Xem ra, quan hệ của hai anh em rất tốt.

Tô Trạch vừa đi vừa rất kín đáo dò hỏi thông tin tình báo.

“Xem ra, tình cảm anh em các cậu rất tốt, anh ta dẫn cậu đi nhiều phó bản như vậy, chắc chắn đã dạy cậu rất nhiều thứ.”

Tống Dương Hạ hễ nhắc đến anh trai mình liền tỏ ra đặc biệt nhiều lời.

“Đúng vậy, anh trai em đối với em quả thực rất tốt, em phát hiện mình bị phó bản quỷ dị lựa chọn xong, lúc đầu sợ chết khiếp, tìm anh trai em, không ngờ anh trai em cũng là người chơi.”

“Mấy phó bản đầu đều là anh trai em dẫn em đi, lần này là phó bản thứ năm của em, mặc dù vậy, em bây giờ đã có thể độc lập rồi.”

Cậu ta bắt đầu nhớ lại trước đây.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rất nhiều thứ đều là anh trai em nói với em.”

“Lúc đầu em cái gì cũng không hiểu, nhìn thấy cái bóng ma cũng sợ muốn chết, nhưng anh trai em nói với em, tất cả lệ quỷ trong phó bản đều có quy tắc tử vong của riêng mình.”

“Rất nhiều phó bản một sao từng vượt qua trước đây, bên trong đều chỉ có một con quỷ, hơn nữa chỉ có một quy tắc tử vong, anh ấy nói với em, nhìn thấy lệ quỷ cũng đừng quá sợ hãi, chỉ cần không kích hoạt quy tắc tử vong của lệ quỷ, nó sẽ không ra tay với em.”

“Chính vì câu nói này, sau này gan em mới từ từ lớn lên.”

“Còn về phó bản hai sao, anh trai em cũng từng nói qua một số tình huống, nhưng nói không nhiều, em nhớ...”

Cậu ta nghĩ ngợi.

“Ừm... lúc đó anh trai em nói, nhiệm vụ chính tuyến của phó bản độ khó hai sao sẽ có hai yêu cầu, hơn nữa lệ quỷ trong phó bản có một đến hai con, đều sở hữu hai quy tắc.”

“Nếu có hai con lệ quỷ, vậy thì hai con lệ quỷ này rất có thể lần lượt chỉ có một quy tắc tử vong, cộng thêm một quy tắc khác.”

“Nếu chỉ có một con lệ quỷ, vậy thì con lệ quỷ này liền cực kỳ có khả năng sở hữu hai quy tắc tử vong, còn sẽ vô cùng hung dữ.”

Tô Trạch đóng giả làm một thính giả đạt tiêu chuẩn, nhận được rất nhiều thông tin tình báo mong muốn.

Hóa ra độ khó của phó bản quỷ dị, thực sự có liên quan đến nhiệm vụ chính tuyến, hơn nữa số lượng và cường độ lệ quỷ trong phó bản, cũng có tương quan thuận với độ khó của nhiệm vụ chính tuyến.

Độ khó phó bản mỗi khi tăng lên một sao, độ khó vượt ải sẽ tăng lên gấp mấy lần.

Tô Trạch chợt buông một câu.

“Nếu cậu có thể vượt qua phó bản hai sao này trở về, anh trai cậu nhất định sẽ tẩn cậu một trận.”

Khuôn mặt tươi cười vốn đang hưng bừng bừng của Tống Dương Hạ lập tức xị xuống, cậu ta không thể phản bác, lại nói anh trai cậu ta tuy rất quan tâm cậu ta, nhưng đánh người cũng là đau thật đấy.

Cũng không biết người đeo kính trông nho nhã lịch sự đó, tại sao đánh người lại đau như vậy.

Tô Trạch chậm rãi đi ra khỏi thôn, dọc theo con đường này cứ đi thẳng về phía trước.

Hai bên đường chính là những cánh đồng lúa không nhìn thấy bờ bến, không chỉ có nơi này, bốn phía của thôn Điền Cương đều là những cánh đồng lúa không nhìn thấy bờ bến.

Chỉ có bãi tha ma phía sau thôn này là không giống, phía sau có lau sậy, còn có một con sông nhỏ, nhưng ở bờ bên kia sông cũng là tình trạng tương tự.

Nếu anh đoán không lầm, người chơi không được phép rời khỏi ngôi làng này quá xa, nếu không rất có thể sẽ lạc lối trong cánh đồng ruộng vô biên này.

Không thể trở về thôn, kết cục có thể tưởng tượng được.

Bãi tha ma cách thôn không đặc biệt gần, nhưng cũng không tính là rất xa, theo tốc độ đi bộ bình thường, khoảng chừng hơn mười phút.

Hai người băng qua cánh đồng lúa rộng lớn, đi tới bãi tha ma này.

Anh nhìn những nấm mồ trước mắt, ước tính khoảng cách di chuyển lúc đó, chậm rãi xác nhận điều gì đó, cuối cùng dừng bước ở vị trí xêm xêm.

Anh quay đầu nhìn một cái, vị trí này quả nhiên có một ngôi mộ.

Mà vị trí lúc đó anh tựa vào chính là chỗ này, cho nên lúc đó anh chính là tựa vào tấm bia mộ này sao?

[Mộ của cha quá cố XXX, con trai bất hiếu XX lập]

“Ừm... cảm ơn ông bác nhé, cho cháu tựa một chút, buổi tối ngài đừng đến tìm cháu.”

Tống Dương Hạ có chút nghi hoặc, “Hả? Cái gì cơ?”

Tô Trạch không để ý đến cậu, mà đánh giá một phen tấm bia mộ này, không có gì đặc biệt.

Anh chân giẫm lên lớp tiền vàng mã trải dày cộp trên mặt đất, thong thả đi một vòng quanh toàn bộ bãi tha ma.

Nơi này toàn bộ đều là mộ mới, nói cách khác, những người chôn ở đây, đều là người của bảy hộ gia đình bị lệ quỷ giết chết vào một tháng trước.

Tuy nói khoảng cách giữa các ngôi mộ đều xêm xêm nhau, nhưng nếu là người một nhà, vẫn sẽ chôn khá gần nhau, anh đếm thử, quả thực là...

Hửm?

Tô Trạch có chút không chắc chắn lại đếm thêm một lần nữa, lúc này mới xác nhận mình không nhìn lầm, lúc này anh lại cúi đầu nhìn tiền vàng mã bay lượn theo gió trên mặt đất cũng như trên trời.