Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 193. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 193

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tình hình bên Đô Úy phủ không biết thế nào rồi." Tần Tiêu khẽ giọng: "Nếu có thể trở về Đô Úy phủ, người của Chân Hầu phủ chưa chắc đã dám xông vào."

"Bọn họ có dám xông vào hay không không quan trọng, quan trọng là ngươi hoàn toàn không thể vào được Đô Úy phủ." Hồng Diệp nói: "Đô Úy phủ lúc này chắc chắn đang bị giám sát chặt chẽ. Chân Hầu phủ gây ra động tĩnh lớn như vậy, Đô Úy phủ cũng sẽ không trực tiếp xung đột với bọn họ mà chỉ âm thầm nhẫn nhịn. Lúc này chỉ cần ngươi tiếp cận Đô Úy phủ, ngay sẽ lập tức rơi vào bẫy, tự chui đầu vào lưới."

Giọng nói của Hồng Diệp tuy già nua, nhưng giọng điệu từ đầu đến cuối đều rất bình thản, những lời phân tích đều trúng đích.

Tiểu sư cô ở bên cạnh thở dài một tiếng, bảo: "Đại nạn lâm đầu mỗi người tự bay, sư điểu à, ngươi cũng đừng trách ta không giảng nghĩa khí. Nơi này ta không thể ở lại được nữa, ngươi nói đúng đấy, ba mươi năm mươi tên thì ta còn đối phó được, chứ ba năm trăm tên kéo đến thì ta sẽ bị bọn chúng băm thành thịt vụn mất." Nàng đưa tay ra: "Ngươi vẫn nên đưa cho ta ít bạc đi, ta bỏ trốn cũng cần lộ phí, sau này ngươi tự cầu phúc cho mình, bảo trọng nhiều vào."

"Biết ngay là cô không có trượng nghĩa mà." Tần Tiêu đen mặt đáp: "Gây ra chuyện rồi liền phủi tay bỏ đi, để ta ở lại dọn dẹp đống hỗn độn này sao?"

"Đừng có đánh giá cao bản thân mình quá." Tiểu sư cô mỉa mai: "Với chút bản lĩnh đó của ngươi mà đòi dọn dẹp đống hỗn độn này sao? Bà lão này nói đúng đấy, chúng ta đều không thể ở lại trong thành, bị bọn chúng tìm thấy là đều bị đào hố chôn sống hết." Nàng liếc nhìn Hồng Diệp một cái, khẽ cười: "Bên cạnh ngươi có một vị cao thủ thế này giúp đỡ, tìm cách giúp ngươi ra khỏi thành tất nhiên là chuyện dễ như trở bàn tay."

Dù Hồng Diệp đã cải trang che giấu ngoại hình, thậm chí giọng nói cũng trở nên già nua khàn đục, nhưng Tiểu sư cô lăn lộn giang hồ nhiều năm, tự nhiên đã sớm nhận ra nàng tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.

Hồng Diệp nhìn về phía Tiểu sư cô, gật đầu: "Ngươi nói đúng, ngươi cũng phải ra khỏi thành."

"Ban ngày ban mặt thế này không tiện lắm." Tiểu sư cô ngồi trên ghế, ngáp một cái: "Đợi đến khi trời tối ta sẽ rời đi, tạm thời mượn chỗ này của ngươi trốn một lát." Nàng quay sang nói với Tần Tiêu: "Sư điểu, chúng ta đều sắp phải chạy trốn rồi, sau này mỗi người một ngả, có lẽ ba năm năm năm không gặp lại, ngươi có điều gì muốn nói với ta thì tranh thủ lúc này đi, nếu có món đồ gì muốn tặng ta làm kỷ niệm thì cũng mau chóng đưa ra."

Lần này Tần Tiêu không hề lên tiếng mỉa mai lại, thần sắc lại có vài phần ảm đạm.

Tuy chỉ mới chung đụng với Tiểu sư cô vỏn vẹn vài ngày, và y luôn khinh bỉ phẩm hạnh của nàng, nhưng việc Tiểu sư cô chấp nhận tiêu hao chân khí để giúp y đột phá lên Nhị phẩm, món ân tình khổng lồ này thực sự không thể nào trả hết ngay được.

Trước đây sau khi tan ca ở nha môn, y đều cô độc một mình đợi đến sáng, người bạn duy nhất là con chó đen già đó.

Sau khi Tiểu sư cô bí mật dọn vào ở, tuy hai người luôn nhìn nhau không thuận mắt, lần nào cũng mỉa mai lẫn nhau, nhưng lại khiến Tần Tiêu không còn cảm giác cô đơn như trước nữa. Sự hiện diện của một người như vậy bên cạnh, từ chỗ bài xích ban đầu, đến nay dường như y đã có phần thích nghi.

Nghĩ đến cảnh tượng này từ nay về sau có lẽ sẽ không còn nữa, thẳm sâu trong lòng Tần Tiêu chỉ cảm thấy như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng, không tài nào vui nổi, thậm chí còn có phần luyến tiếc.

"Đang nói chuyện với ngươi đấy?" Tiểu sư cô thấy Tần Tiêu im lặng, liền đưa tay huơ huơ trước mặt y: "Sợ đến ngây người rồi sao? Đừng sợ, ít nhất là trước khi trời tối ta vẫn ở đây, kẻ nào dám bắt nạt ngươi, sư cô sẽ giúp ngươi tẩn hắn."

Tần Tiêu không nói gì, lấy từ trong túi ra ba tờ ngân phiếu rồi đưa sang.

Tiểu sư cô ngẩn người, không ngờ gã sư điểu vốn dĩ vô cùng keo kiệt này đột nhiên lại hào phóng như vậy, có phần không tin nổi: "Cho... cho ta sao?"

"Tự mình cất cho kỹ, đừng có đi đánh bạc nữa." Tần Tiêu thở dài: "Kiếm được chút bạc chẳng dễ dàng gì, hà tất phải để người ta lột sạch? Cho dù cô ngày nào cũng ăn thịt uống rượu, số bạc này cũng đủ để cô tung hoành rồi."

Tiểu sư cô lập tức hớn hở, chẳng thèm để tâm đến Hồng Diệp đang ở bên cạnh, nàng đưa tay đón lấy, nhanh chóng nhét vào lồng ngực căng phồng của mình, cười rạng rỡ như hoa: "Cận chu giả xích, sư điểu à, ngươi ở cùng ta vài ngày cũng đã sửa được thói keo kiệt bủn xỉn rồi đấy, nếu không phải tình thế bất lợi, ta thực sự cũng chẳng nỡ xa ngươi đâu. Sư điểu, ta cảm thấy sau này ngươi chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn."