Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 196. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 196

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quán ăn, quán trọ, sòng bạc, tiệm thuốc, y quán, hết thảy đều trở thành mục tiêu khám xét. Trước lúc hoàng hôn, chân dung của Tần Tiêu, Mộc Dạ Cơ và Mạnh Tử Mặc kèm theo lệnh truy nã đã dán kín các ngõ hẻm đường lớn.

Bức họa của Mạnh Tử Mặc giống đến tám phần, khuôn mặt Tần Tiêu chỉ giống khoảng năm phần, nhưng y phục cùng Tửu hồ lô bên hông lại được khắc họa vô cùng sống động.

Còn bức họa của Mộc Dạ Cơ, rủi để chính nàng nhìn thấy, hẳn cũng chẳng thể nhận ra nữ nhân vẽ trên đó lại là mình.

Sáng sớm Chân Hầu phủ đã triệu tập toàn bộ họa sư trong thành, sau đó sao chép chân dung với số lượng lớn. Người từng gặp Mạnh Tử Mặc rất nhiều nên bức họa vô cùng sát thực. Tần Tiêu chỉ là một gã ngục tốt quèn, họa sư chưa từng giáp mặt nên độ tương đồng rất thấp. Còn Mộc Dạ Cơ mới tới Quy thành vài ngày, dù có tra hỏi mấy kẻ trong sòng bạc từng gặp nàng thì bọn chúng cũng chỉ mô tả được nữ nhân này có dung mạo cực đẹp, thân hình rực lửa. Về nhân dạng cụ thể, quả thực chẳng ai nhớ rõ mồn một.

Bởi thế, chân dung Tiểu sư cô trên lệnh truy nã liền trở thành một người đàn bà dáng vóc bốc lửa và dung mạo tuyệt mỹ, đang uốn éo tạo dáng, ngập tràn phong tình lả lơi. Tuy rằng có chứa chút phong vận câu hồn đoạt phách của Tiểu sư cô, nhưng khuôn mặt lại hoàn toàn là một người khác.

Vô khối nam nhân đứng nhìn lệnh truy nã, chẳng màng tới việc giúp lùng sục hung phạm, trong lòng lại chỉ chực chờ lúc vắng người để lén lút gỡ tờ cáo thị mang về cất giấu. Dẫu sao chân dung vẽ trên đó cũng chẳng khác Xuân cung đồ là bao.

Lang kỵ hiển nhiên là lực lượng nòng cốt truy bắt nhóm hung phạm, ngoài ra các đao khách áo xanh của Chân Hầu phủ cũng thoắt ẩn thoắt hiện khắp hang cùng ngõ hẻm.

Nhưng thế lực mà Chân Hầu phủ dựa dẫm nhiều nhất, lại chính là đám lưu manh vô lại.

Đám người này ngày thường rảnh rỗi lêu lổng, quân số không nhỏ, lại nắm rõ hang hốc Quy thành nhất. Quán rượu trà lâu, tiệm thuốc nhà trọ, nơi nào cũng có dấu vết của bọn chúng. Sau khi Chân Hầu phủ ban lệnh trọng thưởng, bọn chúng hoạt động hăng hái nhất. Những con phố ngõ hẻm chằng chịt ngang dọc khắp Quy thành đâu đâu cũng thấy bóng dáng đám lưu manh lảng vảng.

Có điều trọn một ngày trôi qua, hết thảy vẫn xôi hỏng bỏng không, ba tên hung phạm cần bắt giữ chẳng có mống nào sa lưới.

Trời tối, người của Chân Hầu phủ vẫn không ngừng soát xét, nhưng phạm vi tìm kiếm ngày một thu hẹp. Rốt cuộc sau một ngày, rất nhiều nơi chốn trong thành đã được khoanh vùng an toàn. Vì thế Chân Hầu phủ tiếp tục thu nhỏ phạm vi. Tuy ngõ Mộc Đầu tạm thời chưa bị lục soát, nhưng đã sớm nằm trong tầm ngắm.

Tần Tiêu nương náu trong nhà suốt một ngày. Chờ đến gần nửa đêm giờ Tý, Tiểu sư cô rốt cuộc thở dài bảo: "Sư điểu à, ta sắp đi rồi, sư điểu không ngắm kỹ ta một chút sao? Đừng để ta vừa đi chưa qua hai ngày, sư điểu đã quên béng hình dáng xinh đẹp của Tiểu sư cô."

Trong phòng tối đen như mực, Tần Tiêu dẫu có dán mắt vào cũng chưa chắc nhìn rõ, chỉ mỉm cười: "Tiểu sư cô yên tâm, quốc sắc thiên hương khuynh quốc khuynh thành của sư cô, ta đã khắc cốt ghi tâm rồi, quên ai cũng tuyệt đối không quên sư cô."

"Xem ra tên tiểu hỗn đản nhà sư điểu thực sự rắp tâm bất quỹ với ta, vậy mà lại đi khắc cốt ghi tâm." Tiểu sư cô thở dài thườn thượt: "Đây chính là nỗi khổ của mỹ nữ, ai gặp rồi cũng nhớ mãi không quên. Đời này ta sẽ khiến bao nhiêu nam nhân bỏ ăn bỏ ngủ đây, xem ra về sau nên bớt lộ diện trước mặt nam nhân thì hơn."

"Hay là sau khi an toàn, sư cô tìm một ngôi ni cô am xuống tóc xuất gia?" Tần Tiêu cất tiếng đề nghị: "Như vậy, không những có nơi nương náu, mà cũng chẳng lo nam nhân khác trông thấy rồi sinh tâm xằng bậy."

Tiểu sư cô phì cười, nói: "Chủ ý này của sư điểu cũng thú vị đấy, ta đúng là phải suy nghĩ tử tế mới được." Đột nhiên nàng dang rộng đôi cánh tay, khẽ cười: "Hay là lại đây ôm một cái đi, lần này từ biệt, e là rất lâu nữa mới có thể gặp lại, thậm chí cả đời cũng chẳng thấy mặt nhau. Phải cho sư điểu cảm nhận thái độ nhiệt tình của ta thêm lần nữa chứ."

"Thôi bỏ đi, lỡ ôm xong lại quyến luyến không nỡ xa rời sư cô, vậy thì đúng là dằn vặt." Trong lòng Tần Tiêu vẫn ngậm ngùi sự cảm kích đối với Tiểu sư cô: "Sư cô cứ yên tâm, sau này chúng ta tất còn cơ hội tái ngộ."

Tiểu sư cô cười đáp: "Chẳng lẽ sư điểu sẽ cất công tìm ta? Ừm, nghe cũng lọt tai lắm. Một gã sư điểu si tình say đắm Tiểu sư cô, chân trời góc bể cũng nguyện tìm cho kỳ được. Ôi chao, thật là cảm động thấu trời. Hay là chia tay xong, sư điểu làm thế thật đi? Biết đâu lúc tìm được ta, ta sẽ suy xét gả cho sư điểu, thấy sao nào?"