhã Nhược hơi bối rối.

Nhiếp Minh An và Cố Thừa cũng lộ vẻ mặt như gặp quỷ.

Nhiếp Linh Lung sững người.

Sao thế?

Có vấn đề gì à?

Chương sau