Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lòng gã hiểu rất rõ, tuy đám con bạc thường khoe khoang mình có thể lắc ra bão, nhưng nếu thật sự lâm trận, tỷ lệ lắc ra được bão thật sự thấp đến đáng thương.
Nếu không nắm giữ được kỹ xảo, cho dù có luyện tập mấy chục năm cũng chưa chắc đã luyện thành, mà dù có biết kỹ xảo, nếu không cần cù khổ luyện thì cũng chẳng thể đạt được hiệu quả như ý.
Gã năm nay đã ngoài bốn mươi, từ thuở mười phương tám tuổi đã lăn lộn trong các sòng bạc, được cao nhân chỉ điểm, tốn bao công sức nhiều năm mới có thể thuận tay lắc ra bão. Đây là thực lực chân chính của gã, so với những mánh khóe bịp bợm mà gã vốn am tường thì chiêu này thậm chí còn không được coi là gian lận.
Cũng chính nhờ có thủ pháp như vậy, gã mới có thể trở thành tay đổ quan đứng đầu sòng bạc này.
Nhưng dù cho kỹ xảo này đã luyện đến mức thuần thục phi thường, nếu trạng thái không tốt, trong mười ván cũng sẽ có một hai ván không lắc ra được bão.
Ván thứ ba chung xúc xắc vừa hạ xuống, Hồ Tứ đã không còn vẻ tự tin như trước, thậm chí không dám tiên phong mở chung của mình ra, mà lại nhìn chằm chằm vào chung của Tần Tiêu.
Tần Tiêu lại rất dứt khoát, trực tiếp mở ra.
Lại là bão!
Hồ Tứ suýt nữa thì thổ huyết.
Đối phương đã ra bão, dù bản thân gã lắc ra bao nhiêu điểm đi chăng nữa thì cũng chẳng cần thiết phải mở ra làm gì.
Tiểu sư cô hai tay nắm chặt thành quyền, trên gương mặt yêu kiều tràn đầy nụ cười hạnh phúc, nàng đứng bên cạnh Tần Tiêu, nhìn tiểu sư điệt của mình, trong đôi mắt mê người kia đã mang theo vẻ sùng bái.
“Lấy ngân phiếu!”
Ván này phải đền bốn trăm lượng bạc, trước mặt Hồ Tứ không có nhiều bạc như vậy, chỉ có thể sai người đi lấy ngân phiếu.
Rất nhanh, chỉ thấy một người chậm rãi bước tới, thân hình cao lớn vạm vỡ, trong tay cầm một xấp ngân phiếu. Nhìn thấy Tần Tiêu, người nọ "ồ" lên một tiếng. Tần Tiêu nhìn qua, thấy người này vô cùng quen mắt, lập tức nhớ ra đây chính là vị đại hán mà mình đã mời cơm ở quán mì mấy ngày trước.
“Tam gia!” Hồ Tứ lập tức đứng dậy.
“Hóa ra là ngươi sao?” Đại hán Tam gia cười nói: “Không ngờ ngươi cũng thích chơi vài ván.”
Tần Tiêu cười đáp: “Lúc rỗi rãi, chơi bừa vài ván thôi.”
Hồ Lão Tam đếm bốn trăm lượng ngân phiếu quăng qua, trên mặt mang theo ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đầy sát khí, như cười như không nói: “Yên tâm, nếu ngươi có bản lĩnh, sòng bạc này không thiếu bạc đâu.” Hắn ta ném số ngân phiếu còn lại xuống trước mặt Hồ Tứ.
Những người thân thuộc với sòng bạc này đều biết, vị đại hán này cũng họ Hồ, tên gọi Hồ Lão Tam, là đầu lĩnh đám đả thủ canh giữ sòng bạc, người ngoài đều gọi một tiếng Tam gia. Tuy cùng họ, nhưng hắn ta và Hồ Tứ lại chẳng có quan hệ thân thích gì. Chính vì cả hai đều họ Hồ, Hồ Lão Tam lại xếp hàng thứ ba, gã đổ quan họ Hồ kia không dám xếp trên hắn ta, cho nên mới được gọi là Hồ Tứ.
Có Hồ Lão Tam xuất hiện, Hồ Tứ dường như đã có thêm chỗ dựa, gã chỉnh lại tư thế ngồi, nhìn chằm chằm Tần Tiêu hỏi: “Lần này ngươi đặt bao nhiêu?”
Sau ba ván, trừ đi vốn liếng, Tần Tiêu đã thắng được bảy trăm lượng.
Kim Câu đổ phường kinh doanh hưng thịnh, ngày đêm con bạc nườm nượp như thủy triều, nhưng đa phần đều là qua lại vài lượng hoặc vài chục lượng. Chuyện thắng thua vài trăm lượng tuy ngày nào cũng có, nhưng dù sao cũng là thiểu số. Còn như Tần Tiêu, chỉ qua vài ván mà thắng thua gần ngàn lượng, ngoại trừ những đại khách hiếm khi mới gặp thì rất ít thấy.
Tần Tiêu đã bộc lộ đổ thuật của mình, đương nhiên không còn giả vờ căng thẳng như lúc đầu, y đẩy tất cả số bạc qua, tính cả vốn lẫn lãi tám trăm lượng đều đặt cược hết.
Hồ Tứ hít một ngụm khí lạnh, một ván bạc gần ngàn lượng, ở Kim Câu đổ phường đương nhiên không phải chưa từng xuất hiện, nhưng Hồ Tứ chưa bao giờ trực tiếp cầm lái một ván cược lớn như vậy.
Tần Tiêu không đợi Hồ Tứ lắc chung xúc xắc, tự mình đã lắc trước. Hồ Tứ chỉ ngơ ngẩn nhìn theo, dường như quên mất việc phải lắc chung. Đợi đến khi Tần Tiêu đặt chung xuống, gã mới sực tỉnh thần lại. Gã vươn tay muốn cầm chung lên, Tần Tiêu lại lắc đầu nói: “Không cần đâu.”
Y mở chung ra, mọi người xung quanh nhìn rõ mồn một, đều phát ra tiếng kinh hô.
Lần này đương nhiên vẫn là bão.
Hồ Tứ chưa kịp lắc chung mà đã thua rồi.
“Tám trăm lượng, đa tạ!” Tần Tiêu nhìn chằm chằm Hồ Lão Tam nói.
Hồ Lão Tam nhìn vào chung xúc xắc của Tần Tiêu, bỗng nhiên ngửa mặt cười lớn. Mọi người còn đang không biết hắn ta cười cái gì thì thấy hắn ta đột nhiên chỉ tay vào Tần Tiêu, quát: “Thủ đoạn của tiểu huynh đệ quả nhiên lợi hại, chỉ có điều, dám giở trò bịp bợm ở Kim Câu đổ phường này, chính là tìm đường chết.”