Không ngờ còn có niềm vui bất ngờ.

Anh có chút mừng rỡ chớp chớp mắt, sau đó nở một nụ cười hài lòng.

“Thì ra thêm sách cho Thư Ốc là cần làm như vậy, vậy thì mình biết rồi, chỉ là... thu thập Lục Xảo Hương, bây giờ chỉ có 10%, hình như hơi ít.”

Cho nên... những thứ nghe ngóng được trong thôn trước đó quả nhiên vẫn chưa tính là nhiều, hoặc là nói, vẫn chưa tìm thấy thông tin quan trọng nhất.

Anh theo bản năng muốn mở sách ra xem, lại phát hiện cuốn sách này bây giờ không thể mở ra, xem ra đây là phải hoàn thành thu thập xong mới có thể mở.

Tô Trạch cũng không vướng bận chuyện này, ngược lại cất lại cuốn sách vào trong ngực.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, bên ngoài càng lúc càng tĩnh mịch, tiếng côn trùng kêu vốn dĩ còn hơi ồn ào, bây giờ dần dần yếu đi.

Tô Trạch lấy điện thoại ra xem thời gian.

Không giờ ba mươi phút.

Chắc là còn một chút thời gian.

Tiếp tục đợi.

Cũng không biết có phải là ảo giác của anh hay không, trong lúc hoảng hốt, anh hình như nghe thấy chút âm thanh gì đó.

Xem thời gian, không giờ bốn mươi lăm phút.

Đã rất gần một giờ sáng rồi, cho nên âm thanh này lẽ nào là...

Tô Trạch vội vàng từ trên giường ngồi dậy, đi đến bên cửa sổ, xuyên qua những tấm kính bám đầy bụi bặm này nhìn ra ngoài, tuy không rõ ràng lắm.

Đương nhiên âm thanh không phải dùng để nhìn.

Anh nghĩ nghĩ, vẫn mở cửa sổ ra một khe hở.

Dù sao trước đó chú Lưu cũng không nói, buổi tối không được mở cửa chính cửa sổ, tuy mọi người đều sẽ không mạo hiểm đi mở.

Quả nhiên, sau khi mở cửa sổ ra một khe hở, anh nghe thấy tiếng cãi vã loáng thoáng.

Cụ thể cãi nhau chuyện gì chắc chắn là nghe không rõ, nhưng Tô Trạch lại có thể nghe ra, người đàn ông này gần như đang gầm thét, hình như đã xảy ra chuyện tày đình gì đó.

Còn người phụ nữ thì đang la hét thảm thiết.

Tô Trạch im lặng đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài.

Trước đó Phùng Nguyên Lương nói, Chu Lâm đuổi theo Lục Xảo Hương từ trong nhà chạy ra khoảng một giờ sáng, nói cách khác, Chu Lâm đã về nhà trước thời gian này.

Mà Lục Xảo Hương sẽ nghĩ đến việc từ trong nhà chạy ra, vậy chắc chắn là ở nhà bị chửi bị đánh, thực sự không chịu nổi nữa mới chạy ra.

Vậy khoảng thời gian ban nãy, không giờ bốn mươi lăm phút.

Hình như hòm hòm rồi.

Nghĩ lại bây giờ những người chơi khác hẳn là không nghe thấy tiếng cãi vã của đôi nam nữ này, anh có thể nghe thấy cũng là nhờ ngôi nhà của anh cách số 33 rất gần.

Tô Trạch cầm một cuốn sách bìa đen tuyền trong tay, tiện tay sờ sờ trang bìa.

Muốn tăng tiến độ thu thập của sách, ước chừng chính là phải điều tra mọi thứ về Lục Xảo Hương.

Dù sao tên sách cũng gọi là Lục Xảo Hương.

Cho nên... lát nữa phải làm sao?

Cùng với sự trôi đi của thời gian, tiếng la hét thảm thiết truyền đến từ bên ngoài càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng thê lương, đến cuối cùng đều là tiếng khóc lóc kêu gào xé lòng.

Nhưng ngôi làng vẫn tĩnh mịch đến đáng sợ, không có một hộ gia đình nào sáng đèn, tối đen như mực.

Tiếng la hét thảm thiết này, cứ thế vang vọng trong thôn.

Tô Trạch luôn chú ý thời gian.

Đúng một giờ sáng.

Tô Trạch nghe thấy một người phụ nữ phát ra tiếng la hét thê lương, phía sau hình như là tiếng mở cửa.

Đây là chạy ra rồi?

“Cứu mạng với...”

Có người kêu cứu, là Lục Xảo Hương!

Cô ta thực sự chạy ra rồi...

Tô Trạch không đóng cánh cửa sổ đang mở một khe hở lại, mà cứ để mở như vậy, nhưng bản thân anh lại nghiêng người nấp vào trong bóng tối.

Anh chỉ có thể xuyên qua một số tấm kính không bị dán băng dính nhìn ra ngoài, đó là bóng dáng của một người phụ nữ, cô ta trông vô cùng gầy gò, dưới ánh trăng ảm đạm hiện lên vẻ gầy trơ xương.

Có thể là bị đánh quá thảm, chân hơi thọt, bây giờ cho dù là chạy cũng chạy không nhanh, may mà vẫn còn chạy được.

Khi cô ta đến gần, Tô Trạch phát hiện quần áo trên người cô ta hình như cũng rách rưới, trên mặt chỗ xanh chỗ tím, vừa chạy vừa khóc, còn đang kêu cứu.

“Mau cứu tôi với... ai đến cứu tôi với...”

Lục Xảo Hương cứ thế lảo đảo từ xa chạy về phía bên này.

Tô Trạch nhìn bóng dáng càng lúc càng gần, siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm ra bên ngoài, anh muốn xem thử Lục Xảo Hương này có đến gõ cửa nhà anh hay không.

Nếu đến gõ cửa, vậy anh có kích hoạt quy tắc tử vong của lệ quỷ hay không.

Nếu thiên phú miễn dịch quy tắc tử vong ba lần của mình không có tác dụng, anh có lẽ ngay trong đêm đầu tiên đã phải thử nghiệm nhà an toàn của mình rồi.

Trong đầu Tô Trạch lóe lên vô số suy nghĩ, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Lục Xảo Hương đang không ngừng đến gần bên ngoài, cuối cùng... Lục Xảo Hương không hề đến gõ cửa.

Sau khi từ xa từ từ đến gần, cô ta lại men theo con đường nhỏ chạy về phía trước.