Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 206. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 206

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Hám bá, hay là chúng ta quay về gọi thêm người, tìm hết người trong mấy làng xung quanh rồi cùng nhau đi." Một người đề nghị: "Chúng ta chuẩn bị đầy đủ cung tên, đến lúc đó mai phục sẵn, cùng nhau bắn tên, kiểu gì cũng bắn chết nó."

"Muốn họ giúp chúng ta, sau này phải cho phép họ cũng được săn bắn ở đây." Hám bá nói: "Gấu chó vốn đã chẳng nhiều nhặn gì, đến lúc đó họ kéo đến đây tranh giành da gấu, chúng ta biết làm sao?"

Mọi người lập tức im bặt.

Ăn xong lương khô, Hám bá lại chạy qua xem xét vết thương của cha Dương Oa, lúc quay lại rồi nói với Tần Tiêu: "Oắt con, thuốc của ngươi đúng là linh đan diệu dược, kỳ diệu lắm. Không chảy máu chút nào nữa rồi, cha Dương Oa coi như nhặt lại được một cái mạng."

Một người thợ săn bên cạnh vỗ vỗ vai Tần Tiêu, cười nói: "Oắt con, lần này ngươi đã cứu mạng cha Dương Oa. Hay là dứt khoát theo chúng ta về làng, sau này cùng đi săn, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc đi lang bạt khắp nơi. Không nói cái khác, đi theo chúng ta, một miếng cơm vẫn có thể no bụng."

Tần Tiêu ngẩn người, thầm nghĩ tuy hiện tại mình cũng chẳng có đích đến thực sự, đi theo đám thợ săn này cũng là một kế sách hay. Nhưng nơi đây vẫn thuộc địa phận quận Chân, nếu trong làng tự dưng mọc thêm một người trẻ tuổi, liệu có quá bắt mắt hay không?

Tuy tiểu sư cô đã thu hút sự chú ý của phủ Chân hầu về phía Đông, thậm chí khiến nhà họ Chân nghi ngờ y muốn đi vào Quan nội, nhưng điều đó không có nghĩa là y đi về phía Tây thì sẽ chắc chắn an toàn.

Rất có thể nhà họ Chân vẫn phái người lùng sục tung tích của y khắp quận Chân.

Nếu lệnh truy nã phát tán khắp nơi, người trong làng đến lúc đó biết nhà họ Chân đang truy nã một người trẻ tuổi, chưa biết chừng sẽ lén lút tiết lộ phong thanh ra ngoài.

Y đang ngập ngừng do dự, chợt nghe tiếng Hám bá vang lên: "Trường Thắng, ngươi định đi đâu?"

Tần Tiêu ngoái đầu nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy một người thợ săn chưa đầy ba mươi tuổi đang đứng dậy. Người này từ đầu chí cuối không hề hé răng nửa lời, sắc mặt cũng luôn khó coi. Lúc mọi người ăn lương khô, gã cũng chẳng động đến một miếng.

"Thi thể Lục tử vẫn còn trong núi, ta phải đi tìm mang về." Thợ săn Trường Thắng đáp.

Hám bá nhíu mày nói: "Ngươi là đường huynh của hắn, tâm trạng của ngươi ta có thể hiểu được. Nhưng lúc này thực sự không thể quay lại đó nữa. Chúng ta đều biết sơn tiêu hoạt động ngay quanh quẩn vùng đó, rất dễ đụng mặt. Hơn nữa sau mấy bận như vậy, con sơn tiêu ấy nhất định đã coi chúng ta là kẻ thù. Nếu bị nó phát hiện...!" Nét mặt lão nặng nề, những lời phía sau tuy không nói ra, nhưng hết thảy mọi người đều tự hiểu kết cục sẽ thảm khốc ra sao.

"Trong nhà Lục tử chỉ còn lại lão mẫu thân." Trường Thắng trầm giọng nói: "Người đã khuất bóng, thi thể cũng chẳng thấy đâu, ta biết ăn nói thế nào với mẹ hắn?" Gã vác cung tên lên lưng, tay nắm chặt cây xoa sắt: "Các người không cần bận tâm đến ta, tự ta sẽ đi tìm. Nếu ngày mai không thấy ta về làng, sau này nhờ mọi người chiếu cố người nhà giúp ta một chút."

Đồng bạn bên cạnh vội kéo cánh tay gã lại: "Trường Thắng, ngươi muốn đi tìm cái chết sao? Lục tử đã chết rồi, mẹ hắn còn phải dựa vào ngươi nuôi nấng. Ngươi đi như vậy, lỡ có mệnh hệ gì, hai nhà các ngươi biết tính sao đây?"

Những người khác cũng dồn dập khuyên can. Trường Thắng lại một mực kiên quyết ý định: "Hám bá, Lục tử vốn không muốn lên núi cùng mọi người. Là do ta sợ thiếu nhân thủ nên hết lời khuyên nhủ hắn mới bằng lòng. Hắn bị sơn tiêu hại chết, ta không thể cứu được hắn. Nhưng nếu ngay cả thi thể không mang về được, sau này ta làm người thế nào? Các người đừng cản ta." Nói đoạn, gã chắp tay về phía phía mọi người: "Nếu quả thực xảy ra chuyện không may, gia đình đành nhờ các vị chiếu cố. Ta xin tạ ơn mọi người tại đây."

Tần Tiêu thầm nghĩ Trường Thắng quả là kẻ trọng tình trọng nghĩa, lại có khí phách gan dạ. Dẫu biết trong núi hiểm nguy trùng trùng, gã vẫn can đảm tiến vào.

Mọi người thấy khuyên can mãi không được, một người thợ săn trạc ngoại tứ tuần đành lên tiếng: "Hay là thế này, ta đi cùng Trường Thắng, ít nhiều cũng có người hỗ trợ lẫn nhau."

Trường Thắng cảm kích đáp: "Khảm thúc, người...!"

"Đừng nói nữa, dù sao ta cũng quen thuộc địa hình trong núi hơn." Khảm thúc thở dài: "Lúc tháo chạy giữ mạng, có thêm một người cũng tốt."

Hám bá rốt cuộc cũng cất lời: "Chúng ta không khuyên cản nổi, người đi đông quá ngược lại càng thêm phiền toái. Trường Thắng, ngươi và Khảm thúc của ngươi đi cùng, nhất định phải hết sức cẩn thận. Lấy được thi thể Lục tử thì càng tốt, nếu thực sự không thể, cũng phải giữ lấy tính mạng của mình."

Tần Tiêu cũng biết việc quay lại tìm kiếm thi thể chắc chắn vô vàn hung hiểm. Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng dính dáng gì đến y, nhưng y lại rất tán thưởng Trường Thắng. Ngẫm nghĩ một lát, y mới lên tiếng: "Hay là ta đi cùng các ngươi?"