Thay Đổi Số Phận Nhờ Sửa Một Chữ Trong Kịch Bản

Chương 22. Cố Thừa, Cháu Đã Quyết Định Rồi À?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Anh Cố, đó cũng là ý của anh sao?” Nhiếp Linh Lung mặt tái nhợt, thảm thương nhìn Cố Thừa.

Chẳng hiểu sao Cố Thừa lại thấy đau lòng.

Nhưng anh ta đã cố gắng kiềm chế, sau đó cụp mắt xuống, nghiến răng nói: “Đúng. Ý của anh tôi cũng là ý của tôi.”

Anh ta và anh trai từ nhỏ đã mất cha. Khi đó, người cha để lại chỉ là một cái công ty đang trên bờ vực phá sản. Chính anh trai đã từ bỏ việc học để gánh vác trách nhiệm nặng nề này.

Ngày nay, Cố gia có được thịnh vượng như hiện tại, toàn là công lao của anh trai. Anh ta có được cuộc sống an ổn thế này cũng hoàn toàn nhờ sự che chở của anh trai.

Nếu về sau, anh ta thực sự vì một Nhiếp Linh Lung mà trở thành một kẻ xa lạ như thế... Cố Thừa tuyệt đối không muốn.

Anh ta thà để mọi chuyện kết thúc sớm còn hơn.

Hơn nữa, Nhiếp Linh Lung đã thích người khác từ lâu rồi, phải không?

Cố Thừa thực sự muốn hủy hôn ước?

Nhiếp Linh Lung lộ ra vẻ mặt khó tin.

Chẳng phải anh ta yêu cô ta đến chết đi sống lại sao?

Sao anh ta có thể đồng ý hủy hôn?

Sau khi tiếp xúc với Bùi Việt, Nhiếp Linh Lung thường xuyên than thân trách phận, cho rằng số mình khổ rằng khi gặp được người thực sự làm trái tim rung động, mình đã có vị hôn phu.

Mỗi đêm cô ta đều đau khổ, cho rằng nhà họ Nhiếp chỉ coi mình là công cụ liên kết hôn nhân, mình sống vốn chẳng có một chút bản ngả nào cả.

Vì thế, khi Nhiếp Tiếu trở về, cô ta vừa có cảm giác nguy cơ, vừa nhen nhóm một chút ý đồ nhỏ.

Cô ta nghĩ thầm. Đây là hôn ước của nhà họ Nhiếp và nhà họ Cố, vậy thì Nhiếp Tiếu đã về rồi, đáng lẽ hôn ước này phải do chị ta thực hiện chứ?

Rốt cuộc chị ta mới là đại tiểu thư nhà họ Nhiếp, việc liên hôn này cũng phải là trách nhiệm của chị ta.

Chỉ đáng tiếc... hôm qua Cố Thừa đã không đồng ý.

Lúc đó, Nhiếp Linh Lung cũng chẳng rõ mình đang nghĩ gì, trong lòng vừa hơi thất vọng cũng hơi vui mừng khó tả.

Dù sao, đây cũng là vị hôn phu của cô ta, nếu dễ dàng như thế đã lao vào lòng người khác thì chẳng phải cô ta quá vô dụng rồi sao?

Nhiếp Linh Lung bèn nghĩ, đợi khi nào có cơ hội, sẽ tiếp tục mưu tính chuyện hủy hôn.

Thế nhưng chưa kịp mưu tính, Cố Thừa đã đồng ý rồi.

Anh ta đồng ý hủy hôn ước.

Anh ta chẳng thèm cô ta nữa.

Đáng lẽ cô ta phải vui chứ?

Chẳng hiểu sao, cô ta lại thấy tủi nhục.

Cô ta có thể yêu người khác, cô ta có thể không cần Cố Thừa, nhưng Cố Thừa không cần cô ta, chẳng phải là vả vào mặt cô ta đấy à?

Nhiếp Tiếu ngồi ngoài xem kịch cũng hóng đến nỗi đồng tử nở to ra.

[Đệt, hôn ước này chẳng lẽ thực sự hủy thật à? Chỉ vì đội nón xanh thôi ư? Sao thế được! Dù nữ chính có làm gì, nam phụ cũng nên ôm chân cô ta, cầu xin cô ta đừng đi mới đúng chứ!]

Cố Thừa nghe càng thêm nghiến răng, anh ta nhìn Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược: "Bác trai, bác gái. Cháu và Linh Lung thực sự không hợp, hôn ước này hãy bỏ đi ạ."

Cố Thừa đã chuẩn bị tinh thần cho việc bác Nhiếp sẽ không đồng ý, thậm chí còn có thể lớn tiếng mắng chửi anh ta.

Dù sao, anh ta cũng đã tận mắt xem đoạn video kỳ lạ đó, mới có thể hạ quyết tâm như thế. Còn bác trai bác gái, có thể bọn họ vẫn chưa biết việc Nhiếp Linh Lung và thằng tóc vàng kia.

Nhiếp Linh Lung cũng đưa ánh mắt đầy mong đợi nhìn Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược.

Hôn ước này không chỉ đơn giản là chuyện của hai người, đây là chuyện của hai nhà!

Bố mẹ nhất định sẽ không đồng ý để Cố Thừa và Cố Huyền làm loạn xì ngầu lên như thế.

Nhiếp Minh An trầm ngâm một lúc, sau đó nghiêm túc hỏi: "Cố Thừa, cháu đã quyết định rồi à?"

Cố Thừa chậm rãi gật đầu: "Bác muốn đánh muốn mắng gì cũng được, cháu đã quyết định rồi ạ."

"Tốt, vậy thì hủy hôn ước đi." Nhiếp Minh An thở dài, không ngờ ông ấy lại trực tiếp đồng ý.

Cố Thừa vẫn còn đang chuẩn bị tâm lý đón nhận mưa gió bão bùng, chẳng ngờ Nhiếp Minh An lại dễ dàng đồng ý đến thế.

Anh ta cũng sững người.

Chỉ... thế thôi à?

[Đệt đệt??? Thế là đạt được đồng thuận rồi à? Loạn hết rồi, cốt truyện loạn hết rồi!]

Nhiếp Tiếu cũng chấn động.

Những sửa đổi của cô đối với cốt truyện, chỉ là đánh lẻ tẻ, chẳng ảnh hưởng được mạch chính. Cô cũng chẳng thấy mình đã làm gì đến mức kinh thiên động địa, ấy thế mà cốt truyện bỗng nhiên rẽ ngoặt ba trăm sáu mươi độ rồi.

Tên lụy tình kia bỗng nhiên chẳng thèm lụy nữa.

Nam phụ đột ngột tỉnh ngộ.

Thế thì cốt truyện còn đi thế nào được?

Phải biết rằng, là nam phụ tình cảm sâu nặng, Cố Thừa này còn có khá nhiều suất diễn nha.

Về sau, nam chính và nữ chính cãi nhau một trận, nữ chính sẽ đi tìm Cố Thừa rồi lao vào lòng anh ta giữa cơn mưa lớn. Cảnh tượng này kiểu gì cũng bị nam chính nhìn thấy rồi hai người tiếp tục yêu mà khổ sở.

Cố Thừa vẫn lặng lẽ bảo vệ nữ chính.

[Nam phụ!! Anh không được lùi bước như thế!! Anh là một mắt xích quan trọng trong trò chơi của bọn họ đấy! Anh dễ dàng từ bỏ chân ái thế, tôi Nhiếp Tiếu đây thực lòng khinh thường anh!]