Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cầm cự đến nửa đêm, y thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa.
Trong lòng y tự nhủ, hang đá này rõ ràng từng có người ở. Kẻ đó đã sinh sống tại đây, ắt hẳn cũng từng hái Xích quả lót dạ. Nếu Xích quả mang kịch độc, người nọ chắc chắn đã mất mạng từ lâu. Một khi hắn chết, lão viên ngoài kia to xác như thế làm sao lách qua được con đường đá nhỏ hẹp mà vào nhặt xác. Nếu vậy, nó ắt phải bị thối rữa ngay trong hang đá này.
Thế nhưng quanh quẩn trong hang vắng tanh vắng ngắt chẳng hề thấy một mẩu xương khô. Nói cách khác, trừ khi kẻ đó chưa từng ăn thử Xích quả, bằng không thì chỉ có thể chứng minh Xích quả thực sự không có độc.
Tần Tiêu tự ngẫm, nguồn lương thực duy nhất giúp y kéo dài hơi tàn lúc này chỉ có những quả Xích quả kia. Thà làm ma no bị độc chết, còn hơn phải làm quỷ đói.
Chuyện Xích quả có độc hay không hãy khoan bàn đến, ít nhất vẫn có một nửa xác suất an toàn. Bằng như giữ khư khư quả ngọt bên mình mà lại chịu chết đói thì đúng là chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
Y không thèm do dự thêm nữa, đưa tay bứt một quả trên vách hang ném thẳng vào miệng. Vừa cắn phập một cái, một dòng nước cốt ngòn ngọt thanh mát lập tức ngập tràn nơi đầu lưỡi, ngay sau đó, một luồng dị hương thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng.
"Mùi vị ngon thật." Tần Tiêu không nén nổi lời tán thưởng.
Y lại tiện tay hái thêm mười mấy quả trên vách hang, loáng một cái đã ăn sạch bách.
Trên vách hang Xích quả mọc thành từng chùm, ít thì cũng ngót nghét hai ba trăm quả. Chắt bóp tiết kiệm một chút, xem chừng cũng cầm cự thêm được một thời gian.
Mười mấy quả lót dạ dẫu chưa thấm tháp là bao nhưng ít ra không đến mức chịu cảnh hoa mắt chóng mặt vì đói nữa.
Y gối đầu lên tay nải ngả lưng xuống đống cỏ khô, dư vị thơm ngát vẫn còn vương vấn trong cuống họng.
Mơ màng chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu, y chợt bị một cơn khô nóng làm bừng tỉnh. Tần Tiêu kinh hãi nhận ra toàn thân mồ hôi đổ ròng ròng như tắm. Đáng sợ nhất là lồng ngực và lục phủ ngũ tạng lúc này hệt như đang bốc cháy phừng phực, khó chịu đến tột cùng, mồ hôi tuôn ra đầm đìa qua từng lỗ chân lông.
Tần Tiêu vội vàng lột phăng y phục, chỉ độc mỗi một chiếc quần đùi nhưng cái nóng thiêu đốt vẫn không cách nào thuyên giảm.
Đang độ tháng ba, thời tiết Tây Lăng hãy còn khá râm mát, nhất là về đêm thậm chí nó còn mang theo chút buốt giá. Bên ngoài hang đá lại ngay sát thác nước nên hàn khí tràn vào ban đêm càng khiến bên trong thêm phần lạnh lẽo thấu xương.
Tần Tiêu lập tức liên tưởng ngay đến mấy quả Xích quả mình vừa xơi. Y thừa biết nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn là do Xích quả gây ra dị trạng cho cơ thể.
Y thầm kêu hối hận nhưng lúc này ngọn lửa hừng hực trong người đã thiêu đốt đến không chịu nổi, hệt như bị quăng vào lồng hấp. Bí quá hóa liều, y đành vọt khỏi hang đá, lao thẳng ra dưới dòng thác đổ, hy vọng dòng nước lạnh buốt có thể xua tan cơn tà hỏa.
Y tuyệt nhiên không dám đâm đầu vào giữa dòng thác. Bức màn nước khổng lồ kia mang lực xung kích ngàn cân, nếu đứng ngay trung tâm, sẩy chân một cái là sẽ bị cuốn phăng xuống dưới con đường đá ngay. Y chỉ đành nương nhờ rìa ngoài dòng nước.
Tuy vậy, bấy nhiêu đó cũng đã đủ để xối ướt đẫm toàn thân y.
Tuy nói là đứng bên mép ngoài nhưng sức nước từ trên dội xuống vẫn mang một luồng áp lực cực kỳ cường hãn. Tần Tiêu siết chặt hai nắm đấm, dồn toàn lực mới có thể trụ vững thân mình. Dù vậy, dòng nước ào ạt trút xuống vẫn khiến y chao đảo không ngừng.
Nước lạnh dội ào ào lên khắp châu thân cũng giúp y vơi bớt phần nào cảm giác khô nóng. Ngặt nỗi cái nóng bừng bừng này không phải phát ra từ bên ngoài, mà là hừng hực bốc lên từ tận cùng huyết quản. Dẫu được dòng suối mát dội thẳng vào người, mồ hôi y vẫn tuôn như tắm. Mồ hôi quyện vào với nước suối, cái cảm giác này thật sự y chưa từng kinh qua.
Cứ gồng mình chịu trận như thế chừng hơn nửa canh giờ, cảm giác thiêu đốt như lửa nướng mới dần dần tiêu tán. Tần Tiêu thở phào nhẹ nhõm thối lui vào hang, ngồi phịch xuống đống cỏ khô. Toàn thân y ướt sũng, mồ hôi toát ra ướt đẫm cõi lòng, thế nhưng lúc này, y chợt phát hiện cả người bỗng nhiên khoan khoái nhẹ nhõm, một cảm giác thư thái không sao tả xiết dâng trào trong huyết quản.
Y ngả lưng nằm xuống, lần này vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi ngay.
Khi y tỉnh giấc thì trời đã sáng tỏ. Tần Tiêu lồm cồm ngồi dậy, chợt giật mình phát hiện da thịt toàn thân mình ửng đỏ như thoa một lớp phấn son. Y thẫn thờ mất một lúc lâu nhưng mãi mà sắc đỏ hồng ấy vẫn chẳng hề thuyên giảm. Tần Tiêu hoảng hốt trong lòng, thầm kêu khổ: mang cả thân mình đỏ ửng thế này, nếu có may mắn sống sót rời khỏi đây thì sau này còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?