Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 138. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 138

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bồn tắm lớn được làm bằng tre, bên trong chứa đầy nước nóng. Từng luồng hơi nóng mịt mờ tỏa ra xung quanh. Thế nhưng Tần Tiêu lại nhìn thấy rõ mồn một, bên trong bồn tắm kia thế mà lại có một nữ tử đang nằm. Nàng gối đầu lên thành bồn, mái tóc đen nhánh buông xõa rủ xuống. Dù phần lớn cơ thể đều chìm dưới làn nước, sương khói mờ ảo lượn lờ khiến hắn nhất thời không nhìn rõ diện mạo, nhưng làn da trắng ngần như tuyết, sáng chói ngay vùng cổ của nàng lại khiến người ta chỉ cần liếc mắt là không thể nào quên.

Tần Tiêu chỉ kịp nhìn lướt qua một cái đã lập tức rụt đầu về.

Tuy chỉ là một thoáng nhìn vội vã, nhưng cảnh tượng lọt vào tầm mắt lại khiến hắn chấn động tột cùng.

Cho dù hắn có ngu độn đến mấy cũng nhìn ra được kẻ đang tắm trong phòng tuyệt đối không thể nào là một bà lão. Làn da trắng nõn nà đến chói mắt kia làm sao lại thuộc về một lão thái bà tuổi đã thất tuần cho được.

Lẽ nào Ma bà vốn không hề sống một mình?

Thế nhưng ngay khoảnh khắc thu hồi tầm mắt, khóe mắt hắn lại loáng thoáng nhìn thấy bên cạnh bồn tắm có kê một chiếc ghế. Trên ghế xếp rõ mồn một bộ trường bào vải thô mà Ma bà vẫn thường mặc ngày thường. Ngoài ra, hắn thậm chí còn nhìn thấy một đống đồ vật tạp nham khác nằm chồng chất trên đó.

Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực hắn bắt đầu đập thình thịch liên hồi.

Hắn nín thở, nhắm nghiền mắt lại, cố gắng hết sức để bản thân bình tĩnh lại rồi mới tiếp tục ghé sát mắt vào nhìn.

Lần thứ hai nhìn vào trong nhà, bồn tắm vẫn mịt mù sương khói, nhưng điều khiến Tần Tiêu kinh hãi là nữ tử ban nãy rõ ràng còn đang nằm trong bồn tắm, lúc này thế mà lại không thấy tăm hơi đâu. Nếu không phải trong bồn vẫn còn bốc hơi nóng ngùn ngụt, Tần Tiêu thậm chí đã nghi ngờ bản thân vừa hoa mắt nhìn nhầm.

Hắn vội vã đánh mắt nhìn sang chiếc ghế bên cạnh bồn tắm, đống y phục vốn dĩ xếp trên đó không cánh mà bay.

Hắn nhíu mày, thầm nghĩ thời gian trước sau trôi qua chỉ trong chớp mắt, vì cớ gì mà cả người lẫn y phục đều biến mất tăm tích. Tốc độ của kẻ đó thật sự nhanh đến mức kinh thế hãi tục.

Cảnh vật trong nhà liếc mắt là thu hết vào tầm nhìn, quả thực không hề có lấy nửa bóng người. Tần Tiêu tự nhủ lẽ nào ban nãy bản thân thật sự đã bị hoa mắt?

Trong thâm tâm hắn cũng hiểu rõ, nếu đối phương đã phát hiện ra hắn rồi nhanh chóng lẩn trốn, vậy thì tình cảnh hiện tại của hắn e rằng đang vô cùng nguy hiểm. Hắn không dám nán lại lâu thêm nữa, mang theo một bụng đầy nghi hoặc rón rén lùi về đầu ngõ. Đang định tiến vào trong hẻm thì chợt thấy hoa mắt. Hắn còn chưa kịp định thần xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đã cảm giác gáy mình bị một thứ gì đó đập mạnh vào. Trong phút chốc đầu váng mắt hoa, lúc hắn toan quay đầu lại để xem xét sự tình, chỉ mơ hồ lờ mờ nhìn thấy bên cạnh có một bóng đen đang đứng sừng sững. Có điều hắn còn chưa kịp nhìn rõ thì tầm nhìn đã nhòe đi, ngay sau đó lịm người ngất xỉu.

Cũng không biết đã bao lâu trôi qua, Tần Tiêu mới tỉnh lại từ cơn mê. Cảnh vật trước mắt bỗng trở nên sáng rõ. Hắn đảo mắt nhìn quanh, kinh ngạc phát hiện bản thân thế mà lại đang nằm giữa gian nhà của Ma bà. Chiếc bồn tắm giữa phòng vẫn còn nằm đó, chỉ không còn hơi nóng tỏa ra lượn lờ nữa, nghĩ lại chắc là nước bên trong cũng đã lạnh ngắt rồi.

Thế nhưng trong nhà lại chẳng có thêm bất kỳ ai khác. Hắn toan đứng dậy, lúc này mới bàng hoàng nhận ra hai chân mình thế mà đã bị dây gân bò trói chặt, hai cánh tay cũng bị bẻ ngoặt trói quặt ra sau lưng. Chí mạng nhất là, miệng hắn thế mà lại bị một mảnh vải thô bịt kín, bên trong còn nhét thêm thứ gì đó không rõ lai lịch, khiến hắn cậy miệng nói nửa lời không xong.

Hắn thầm kêu khổ trong lòng, thừa biết chắc chắn lúc mình rình coi đã bị người ta phát giác nên kẻ đó mới tóm cổ hắn gông lại thế này.

Hắn gắng sức ép bản thân phải giữ bình tĩnh, thầm suy tính lẽ nào người ra tay chính là Ma bà?

Nhưng Ma bà thân già sức yếu, một cơn gió thoảng qua cũng đủ sức thổi bay bà ta thì lấy đâu ra bản lĩnh để xuống tay với hắn cơ chứ?

Hắn vẫn còn lờ mờ nhớ lại chuyện trước khi hôn mê, bản thân đã bị người ta đánh một cú chí mạng vào gáy. Động tác của kẻ đó cực kỳ dứt khoát lưu loát, thân thủ tựa như quỷ mị, Ma bà làm sao lại mang thân thủ hạng ấy?

Lẽ nào đã có kẻ chiếm đoạt nhà của Ma bà?

Quy thành vốn là chốn vàng thau lẫn lộn, những phường lưu manh bưu hãn chốn phố thị hiển nhiên là không thiếu, thế nhưng hiệp khách giang hồ lãng tử rảo bước nơi đây cũng chẳng hề hiếm gặp, trong số đó cũng chẳng thiếu những cao thủ phi thiên độn thổ.