Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhiếp Linh Lung được đưa đi làm xét nghiệm đủ thứ, cuối cùng chỉ bị thương ngoài da, đợi vết thương từ từ hồi phục là được.
Trong lúc kiểm tra, Nhiếp Linh Lung cứ mãi suy nghĩ miên man, cuối cùng cũng nghĩ ra lát nữa mình phải nói như thế nào rồi.
Đợi kiểm tra xong, cô ta nhìn mọi người, yếu ớt nói: "Bố mẹ, anh Cố và cả chị Tiếu Tiếu, đã để mọi người lo lắng rồi. Bác sĩ đều bảo, con chỉ bị thương ngoài da, không sao cả."
"Ồ?" Nhiếp Minh An thản nhiên nói: "Linh Lung, con bị thương thế nào vậy?"
Linh Lung bị thương thế nào, bọn họ hiểu rõ cả, nhưng vẫn muốn nghe xem Nhiếp Linh Lung sẽ tự nói thế nào.
Nhiếp Linh Lung không biết người của Cố Thừa thậm chí đã quay được đoạn video đầy đủ, cô ta lại giả bộ yếu ớt nói: "Thực ra tất cả đều là hiểu lầm. Là con tự té, Bùi Việt đã cứu con, đưa con đến phòng y tế."
Cô ta nhìn Cố Thừa: "Vậy nên anh Cố, anh đã nghĩ oan cho bạn ấy rồi. Bạn học Bùi Việt là người tốt, anh bảo cảnh sát thả bạn ấy ra nhanh đi."
Trong phòng bệnh thoáng im lặng một lúc.
Chẳng có ai nói câu nào.
Chỉ có Nhiếp Tiếu là lộ vẻ mặt như đang ăn dưa hóng hớt, chờ xem trò vui.

Cố Thừa đặt hai tay lên xe lăn, hơi siết chặt lại.
Anh ta không hiểu.
Vì sao?
Anh ta và Nhiếp Linh Lung vốn là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.
Anh ta từng nghĩ, họ vốn đã đồng tâm nhất trí từ sớm, lại cộng với việc đã đính hôn, cho nên chuyện kết hôn bước vào lễ đường cũng là lẽ tự nhiên thôi.
Lúc anh ta bị tai nạn gãy chân, trong lòng đã lo sẽ làm liên lụy đến Nhiếp Linh Lung, còn định hủy bỏ hôn ước với cô ta, nhưng Nhiếp Linh Lung không bỏ rơi anh ta.
Điều này càng khiến Cố Thừa cảm động, cũng càng khẳng định cô ta hơn.
Nhiếp Linh Lung bảo, cô ta vẫn còn là sinh viên, không muốn công khai hôn ước. Anh ta đồng ý, quyết định đợi Nhiếp Linh Lung tốt nghiệp, sẽ đường đường chính chính nắm tay cô ta bước vào lễ đường.
Nhiếp Linh Lung bảo, cô ta học hành bận rộn, có thể không thường xuyên gặp được anh ta. Anh ta cũng rất thông cảm, còn thấy Nhiếp Linh Lung cầu tiến là điều tốt.
Bao nhiêu năm nay, anh ta đúng là đã vô cùng tin tưởng Nhiếp Linh Lung, chưa bao giờ nghi ngờ cô ta.
Nhưng... Lòng tin của anh ta đã đánh đổi được gì?
Nhiếp Linh Lung quả thực, quả thực với thằng tóc vàng kia... Cho dù thằng tóc vàng kia làm cô ta bị thương đến thế thì lúc cô ta tỉnh lại, phản ứng đầu tiên vẫn là nói dối để bảo vệ đối phương, giúp đối phương thoát tội.
Ha ha... Quả nhiên họ là chân ái.
Thế còn anh ta? Anh ta là cái gì?
Trong lúc Cố Thừa đau khổ không chịu nổi, trong đầu lại vang lên tiếng rủa thầm của Nhiếp Tiếu.
[Nam phụ làm sao thế! Cứ cúi đầu nhìn xe lăn làm gì! Nói nhanh lên! Lát nữa tôi còn phải về trường học! Đừng lãng phí thời gian của tôi!]
Trong lòng Nhiếp Tiếu không ngừng thúc giục.
Cô thực sự rất sốt ruột.
Căn phòng này bỗng nhiên im lặng.
Thế thì bảo con tra là cô đây đi hóng hớt ở chỗ nào!
Cố Thừa nghiến răng trừng mắt nhìn Nhiếp Tiếu rồi ngước mắt nhìn Nhiếp Linh Lung.
"Linh Lung." Cố Thừa chậm rãi hỏi: "Em xác định, muốn thả Bùi Việt ra, phải không?"
Chẳng hiểu sao Nhiếp Linh Lung lại hơi bất an, nhưng nghĩ đến Bùi Việt, cô ta bắt đầu nhẹ nhàng nói: "Anh ấy... Anh ấy vốn vô tội mà."
"Linh Lung!" Nhiếp Minh An sốt ruột nói: "Sao con có thể hồ đồ như thế! Việc của thằng Bùi Việt kia, bố đã tìm hiểu rồi. Nó hút thuốc uống rượu, xăm hình, còn là một tên đầu gấu trong băng nhóm! Người như thế, làm sao con có thể dây dưa với nó được?"
"Phải." Đỗ Nhã Nhược cũng nói thẳng: "Chuyện của Bùi Việt con đừng can thiệp nữa. Cứ để nó ở trong ấy bình tĩnh lại, kẻo nó cứ quấy rầy con!"
Rốt cuộc Nhiếp Linh Lung cũng là đứa con gái bọn họ thương yêu bấy nhiêu năm. Bởi vậy phản ứng đầu tiên của Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược vẫn là phải ngăn cản Nhiếp Linh Lung rơi vào cái vực sâu Bùi Việt này.
Mặt Nhiếp Linh Lung hơi tái, cô ta không nhịn được mà lên tiếng nói: "Bố, mẹ! Sao bố mẹ có thể nhìn mặt mà bắt hình dong như thế! Bạn học Bùi Việt, anh ấy là người rất tốt bụng, rất tốt! Bố mẹ không thể chỉ nhìn bề ngoài mà kết tội anh ấy. Anh ấy chỉ là xuất thân không tốt thôi, còn lại chẳng có gì thua kém chúng ta cả! Anh ấy căn bản chẳng làm sai điều gì, vậy mà bố mẹ cứ muốn nhốt anh ấy lại, đây chẳng phải là lạm quyền hay sao? Con không ngờ, bố mẹ lại là người như thế."
Cô ta nói xong lại nhìn Cố Thừa: "Anh Cố, em biết anh và bố mẹ khác nhau. Anh nhất định sẽ không cố tình hãm hại Bùi Việt, đúng không?"
Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược đều há hốc mồm.
Thế nào gọi là "bố mẹ lại là người như thế"?
Họ là người thế nào?
Làm cha mẹ, không để con gái dính dáng đến loại côn đồ đó, là bọn họ sai à?
Vả lại, họ lạm quyền bao giờ?