Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 186. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 186

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sử Lăng nhìn chằm chằm vào xe ngựa, sắc mặt khó coi vô cùng. Đột nhiên, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán gã, giọng nói mang theo một tia kinh hãi: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ là đại nhân của Tử Y giám?"

Đa số những người có mặt ở đó đều không biết Tử Y giám là nơi nào, nhưng trong đó dĩ nhiên cũng có số ít người từng nghe danh. Ba chữ "Tử Y giám" vừa lọt vào tai, những kẻ đã nghe qua đều rùng mình, trong mắt hiện rõ vẻ sợ hãi.

Đỗ Hồng Thịnh hừ lạnh một tiếng, nói: "Tiêu lão đại nhân lòng dạ từ bi, đã tha cho hắn một mạng. Sử Lăng, ngươi còn định kháng mệnh sao?"

Mồ hôi lạnh trên trán Sử Lăng tuôn ra như suối, gã chưa kịp trả lời thì đã nghe tiếng vó ngựa dồn dập, một con khoái mã phi tới, trang phục kỵ sĩ trên ngựa rõ ràng là một tên lính Lang kỵ. Đến gần nơi, tên lính nhảy xuống ngựa, nhanh chóng chạy đến bên Sử Lăng, ghé tai nói nhỏ mấy câu.

Sử Lăng nhíu chặt lông mày, sắc mặt càng thêm khó coi. Gã tiến lên hai bước, khom người hành lễ với xe ngựa: "Ti tướng có mắt không tròng, có chỗ thất lễ, xin Lão đại nhân giáng tội!"

"Đều là vì bắt thích khách, lần này tha tội cho ngươi." Tiêu lão đại nhân than nhẹ một tiếng: "Sử Lăng, nghe theo lời dặn của Lão hầu gia để duy trì thái bình cho quận Chân, đó dĩ nhiên là điều hiển nhiên. Nhưng cũng đừng quên, các ngươi và Lão hầu gia đều đang ăn cơm của Triều đình, trong lòng phải có Triều đình mới phải."

"Ti tướng đã rõ." Sử Lăng cung kính đáp.

Tiêu lão đại nhân không nói thêm gì nữa, chỉ ho một tiếng. Bấy giờ Đỗ Hồng Thịnh mới quay sang nói với Hàn Vũ Nông vốn nãy giờ vẫn im lặng: "Hàn Đô úy, đã có Lão hầu gia dặn dò Lang kỵ tìm kiếm thích khách, Đô Úy phủ các người đừng gây thêm lộn xộn nữa. Hãy dặn dò tất cả thuộc hạ đừng manh động, cứ đợi Sử Thống lĩnh bắt được thích khách rồi hãy hay." Nói đoạn, ông ta quay trở lại trong xe. Gã phu xe rung nhẹ dây cương, chiếc roi ngựa quất vào không trung phát ra một tiếng giòn giã, xe ngựa chậm rãi lăn bánh về phía trước. Từ đầu tới cuối, Tiêu lão đại nhân vẫn không hề lộ mặt.

Hàn Vũ Nông lạnh lùng liếc nhìn Sử Lăng một cái, không nói lời thừa thãi, quay người đi vào trong phủ. Đám bổ khoái lập tức đóng chặt cửa lớn Đô Úy phủ lại.

Sử Lăng hít một hơi thật sâu, thấy Nghiêm Thanh đã được người ta dìu dậy, bấy giờ mới hạ lệnh: "Truyền lệnh xuống, để lại một trăm kỵ binh phong tỏa tất cả lối vào xung quanh Đô Úy phủ, thiết lập chướng ngại vật, khi không có lệnh của ta, bất cứ ai không được đi qua. Bố trí hai mươi tay cung thủ lên mái nhà, giám sát từ trên cao...!" Gã liếc nhìn Nghiêm Thanh đang được dìu tới, hỏi: "Ngươi thế nào rồi?"

"Không sao." Phu xe ra tay nương tình, Nghiêm Thanh dù mất mặt trước đám đông nhưng không bị thương nặng.

"Ngươi ở lại đây giám sát Đô Úy phủ, không cần xung đột với bọn họ, nhưng không được để bất cứ một ai rời đi." Sử Lăng lạnh lùng nói: "Lão hầu gia sau đó dĩ nhiên sẽ có dặn dò."

Nghiêm Thanh chắp tay: "Tuân lệnh."

"Trần Hạc, Lưu Ảnh, hai người mỗi người dẫn một trăm kỵ binh đi lùng sục khắp thành." Sử Lăng trầm giọng: "Các tiệm thuốc, y quán, quán trọ đều phải lục soát kỹ lưỡng, chỉ cần thấy ai bị thương ở chân phải thì lập tức bắt giữ, nếu phản kháng cứ việc giết chết tại chỗ."

Sắp xếp xong xuôi, Nghiêm Thanh mới khẽ hỏi: "Đại nhân, có chuyện gì xảy ra vậy?" Vừa rồi một tên lính phi ngựa tới báo tin, sắc mặt Sử Lăng đã thay đổi. Nghiêm Thanh nhận ra tình hình không ổn, gã vốn có quan hệ rất tốt với Sử Lăng, thường ngày xưng huynh gọi đệ nên lúc này mới nhỏ giọng hỏi thăm.

"Hẻm Mộc Đầu." Sử Lăng thì thầm: "Chỗ ở của tên cai ngục họ Tần nằm ở hẻm Mộc Đầu. Trước lúc trời sáng, Lão hầu gia đã bố trí người tới đó, bên kia... đã xảy ra chuyện rồi!" Không giải thích gì thêm, gã xoay người lên ngựa, dặn dò: "Tống Sảng, dẫn hai mươi người theo ta." Nói rồi quất ngựa phi đi, một tên bộ hạ dẫn theo hai mươi kỵ binh bám sát theo sau, trong thoáng chốc đã mất hút.

Hàn Vũ Nông trở lại đại sảnh, đám bổ khoái đã không còn vẻ hoảng hốt như trước, không ít người trái lại còn lộ vẻ vui mừng, có kẻ nói: "Coi đám chó chết kia kìa, vừa nghe tiếng vị Lão đại nhân kia đã chẳng dám nhúc nhích, hệt như chuột thấy mèo."

"Nói đùa chắc, ngươi tưởng vị Lão đại nhân kia là ai sao?" Một tên bổ khoái lớn tuổi lộ vẻ đắc ý: "Đó là người của Tử Y giám đấy. Các ngươi có biết Tử Y giám là nơi nào không? Hắc hắc, nói cho mà hay, hôm nay vị Lão đại nhân kia mà thực sự giết tên họ Nghiêm thì phủ Chân Hầu cũng chẳng dám hó hé nửa lời."

"Tử Y giám rốt cuộc là nơi nào?" Có người hỏi ngay: "Nghe như thể là Thập lục giám trong cung ấy..."

Tên bổ khoái già liếc nhìn hắn một cái, nói: "Thập lục giám trong cung? Hắc hắc, trong Thập lục giám làm gì có Tử Y giám? Nói cho các ngươi biết, Thập lục giám cộng lại cũng chẳng bằng được một mình cái nha môn Tử Y giám đâu...!"