Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trông cô rõ ràng là hợm hĩnh ngang ngược, đáng lẽ mọi người phải thấy bất bình thay Nhiếp Linh Lung, nhưng sự tương phản quá lớn này, lại nhất thời khiến cả đám đông ngây dại, chưa kịp phản ứng, trong lòng bọn họ chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

Mỹ nữ rực rỡ trước mắt này thực sự là Nhiếp Tiếu sao?

Sắc mặt Nhiếp Linh Lung hơi thay đổi, cô ta có chút sốt ruột lân la lại gần, sau đó trưng ra gương mặt nhạt nhòa như hoa lê dính mưa nói: "Tiếu Tiếu, em chưa bao giờ định tranh giành gì với chị..."

Với gương mặt ướt át như hoa lê dính mưa, đẹp đẽ như trận tuyết nhẹ đầu mùa, Nhiếp Linh Lung nóng lòng muốn kéo hết mọi ánh nhìn về phía mình, nhưng trớ trêu thay, dưới sự rực rỡ phóng khoáng ấy, vẻ ngoài thanh tú, non tơ của cô ta càng trở nên mờ nhạt.

Mọi người nhìn Nhiếp Tiếu rồi nhìn Nhiếp Linh Lung, ánh mắt đều thay đổi. Trước kia ấn tượng của bọn họ về Nhiếp Tiếu chỉ có ba chữ “đồ nhà quê”, nhưng nghĩ lại bây giờ mới hiểu, trước kia chỉ là Nhiếp Tiếu không biết cách ăn mặc thôi sao?

Nhìn bây giờ xem?
Có khác không nào?

Xét cho cùng, nhà họ Nhiếp đúng là một gia đình toàn mỹ nam mỹ nữ, Nhiếp Tiếu là con gái nhà ấy có thể kém được sao?
So với cô, Nhiếp Linh Lung đúng là không có được nhan sắc nổi bật như vậy.
Chẳng lẽ đây chính là gen?

...

Nhiếp Tiếu cao ngạo nhìn xuống Nhiếp Linh Lung, khóe môi mang nụ cười tà mị: "Chưa bao giờ định tranh giành với chị thì đúng rồi đấy! Với cái tư cách của em, có tranh cũng chẳng thể thắng được chị đâu! Không mang dòng máu nhà họ Nhiếp thì đừng hòng làm người nhà họ Nhiếp, đã hiểu chưa?"
Nhiếp Tiếu quát lớn với dáng vẻ cực kỳ khoa trương, thậm chí cô còn không chút kiêng nể mà đưa tay đẩy bả vai Nhiếp Linh Lung một cái!
Đối mặt với hành động thô bạo của Nhiếp Tiếu, Nhiếp Linh Lung chẳng những không tức giận, ngược lại hai mắt cô ta còn sáng lên, dùng khóe mắt xác nhận một chút rồi thét lên, đồng thời cũng thuận đà ngã về phía sau, vừa vặn định ngã vào người Nhiếp Bá Lâm vừa bước tới.
Nhiếp Bá Lâm lập tức đưa tay đỡ lấy cô ta theo bản năng.
"Anh cả." Nhiếp Linh Lung hơi hoảng: "Em không sao đâu ạ. Anh đừng trách Tiếu Tiếu, chị ấy đẩy không mạnh đâu, là em tự mình không đứng vững."
Nhiếp Tiếu khoanh hai tay trước ngực, nhếch miệng cười.
Sáng nay, vì hành động của Nhiếp Bá Lâm mà cốt truyện gốc đã thay đổi.
Nhưng không sao.
Là nữ phụ, cô vẫn bám chặt được thiết lập nhân vật trung tâm của vai này!
Giả vờ kiêu ngạo ngang ngược gì đó tuyệt đối không phải vấn đề với Ảnh Hậu trẻ nhất ở kiếp trước như cô!
[Chậc chậc, cú ngã này rơi thật vừa vặn. Không hổ là nữ chính, chẳng khác gì đã mọc thêm con mắt sau lưng. Lại đây nào, lên tiếng bênh vực nữ chính đi, hãy chỉ vào mặt tôi mà lớn tiếng một trận đi.]
Nhiếp Bá Lâm hơi bất lực nhìn Nhiếp Tiếu một cái.
Nhiếp Tiếu bèn lộ ra vẻ mặt hung hăng: "Anh, chính là em đẩy cô ta đấy! Làm sao nào? Cô ta chẳng phải người nhà họ Nhiếp, bây giờ chỉ đang sống nhờ nhà chúng ta thôi, ăn của chúng ta uống của chúng ta, người giúp việc còn biết làm việc đổi lấy tiền công. Còn cô ta? Chẳng bằng cả người giúp việc! Đừng nói là em chỉ đẩy một cái, cho dù có đánh cô ta, cô ta cũng chỉ có thể chịu đựng mà thôi!"
[Oh yeah, hoàn hảo! Khả năng bắn thoại của tôi đúng là ngày càng mạnh.]
Nhiếp Bá Lâm bỗng thấy hơi đau đầu, anh ta đã xác định rồi, cô em gái này tuyệt đối đã bị tâm thần phân liệt!
"Tiếu Tiếu." Nhiếp Bá Lâm chậm rãi lên tiếng.
Nhiếp Linh Lung lập tức hướng ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh ta.
Nhiếp Tiếu hừ lạnh một tiếng, vẫn duy trì bộ mặt kiêu ngạo.
"Lần sau đừng nói thế nữa." Nhiếp Bá Lâm nói.
Nhiếp Linh Lung: "???"
Nhiếp Tiếu: "???"
Nhiếp Tiếu bàng hoàng.
[Không phải chứ, có thế thôi à? Đã hết rồi sao? Anh làm ơn nổi nóng giùm đi. Bảo vệ Nhiếp Linh Lung, vả mặt tôi đi! Tôi đã giơ sẵn cái mặt ra đây rồi, cớ gì anh lại không đánh chứ? Làm cho Jaian tôi đấy rất chi là bối rối đó nha.]

(Nguyên văn là 胖虎 – hổ mập, là meme bắt nguồn từ hình tượng Jaian trong truyện Doraemon, ý chỉ một tên đại ca giả ngầu, thích bắt nạt người khác.)
"Anh cả?" Nhiếp Linh Lung hướng đôi mắt ngấn lệ nhìn Nhiếp Bá Lâm.
Nhiếp Bá Lâm dịu dàng nói: "Linh Lung, tính cách Tiếu Tiếu hơi kém một chút, nhưng trong lòng em ấy rất tốt. Em đừng chấp nhặt với em ấy."
Gương mặt Nhiếp Linh Lung biến sắc, suýt nữa thì phát điên lên.
Đây chỉ là tính cách hơi kém?
Còn gọi là trong lòng rất tốt?
Nhiếp Tiếu đã tát thẳng vào mặt cô ta rồi đây này!
Ai mới nói là thương cô ta nhất? Giờ gặp chuyện lại bỏ qua dễ dàng như thế sao?
Một tia u ám vừa thoáng qua trong đáy mắt Nhiếp Linh Lung.
Quả nhiên, mấy lời hay ho của người nhà họ Nhiếp này, toàn bộ đều là giả. Giờ bọn họ tìm được con gái ruột trở về rồi, đứa con gái nuôi là cô ta đây đã không còn quan trọng nữa, phải không?
"Anh cả, em biết rồi."