Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 162. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 162

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu luôn canh cánh trong lòng, lỡ như bầy ngựa quan của Đô Úy phủ lăn đùng ra chết sạch, liệu đội mã khoái có bị giải tán hay không?

Hiện giờ trong tay đang có hàng ngàn lượng bạc phỏng tay, nếu đem nộp toàn bộ cho Hàn Vũ Nông, Đô Úy phủ dư sức tậu thêm ngựa mới, thậm chí là tân trang lại toàn bộ binh khí áo giáp. Hắn nắm rõ hơn ai hết, suốt mấy năm nay Đô Úy phủ chẳng hề thay thế trang bị cho huynh đệ, bội đao cùn đi lại mang ra mài, mài riết mài mãi.

Trước lúc Hàn Vũ Nông thuyên chuyển tới Tây Lăng, Đô Úy phủ từng là bầy chó săn trung thành của Chân gia, nha sai đương nhiên tha hồ rượu ngon thịt béo, áo giáp đao kiếm mỗi năm thay mới một lần.

Nhưng Hàn Vũ Nông dốc lòng bảo vệ lợi ích của đế quốc, tất yếu trở thành cái gai trong mắt Chân Hầu phủ, cuộc sống của Đô Úy phủ vì thế mà một ngày một lụn bại thê thảm hơn.

Có những lúc Tần Tiêu thậm chí còn trăn trở, nếu không có Hàn Vũ Nông chèo chống, liệu Đô Úy phủ có còn cần thiết phải tồn tại?

Đế quốc tựa hồ chưa từng thực sự để mắt đến mảnh đất Tây Lăng, cũng chưa một lần ban phát cho Đô Úy phủ sự hậu thuẫn xứng đáng. Đại đa số người trong Đô Úy phủ chỉ cố gắng bám trụ kiếm miếng cơm manh áo, vỏn vẹn chỉ có đám người Hàn Vũ Nông là một lòng một dạ giương cao ngọn cờ của đế quốc, biến Đô Úy phủ thành thành trì phòng thủ cuối cùng của đế quốc tại Chân quận.

Mộc Dạ Cơ nhìn Tần Tiêu như nhìn một thằng ngốc, trợn tròn cặp mắt xinh đẹp: "Ngươi điên rồi sao? Giao bạc cho Đô Úy phủ ư?"

"Ta là người của Đô Úy phủ, nộp bạc lên trên dường như cũng chẳng có gì sai trái cả?"

"Ngươi đúng là điên thật rồi." Tiểu sư cô khẳng định chắc nịch: "Ngươi làm việc ở Đô Úy phủ là để nhận bổng lộc qua ngày, không phải để làm kẻ đại ngốc dâng không bạc trắng cho bọn họ. Đô Úy phủ cần tiền thì vác mặt đi tìm Hoàng đế mà xin, liên quan quái gì đến ngươi? Tần Tiêu, ta cảnh cáo ngươi, vạn lần đừng có làm chuyện ngu ngốc đấy nhé."

Tần Tiêu chỉ mỉm cười, thừa hiểu trong mắt kẻ khác hành động này đúng là một việc làm quá sức ngu xuẩn.

"Mặc xác ngươi định làm trò gì, ngươi chia thêm cho ta ít bạc nữa đi." Tiểu sư cô hậm hực nói: "Rốt cuộc là Đô Úy phủ thân thiết với ngươi, hay là ta thân thiết với ngươi hơn? Dẫu sao ta cũng là sư cô của ngươi, là người nhà. Có bạc mà không cho người nhà, lại đem dâng cho người ngoài, ngươi tự đào lỗ chôn mình luôn cho rồi." Sợ Tần Tiêu không chịu đồng ý, gương mặt xinh đẹp của nàng phủ một tầng sương lạnh: "Ngươi mà không gật đầu, ta thiêu rụi đống ngân phiếu này luôn. Thiêu hủy của cải bất chính thì không tính là ta cướp của ngươi đâu nhé."

Tần Tiêu thoáng sững sờ, thầm nghĩ Tiểu sư cô này lại còn giở bài này cơ đấy, bực dọc đáp: "Của cải bất chính mà nàng còn vác mặt ra đòi ta chia phần sao?" Nhưng hắn cũng thừa biết Tiểu sư cô mà đã nổi cơn thịnh nộ thì nói được là làm được. Nếu nàng thực sự châm lửa đốt hết xấp ngân phiếu, e rằng cái dự định dâng bạc cho Hàn Vũ Nông cũng thành mây khói.

Hắn suy tính một hồi, cuối cùng lôi ra hai tấm ngân phiếu ném sang, lườm nàng một cái rồi không nói tiếng nào.

Tuy chỉ vỏn vẹn hai trăm lượng, nhưng Tiểu sư cô dường như cảm thấy có thể chấp nhận được. Gương mặt xinh xắn vừa rồi còn sa sầm thoắt cái đã nở nụ cười tươi rói, chộp lấy xấp ngân phiếu hôn đánh chụt một cái, hoàn toàn chẳng màng đến việc xấp giấy này đã qua tay bao nhiêu người, lập tức nhét thẳng vào ngực áo, khiến Tần Tiêu chẳng dám nhìn thẳng.

"Đứng lên, cởi áo ngoài ra, nằm sấp xuống giường đi." Tiểu sư cô đứng dậy, tao nhã vuốt lại mái tóc.

Tần Tiêu giật mình, liếc nhìn chiếc giường, tim đập thình thịch: "Nàng định làm gì?"

"Bảo ngươi lên thì cứ lên đi." Đôi mắt phượng của Tiểu sư cô hiện lên tia lạnh lùng: "Ta phát hiện ngươi dạo này càng ngày càng không ngoan rồi đấy, nể mặt thì phải biết điều chứ."

Tần Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng bạch, bèn đứng dậy nói: "Tiểu sư cô, nàng cứ ngủ trước đi, ta phải đến nha môn điểm danh." Vừa quay người định đi, chợt thấy một làn gió nhẹ lướt qua, bóng hình Tiểu sư cô đã chặn ngay trước mặt. Nếu hắn không lùi lại kịp thời, e rằng đã đâm sầm vào thân hình đầy đặn mềm mại của nàng.

"Ngươi không hiểu lời ta nói sao?" Tiểu sư cô chỉ tay về phía giường: "Ta bảo ngươi lên giường nằm sấp xuống, ngay bây giờ, lập tức, mau lên!"

...

Tần Tiêu cúi đầu, đôi gò má ửng đỏ, ngượng ngùng nói: "Sư cô, chẳng qua chỉ là hai trăm lượng bạc, sư cô cứ cầm lấy mà tiêu, không cần... không cần phải đánh đổi gì cả. Ta tuổi đời còn trẻ, muốn... muốn giữ gìn lần đầu tiên này cho vợ của ta. Người dù sao cũng là sư cô của ta, chúng ta nếu như... nếu như vượt quá giới hạn, chẳng phải sẽ loạn luân thường đại lý sao, sau này thật khó đối mặt."