Thiên Hạ Tàng Cục

Chương 16. Đồ cổ chính là đồ cốt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đến bệnh viện thị trấn, chúng tôi đưa cho ông lão lái xe bò một trăm tệ.

Ông lão nhận tiền, mặt mày hớn hở bỏ đi.

Tôi buồn tiểu quá, bảo Tiêu béo cõng Lục Sầm Âm vào viện trước, còn tôi tìm một góc tường vắng vẻ để xả.

Vừa mới giải quyết xong nỗi buồn thì đã thấy Tiêu béo bước ra.

Tôi hỏi: "Sao ra nhanh thế, cậu bảo với bác sĩ sao?"

Tiêu béo đáp: "Còn nói thế nào nữa? Tôi bảo với cô y tá, người này tự dưng ngất xỉu, mau gọi bác sĩ đến xem. Cô y tá quay người chạy đi gọi bác sĩ, ông đây chuồn thẳng."

Tôi đáp: "Khá lắm!"

Lục Sầm Âm sức khỏe không có vấn đề gì, tiền bạc cũng chẳng thiếu.

Cô ấy sau khi tỉnh lại, kiểu gì cũng tự tìm cách về được.

Chúng tôi không vội trở lại Kim Lăng mà rẽ hướng về quê, để thăm bác Tiêu.

Khi đến nhà ông bác họ thầy lang vườn của Tiêu béo, bác Tiêu đang nằm dài trên giường, vừa gặm ngô vừa nghe tấu hài trên radio, có vẻ hồi phục khá nhanh.

"Thằng nhãi kia, mày trốn đi đâu thế hả?! Điện thoại cũng không thèm bắt máy!" Bác Tiêu phun hạt ngô phì phì, hỏi.

Tiêu béo cười hềnh hệch: "Mấy bữa nay con hơi bận! Lão già, sức khỏe giờ thế nào rồi?"

Bác Tiêu nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng: "Chưa chết được! Mày bận cái quái gì, món hàng kia đã tẩu tán được chưa?"

Tiêu béo vội vàng nói dối: "Bán xong rồi ạ."

Bác Tiêu tỏ vẻ nghi ngờ, đưa mắt nhìn chằm chằm Tiêu béo từ đầu đến chân mấy lần: "Bán xong rồi á? Thế sao mày còn đưa tao xuống đây?"

Tiêu béo ngắc ngứ, nhất thời không biết trả lời sao.

"Cái đồ vô dụng này! Tao khó khăn lắm mới tậu được món hời, mày chắc chắn là không tìm được người mua, không có tiền chữa bệnh cho tao nên mới quẳng tao về quê đúng không? Tao đẻ ra thằng con như mày, đúng là phí công vô ích! Sao cái số tao nó khổ thế này cơ chứ!"

"Ông già sao lại mắng con thế, món đó to quá, khó bán lắm... Con cũng đang tính cách đây mà."

"Tính cái rắm! Chỉ tại mày vô dụng, mấy năm nay mày bị hớ bao nhiêu lần rồi, tiền dành dụm dưỡng già của tao bị mày phá sạch bách rồi!"

"Ông còn trách con à? Ông xách túi lượn lờ buôn bán cả đời, ngoài mấy thứ đồ thời Dân Quốc giá vài ngàn bạc ra, thì đồ từ đời Phổ Nghi trở về trước ông đã từng đụng tay vào bao giờ chưa?"

Câu nói này vừa thốt ra.

Bác Tiêu tức đỏ cả mặt, ho sặc sụa, vớ ngay cái nắp chén trà bên cạnh ném thẳng về phía Tiêu béo.

Thấy vậy, Tiêu béo vội vàng ba chân bốn cẳng chuồn khỏi cửa.

Cái lão già này, tính tình cũng thô lỗ hệt như con mắt thẩm mỹ của lão vậy.

Đúng là thô lỗ!

Tôi nói: "Bác Tiêu, bác nghỉ ngơi cho khỏe nhé, cháu ra ngoài mắng Tiêu Lam vài câu, sao cậu ấy có thể ăn nói hồ đồ như vậy được cơ chứ?"

Vừa định quay lưng bước đi, bác Tiêu vừa ho khù khụ vừa gọi giật tôi lại: "Tiểu Tô à, khụ khụ... cháu qua đây, bác có vài lời muốn nói với cháu."

Tôi đành phải dừng bước, ngồi xuống mép giường.

Bác Tiêu nhấp một ngụm nước, cố lấy lại bình tĩnh, thở dài thườn thượt: "Tiểu Tô à, bác già rồi, vô dụng rồi."

Tôi đáp: "Bác nói gì vậy, bác Tiêu lúc nào đi đứng cũng mạnh mẽ như gió cuốn ấy chứ!"

Nghe vậy, vẻ mặt bác Tiêu lộ rõ vẻ buồn bã.

"Haiz... Tiểu Lam ấy mà, có mỗi sức dài vai rộng, nhưng đầu óc với con mắt nhìn hàng lại giống hệt bác, kém cỏi đến mức thê thảm! Mấy năm nay, hai cha con bác toàn chịu phần thiệt, tiền bạc tích cóp trong nhà tiêu tan hết sạch rồi."

"Thằng Tiểu Lam khổ lắm cháu ạ, mẹ nó mất lúc nó mới ba tuổi. Hồi bé không ai chăm sóc, đành phải theo bác, lang bạt khắp hang cùng ngõ hẻm làm nghề bao khố quân, suốt ngày dãi nắng dầm sương, cũng chẳng được học hành đàng hoàng. Sau khi nó xuất ngũ, bác không muốn nó theo nghề này nữa."

"Nhưng nó thích lắm, đam mê ngấm vào máu rồi! Mà cái nghề này nước sâu lắm cháu ơi, đồ cổ chính là 'đồ cốt' (xương cốt) đấy. Cái chữ cốt này, một là ý nói những món đồ tốt đều nằm sâu dưới đất, kề cận với bạch cốt (xương trắng). Hai là bởi thứ này mang lại món hời lớn, mà hời lớn ắt đi liền với họa lớn, hiểm nguy rình rập, biết bao người vì nó mà mất mạng, xương trắng chất thành đống!"

"Tiểu Tô à, tuy cháu chưa bao giờ kể về thân thế của mình, nhưng trong lòng bác rõ như ban ngày, cháu là đứa có nhãn quang, có đầu óc, lại có khí độ... Bác hôm nay nhờ cháu một việc, có được không?"

Tôi nói: "Bác Tiêu có chuyện gì xin cứ nói ạ."

Bác Tiêu đột ngột hạ thấp giọng, thì thầm: "Bác nằm viện mấy ngày nay không rảnh rỗi đâu, bác suy nghĩ kỹ lắm rồi. Bác đoán chừng, cái bình ngọc hồ xuân lò Quân Diêu mua trước đó có vấn đề, ông bạn hay làm cò mồi của bác tự dưng cũng bốc hơi mất tăm..."

Tôi hỏi: "Ý bác là sao ạ?"

Bác Tiêu nói tiếp: "Giả sử món đồ đó là hàng giả, thì chắc chắn là không có tiền để trả cho Vương Đầu To rồi, lãi mẹ đẻ lãi con, biết đến khi nào mới trả hết nợ? Cái thân già này của bác thì sao cũng được, để Vương Đầu To chém chết cũng chẳng sao."

"Nhưng Tiểu Lam còn trẻ mà, cháu phải tìm cách giúp nó chạy trốn càng xa càng tốt! Tuyệt đối không được quay lại Kim Lăng, giữ được cái mạng là quan trọng nhất! Sau này đừng bao giờ dây dưa vào cái nghề này nữa, nguy hiểm lắm. Nó chẳng nghe lời ai cả, chỉ nghe mỗi cháu thôi!"

Nói đến đây, hai mắt bác Tiêu bỗng rơm rớm nước mắt.

Người đàn ông cả đời lam lũ chịu bao khổ cực, thế mà giờ lại bật khóc.

Tôi giật mạnh ngăn kéo tủ đầu giường ra, chộp lấy một lọ thuốc nhỏ: "Bác Tiêu, bác định làm cái gì vậy?!"

Bác Tiêu thấy vậy, sắc mặt đột ngột biến đổi, vội vã đưa tay giành lại lọ thuốc trong tay tôi.

Nhưng vì vết thương trên người chưa lành, động mạnh làm vết thương nhói lên, bác kêu oai oái vì đau đớn.

Tôi lên tiếng: "Một lọ thuốc ngủ đầy ự thế này, làm thế không giống phong cách của bác đâu!"

Bác Tiêu cuống cuồng bịt miệng tôi lại, thì thầm: "Tiểu Tô, cháu nói nhỏ thôi!"

"Hôm nay bác phải giải thích rõ ràng chuyện này, nếu không cháu sẽ gọi ngay Tiêu Lam vào đấy." Tôi kiên quyết.

Bác Tiêu lo lắng đến mức mồ hôi ướt đẫm trán, nước mắt cũng trào ra giàn giụa.

Bác ngập ngừng: "Tiểu Tô... haizz!"

"Cháu không biết đâu! Vương Đầu To có Bùi ca của Tứ Phương Trai chống lưng đấy! Cái thằng khốn đó giết người cướp của, chuyện gì cũng dám làm. Thay vì để bọn chúng chém chết, thà bác tự kết liễu cho xong, miễn sao Tiểu Lam bình an vô sự là bác mãn nguyện rồi!"

Tôi sững sờ một lúc lâu, rồi nói: "Bác yên tâm đi, cái bình ngọc hồ xuân lò Quân Diêu đó cháu xem rồi, hàng thật đấy."

Bác Tiêu nghe vậy thì mở to hai mắt kinh ngạc.

"Bác không tin cháu à?" Tôi hỏi.

Bác Tiêu đáp: "Cũng không phải... nhưng từ lúc Tiểu Lam chuyển bác về đây, ông bạn già của bác cũng biệt tăm biệt tích, bác không tin món đồ đó là thật nữa."

Tôi bịa chuyện nói dối: "Món đồ đã có người đặt mua rồi, nhưng tiền chưa về kịp, hiện tại Tiêu Lam đúng là không có tiền trong tay nên mới đưa bác về đây. Có điều, bọn cháu đã hứa với Vương Đầu To rồi, một tuần sau sẽ trả đủ cả vốn lẫn lãi."

Bác Tiêu nghe vậy, nửa tin nửa ngờ: "Thật hay đùa đấy? Cháu đừng có lừa bác cho qua chuyện nhé, chuyện này liên quan đến mạng người đấy!"

Tôi mỉm cười: "Cháu với Tiêu Lam là anh em chí cốt, sao cháu dám lừa bác được? Vậy đi bác Tiêu, một tuần nữa, nếu không có kẻ thù nào tới tìm, bác hãy đốt một phong pháo, rồi gọi điện cho tụi cháu nghe tiếng pháo nổ nhé."

Bác Tiêu trầm tư suy nghĩ, cuối cùng cắn răng, đáp: "Được! Bác tin cháu, chờ thêm một tuần nữa!"

Tôi bước ra khỏi phòng.

Tâm trạng trĩu nặng vô cùng.

Đồ cổ chính là đồ cốt.

Bác Tiêu đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi trên đời.

Chỉ vì một lần nhìn nhầm, để bảo vệ đứa con trai yêu quý, bác ấy thậm chí đã nghĩ đến việc kết liễu mạng sống của mình.

Tôi bất chợt nhớ đến cha mẹ mình.

Họ đã bị lừa gạt, hay đã bị người ta gài bẫy?

Cũng may là chúng tôi đã kịp thời ra tay dạy dỗ Vương Đầu To.

Nếu không.

Bi kịch của tôi, rất có thể sẽ tái diễn trên người Tiêu béo.

Tiêu béo đang ngồi xổm bên bờ ao, miệng ngậm điếu thuốc, thấy tôi ra, cậu ấy hỏi: "Nói nhăng nói cuội gì với ông già thế?"

Tôi ném lọ thuốc ngủ xuống ao.

Lọ thuốc rơi xuống nước, tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn lan rộng.

Tôi đáp: "Bàn chuyện làm sao để kiếm tiền, làm sao để không bị người ta chèn ép, làm sao để trở thành người đứng trên muôn người."

Tiêu béo nghe vậy, toét miệng cười: "Cậu mà bàn chuyện đó với ông già thì ổng chém gió ba ngày ba đêm cũng không chán đâu. Có điều... chúng ta nhất định sẽ trở thành những kẻ đứng trên muôn người!"

Nói xong, cậu ấy cũng nhặt một viên đá ném thia lia xuống mặt nước, tạo ra vài vòng sóng nước lăn tăn.

Trở về Kim Lăng, Tiêu béo về nhà cậu ấy.

Tôi mua một chiếc điện thoại mới rồi về phòng trọ.

Điều khiến tôi bất ngờ là cửa phòng của chị chủ nhà lại đang mở toang.

Liếc mắt nhìn vào, tôi thấy có điều gì đó không ổn.

Chị ấy đang nằm sấp trên giường, bất động.

Mũi tôi vốn rất nhạy, tôi ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.