Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bùi Việt liền nổi trận lôi đình.
Nhiếp Linh Lung càng xót xa không chịu nổi, cô ta vội vàng đứng dậy theo bản năng, nhẹ nhàng sờ lên mặt Bùi Việt, đôi mắt đỏ hoe: "Tiếu Tiếu! Sao chị có thể bắt nạt bạn học như thế được!"

"Tôi bắt nạt bạn học?" Nhiếp Tiếu mỉm cười như có như không nhìn hai người bọn họ: "Ai chẳng biết, bạn học Bùi Việt thường xuyên đánh nhau gây gổ không gì không làm được, lại từng có rất nhiều bạn gái, gom đống màu sắc đó lại cũng đủ nhuộm thành cầu vồng luôn rồi. Thứ hèn mạt như thế lại dám ăn nói xằng bậy với tôi, tôi không đánh cậu ta, có phải cậu ta còn muốn lên trời?"

"Tiếu Tiếu!" Nhiếp Linh Lung tức tối: "Không được nói bạn học Bùi Việt như thế, anh ấy, anh ấy thực ra là người tốt!"

Nụ cười của Nhiếp Tiếu càng thêm rực rỡ.

Nam chính mà... tất nhiên là người tốt rồi.

Anh ta đánh nhau, gây gổ, trốn học, bắt nạt bạn học.

Nhưng anh ta là người tốt.

Nhiếp Tiếu trực tiếp đứng thẳng dậy.

Bốp!

Cô vung tay, tặng luôn cho Nhiếp Linh Lung một cái bạt tai.

Nhiếp Linh Lung bàng hoàng.

Bùi Việt nổi khùng, lập tức hét lớn một tiếng, còn xông lên định đánh Nhiếp Tiếu.

Nhiếp Tiếu khinh thường liếc anh ta một cái.

Cái gọi là nam chính bây giờ cũng chỉ là một tên côn đồ mà thôi. Trong sách, tình cảm của anh ta và Nhiếp Linh Lung nhiều lần bị cha mẹ cô chia cắt. Nhiếp Linh Lung bị nhốt, Bùi Việt bị ép chuyển trường, sau đó anh ta phẫn nộ, không cam tâm, thề sẽ trả thù tất cả.

Trải qua vài năm rèn luyện, về sau anh ta mới trở thành vị tổng tài tâm cơ thâm trầm, vui giận không thể hiện lên mặt.

Nếu là Bùi Việt lúc đó, cô còn phải kiêng dè vài phần, còn bây giờ?

Chỉ là một đống rác rưởi mà thôi!

Khoảnh khắc Bùi Việt xông lên, Nhiếp Tiếu trực tiếp giơ cái bàn tới, chặn lại cú đấm của anh ta.

Sau đó, Nhiếp Tiếu cười lạnh nói: "Bùi Việt, định đánh tôi à? Nào, cậu đánh đi! Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám động đến một sợi tóc của tôi thì là Nhiếp Linh Lung không chăm sóc tốt cho tôi, xem cô ta ăn nói thế nào với người nhà!"

Bùi Việt sững người, quả nhiên là không dám động.

Nhiếp Tiếu không khỏi lộ ra vẻ khinh thường: "Thú vị thật. Thứ bùn nhão như cậu mà cũng dám nói lớn tiếng với tôi! Theo tôi thấy, Nhiếp Linh Lung có vẻ để ý đến cậu lắm, cậu cũng để ý đến cô ta nhỉ? Thế nào? Vừa nãy cố tình muốn làm hỏng danh tiếng của tôi, để trút giận cho Nhiếp Linh Lung à? Nhìn hai người thế kia, chẳng lẽ đang yêu đương vụng trộm!"

Nhiếp Tiếu mỉa mai một hồi, ánh mắt của các bạn học cũng dần trở nên mờ ám.

Vừa nãy, cách cư xử của Bùi Việt và Nhiếp Linh Lung thực sự hơi quá lộ liễu, nói giữa hai người này không có mờ ám, bọn họ chẳng tin đâu.

Nhiếp Linh Lung nhận ra ánh mắt của mọi người, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận, cô ta lập tức theo bản năng nói: "Tôi và bạn học Bùi Việt là trong sạch, không phải như chị nói đâu."

Trong sạch?

Việc Nhiếp Linh Lung nóng lòng thanh minh này, rõ ràng đã làm tổn thương Bùi Việt. Bùi Việt nghiến răng, trên mặt tối sầm, bước thẳng xuống cuối lớp, sau đó anh ta cởi áo khoác ra, trùm kín đầu, có vẻ như chẳng muốn nói gì thêm.

Nhiếp Linh Lung biết anh ta đang giận, trong lòng cũng kêu khổ không ngừng.

Sao Bùi Việt không thể hiểu cho cô ta chứ?

Với thân phận của anh ta bây giờ, làm sao bố mẹ có thể chấp nhận?

Hơn nữa, bây giờ còn có Nhiếp Tiếu, chỉ cần cô ta đi sai một bước thì kết cục sẽ là bị vứt bỏ.

Nhiếp Linh Lung cũng thấy buồn bực không vui.

Nhiếp Tiếu liếc cô ta một cái, sau đó không chút khách khí ra lệnh: "Dọn bàn cho tôi, rót nước cho tôi nữa! Thật là... cứ lề mề chậm chạp, chẳng làm nổi trời trăng gì, cũng không biết nhà họ Nhiếp nuôi cô thì có ích gì."

Nhiếp Linh Lung nghiến răng. Cô ta muốn xé nát cái mặt của Nhiếp Tiếu lắm, nhưng cô ta không thể. Cô ta là Nhiếp Linh Lung dịu dàng, tốt bụng mà.

Nhiếp Tiếu có thể mặt dày không biết xấu hổ, có thể kiêu ngạo ngang ngược, ác độc vô độ, còn cô ta... có thể không?

Cô ta không thể.

Nhiếp Linh Lung cố nén giận, dựng cái bàn lên, sau đó lại đi rót nước cho Nhiếp Tiếu.

Vừa lúc giảng viên đến, bắt đầu dạy lý thuyết diễn xuất.

Nhiếp Linh Lung muốn nghe giảng thật đàng hoàng, nhưng cô ta cứ nghĩ mãi về ánh mắt thất vọng của Bùi Việt lúc nãy, nhất thời tâm loạn như ma, cuối cùng chẳng nghe được gì.

Được gần nửa buổi học, Nhiếp Linh Lung chợt có cảm giác bản thân cứ thế này là không được, cô ta không khỏi liếc nhìn Nhiếp Tiếu một cái.

Vừa thấy Nhiếp Tiếu lắng nghe rất chăm chú, thậm chí còn ghi chép, Nhiếp Linh Lung lại theo bản năng cảm thấy bối rối.

Nếu... thành tích ưu tú vốn là niềm tự hào của cô ta cũng bị Nhiếp Tiếu vượt qua...

Không không không, không thể, Nhiếp Tiếu chỉ là con rùa đội sổ.

Sau đó, Nhiếp Linh Lung vẫn cố gắng tập trung tinh thần, nhưng trong đầu cô ta toàn là hình ảnh Bùi Việt, đến cuối cùng cũng chẳng thể yên ổn được.