Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 210. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 210

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Bộp!"

Sức mạnh của nó quá lớn, cơ thể Tần Tiêu va vào dòng thác đổ xuống nhưng không bị cuốn đi mà xuyên qua màn nước, bay vào phía sau thác. Tần Tiêu vốn tưởng lần này chắc chắn phải chết, nào ngờ sau khi xuyên qua thác nước lại rơi xuống đất. Cú va chạm này khiến xương cốt toàn thân như muốn vỡ vụn, đau đớn khôn cùng. Xung quanh tối om, hắn cảm thấy tứ chi rã rời, đầu váng mắt hoa, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực rồi ngất đi.

Không biết bao lâu sau, Tần Tiêu tỉnh lại. Khoảnh khắc mở mắt ra, hắn thấy trước mắt lung linh rực rỡ, tiếng nước đổ ầm ầm không dứt. Toàn thân vẫn đau nhức, hắn gượng ngồi dậy, bấy giờ mới nhìn rõ nơi lung linh rực rỡ kia chính là đạo thác nước, như một tấm rèm nước khổng lồ. Lúc này bên ngoài nắng rực rỡ, ánh mặt trời chiếu rọi vào màn nước tạo nên những màu sắc sặc sỡ như chốn tiên cảnh.

Hắn kinh ngạc nhìn quanh, phát hiện mình đang ở trong một thạch động. Hóa ra phía sau vách núi thác nước lại có một hang động tự nhiên, tuy không quá rộng rãi nhưng chứa được mười người thì vẫn dư sức.

Điều khiến Tần Tiêu kinh ngạc là ở góc động lại có một chiếc giường trải bằng cỏ khô, cạnh đó còn có một chiếc vò gốm. Ngoài ra, trong động trống không, chẳng còn thứ gì khác. Sự hiện diện của giường cỏ và vò gốm khiến Tần Tiêu đại cảm hiếu kỳ, thầm nghĩ chẳng lẽ thạch động này từng có người sinh sống?

...

Bức màn nước đổ ào ạt xuống tựa như một tấm gương, dưới ánh mặt trời chiếu rọi lấp lánh gợn sóng. Hang đá nhờ ánh sáng từ thác nước phản chiếu vào cũng trở nên kỳ ảo dị thường.

Lúc này, Tần Tiêu thình lình phát hiện trên vách đá bốn bề thế mà lại mọc rất nhiều quả lạ.

Những quả này đều mang sắc đỏ ối, nhưng lá bên cạnh lại có màu tím. Tần Tiêu từng đọc không ít sách, cũng coi như có phần hiểu biết về các loài kỳ hoa dị thảo, song y chưa từng thấy qua loại Xích quả này bao giờ.

Xích quả mọc ra từ những kẽ nứt trên vách đá, tuy kích thước không lớn nhưng đỏ rực như lửa, vẻ ngoài vô cùng bắt mắt.

Tần Tiêu thừa hiểu trong tự nhiên, thứ quả càng đẹp mắt thì độc tính lại càng mạnh, chẳng rõ Xích quả nơi này có chứa kịch độc hay không.

Y đứng dậy, dẫu toàn thân vẫn còn hơi đau nhức nhưng đã không có gì đáng ngại.

Trong lòng y thầm thắc mắc, cự viên đêm qua bắt được mình lại chẳng hề ra độc thủ, ngược lại ném y vào trong hang đá này, không rõ nó có ý đồ gì.

Tần Tiêu biết rõ, cự viên và sơn tiêu là hai giống hoàn toàn khác biệt.

Con cự viên này vóc dáng khổng lồ, thoạt nhìn đã biết sống lâu năm. Tần Tiêu hiểu rằng dẫu nó là linh vật chốn non sâu cũng tuyệt đối không thể coi thường, dị thú bực này ắt có linh tính, đưa y đến hang động chỉ e thực sự có mục đích riêng.

Bên ngoài hang động chính là con đường đá chênh vênh. Tần Tiêu nhớ rõ con đường đá này nối liền với đài đá lớn ở phía đối diện, ở giữa là đầm nước sâu thẳm. Đi ra khỏi hang chưa đầy mười bước chân chính là bức màn nước đang đổ ầm ầm xuống.

Tần Tiêu không rõ con cự viên kia có còn túc trực ở đài đá hay chăng. Y bèn bước đến trước bức màn nước, hít một hơi thật sâu rồi lao mạnh về phía trước như một con báo săn. Thác nước đổ ập lên người nặng tựa ngàn cân, may mà y chạy cực nhanh, thoắt cái đã xuyên qua, chỉ trong chớp mắt toàn thân trên dưới đều ướt sũng.

Xuyên qua thác nước, ánh nắng chan hòa rực rỡ, con đường đá chênh vênh thông thẳng sang bờ bên kia. Tần Tiêu hoảng hốt nhận ra cự viên lại đang chễm chệ ngồi bên bờ đầm nước, đưa lưng về phía này, dường như đang chăm chú nhìn thứ gì đó.

Đêm qua chỉ lờ mờ thấy cự viên có một bộ lông dài chứ không rõ màu sắc. Lúc này dưới ánh mặt trời soi rọi, y mới nhìn rõ, bộ lông nó chủ yếu là màu nâu nhưng đã điểm xuyết rất nhiều sợi trắng. Hiển nhiên con cự viên này tuổi tác không hề nhỏ, thậm chí có thể gọi là một lão viên.

Chẳng biết lão viên kia có nghe thấy tiếng động phía sau hay không, chỉ thấy nó ngồi thù lù như một bức tượng đá. Dường như nó đang phơi nắng, lại tựa hồ đang chìm trong hồi ức xa xăm.

Tần Tiêu thầm than khổ trong lòng, cự viên kia đang ngồi ngay lối vào con đường đá. Muốn thoát thân, đây lại là lối ra duy nhất, nay đã bị nó trấn giữ thì hoàn toàn không còn đường nào để đi.

Y cúi đầu nhìn xuống, đầm nước sâu hun hút không thấy đáy, thác nước trút ầm ầm tung bọt trắng xóa. Y tự hiểu nếu rớt khỏi đường đá này, chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.

Phía trước có cự viên chắn đường, tựa như một vượn giữ ải vạn người chớ qua, hai bên lại là đầm nước sâu thăm thẳm, phía sau là vách hang đá. Thật đúng là lên trời không lối, xuống đất không cửa. Tần Tiêu chưa từng nghĩ mình sẽ sa chân vào vũng lầy này, có vắt óc cũng chẳng nghĩ ra kế sách thoát thân.