Thế Giới Song Song Tôi Xuyên Qua Có Quỷ Dị

Chương 15. Thôn Điền Cương Một Phen Hoảng Vía 2

“Hôm nay là ngày đầu tiên, thời tiết cũng tốt, chi bằng nhân lúc này ra ngoài tìm chút manh mối trước, vấn đề phân chia nhà cửa, đợi lúc chúng ta ăn cơm tối rồi nói sau.”

Mọi người tự nhiên không có ý kiến gì.

Những căn nhà này, ngay cả ban ngày ban mặt qua đó xem, cũng muốn dọa chết người, huống hồ là buổi tối, bọn họ đều muốn ở ngôi nhà nhỏ hai tầng số 49.

Cho dù đó là hộ gia đình chết nhiều người nhất.

Tô Trạch thấy bọn họ như vậy, cũng không xen vào.

Đã bây giờ không lấy được chìa khóa, thì đợi đến tối vậy, lệ quỷ trong phó bản này cũng không thể vừa mới vào đêm đã đến giết người chứ.

Năm giờ đồng hồ... hẳn là không thành vấn đề.

“Vậy... để chúng ta có thể vượt qua phó bản này tốt hơn, chi bằng ai đó cứ thẳng thắn thân phận với mọi người trước thì thế nào?”

Lộc Tiếu Nghiên cười như không cười nhìn một vòng, cuối cùng tầm mắt rơi vào Tống Dương Hạ.

Tống Dương Hạ trừng lớn mắt nhìn cô ta, trông có vẻ dường như vô cùng kinh ngạc.

“Hả? Em nói này chị gái, chị nhìn em là có ý gì?”

Lộc Tiếu Nghiên dang tay, “Tôi có thể có ý gì? Bạn nhỏ à, tôi cũng là vì muốn tốt cho mọi người, cậu cũng không muốn nhìn thấy chúng tôi vì thiếu phần thông tin tình báo đó của cậu, mà dẫn đến tử vong chứ?”

Tống Dương Hạ nhún vai, vẻ mặt không quan tâm.

“Ây da, chị muốn nghĩ như vậy, em cũng hết cách.”

Tô Trạch nghe thấy câu này, nhịn không được khóe miệng giật giật, thằng nhóc này, quả nhiên đang giả heo ăn thịt hổ.

Anh cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây, “Nhàm chán.”

Tô Trạch để lại hai chữ rồi đứng dậy rời đi, Tống Dương Hạ đảo tròn mắt, cũng mặc kệ Lộc Tiếu Nghiên, lóc cóc bám theo sau anh, cùng nhau rời đi.

Tống Dương Hạ còn ngoái đầu lại, nở một nụ cười kiêu ngạo với Lộc Tiếu Nghiên.

Sau khi hai người rời đi, Phùng Nguyên Lương cũng rất nhanh đã đi mất.

Biểu cảm của Lộc Tiếu Nghiên không có gì thay đổi, cô ta cười nhìn những người còn lại, dường như người vừa nói những lời đó không phải là cô ta.

“Đúng rồi, ai lập đội cùng tôi? Hay là nói tôi tự mình đi một mình?”

Kiều Mạn nghe cô ta nói như vậy cười lạnh một tiếng, lười nói chuyện, trực tiếp rời đi, còn Tô Mạn Đông và Nhan Mi liếc nhìn nhau, đều có chút chần chừ.

Lộc Tiếu Nghiên này nhìn chính là người chơi cũ kinh nghiệm đầy mình.

Nhưng chính vì như vậy, bọn họ mới chần chừ, phải biết rằng rất nhiều người chơi cũ cứ thích lừa gạt những người chơi khác, sau đó bắt làm bia đỡ đạn đi thăm dò quy tắc tử vong của lệ quỷ.

Lộc Tiếu Nghiên nhìn ra sự chần chừ trong mắt bọn họ, “Ây da, tôi thật là đáng thương, chỉ có thể tự mình một mình đi tìm manh mối rồi, nhưng các cô có thể lập thành một đội, suy cho cùng như vậy cũng an toàn hơn.”

Nói xong, cô ta vuốt vuốt mái tóc vàng của mình, thong thả rời đi.

Hai người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hết cách rồi áp lực mà Lộc Tiếu Nghiên mang lại cho bọn họ quá lớn.

Tô Mạn Đông có chút hụt hẫng, “Nếu tôi cũng có thể tự tin như vậy thì tốt biết mấy.”

Nhan Mi đứng dậy, “Đi thôi, đợi trải qua nhiều rồi, tự nhiên sẽ có thể tự tin hơn.”

Tô Mạn Đông thở dài, “Làm gì có đơn giản như vậy...”

Tô Trạch đi trên con đường đất, cũng không để ý đến đứa trẻ đi theo phía sau, anh muốn đi dạo trong thôn, xem thử có thể tìm thấy tổ tình báo của thôn hay không.

Chính là mấy bà thím đầu làng, tất nhiên không nhất định là ở đầu làng.

Vừa rồi từ vài ba câu nói của nhóm người chơi này, anh nhận được một chút thông tin không tính là thông tin tình báo, bọn họ nói độ khó phó bản này là hai sao.

Vậy hai sao này là phán đoán như thế nào?

Anh nhớ Lộc Tiếu Nghiên nói, sinh tồn năm ngày, tìm kiếm cửa sinh, cho nên là hai sao, vậy độ khó phó bản là tính dựa theo số lượng yêu cầu của nhiệm vụ chính tuyến?

Nhiệm vụ chính tuyến lần này cần hoàn thành hai điểm, cho nên độ khó là hai sao?

Phán đoán độ khó cứ đơn giản như vậy sao?

Sự mạnh yếu của lệ quỷ trong phó bản, lẽ nào không tính vào trong độ khó?

Hay là nói, mức độ phức tạp của nhiệm vụ chính tuyến có tương quan thuận với cường độ của lệ quỷ trong phó bản?

Cho nên yêu cầu nhiệm vụ chính tuyến càng nhiều, lệ quỷ liền càng mạnh?

Nếu đã như vậy, phó bản một sao và hai sao, chênh lệch độ khó giữa hai bên có thể sẽ rất lớn.

Tô Trạch khẽ nhíu mày, anh chưa từng trải qua phó bản một sao, cho nên hoàn toàn không rõ cường độ lệ quỷ của phó bản một sao, vừa lên đã là hai sao...

Đây là chuyện gì vậy?

Anh chính là người mới, vừa mới xuyên không tới, một kẻ tay mơ hoàn toàn mù tịt về quỷ dị!

Cứ chơi như vậy sao?

Tô Trạch thầm oán trách trong lòng nhưng bề ngoài vẫn bình thản.

Bây giờ, anh không có mục tiêu rõ ràng, mà là đi lung tung khắp nơi trong thôn, rõ ràng là thời gian vừa mới ăn cơm trưa xong, nhưng trong thôn người rất ít.