Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 214. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 214

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Gậy gỗ chọc xuyên qua dưới nách vượn già, tưởng chừng sắp chạm trúng mâm đồng thì cánh tay vĩ đại của nó đột ngột hạ xuống, vững vàng kẹp chặt lấy thân gậy. Nhất thời, cây gậy cứng đơ, tiến không được mà lui cũng chẳng xong. Tần Tiêu hoảng hồn. Vượn già quay đầu lại, nhếch mép cười đắc ý. Tần Tiêu thừa biết nó lại đang châm chọc mình, liền ra sức giật gậy lại. Thế nhưng cánh tay hộ pháp kia đã kẹp chết thân gậy, hắn cố đến mấy không lay chuyển nổi mảy may.

Đang lúc Tần Tiêu bực tức, vượn già chợt vung tay một cái. Đầu ngón tay nó gõ thẳng vào trán hắn, lập tức hất tung Tần Tiêu ngã nhào xuống đất.

Tần Tiêu chỉ thấy trước mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự.

Đến khi tỉnh lại, trời đã chập choạng hoàng hôn. Thái dương ngả về Tây, tàn dương vương vãi những tia sáng yếu ớt cuối ngày.

Hắn chống tay ngồi dậy, vượn già vẫn chễm chệ ngồi cách đó không xa. Nhớ lại cảnh con súc sinh này chỉ dùng một đầu ngón tay đã đánh mình ngất xỉu, hắn thừa hiểu bản thân hoàn toàn không có cửa so đọ lực lượng. Ý chí chiến đấu tức khắc tụt dốc không phanh, hắn đứng dậy toan quay về sơn động. Ngờ đâu vừa cất bước, một tiếng vượn hú vang lên chói tai. Nó đã nhảy bổ tới cản đường hắn, quăng luôn cây gậy gỗ xuống dưới chân, rồi lại hất hàm chỉ vào chiếc mâm đồng trước ngực.

Tần Tiêu dở khóc dở cười, đành chắp tay vái lạy: "Viên công công, ngài là thần tiên hạ phàm, ta chỉ là phàm phu tục tử, thực sự không thể nào làm đối thủ của ngài được. Cứ tiếp tục trò tiêu khiển này, sớm muộn gì ta cũng bị ngài chơi chết mất. Cúi xin ngài đại nhân lượng lớn, cứ để ta tự sinh tự diệt đi cho rồi."

Vượn già rú lên một tràng dài, trên mặt liền hiện rõ vẻ gằn hộc hung tợn.

Tần Tiêu hết cách, đành lủi thủi nhặt cây gậy lên. Lúc này nó mới lấy lại vẻ mặt hớn hở.

Nếu như trước đây Tần Tiêu coi việc lấy gậy đâm vào chiếc mâm đồng kia là chuyện dễ như trở bàn tay thì nay hắn đã thấu tỏ một sự thật cay đắng. Cái mâm đó chẳng khác nào áng mây lững lờ trên trời cao, chỉ có thể nhìn bằng mắt chứ đừng mong chạm tới.

Hắn càng khắc cốt ghi tâm một điều, khoan hãy mơ mộng đến chuyện đâm trúng mục tiêu. Trọng điểm lúc này là phải phòng ngự, tuyệt đối không để ngón tay của con quái vật đụng vào người. Khối thân thể khổng lồ đó chỉ cần sượt qua cũng đủ khiến hắn chịu nội thương nghiêm trọng. Nó đã muốn chơi đùa, hắn cắn răng bồi tiếp, nhưng trên hết vẫn phải bảo toàn tính mạng.

Ôm giữ sự cảnh giác cao độ trong lòng, những đường gậy tiếp theo của hắn không còn dại dột tấn công trực diện nữa. Dù chớp được cơ hội ra tay, hắn không tung hết sức lực mà luôn giữ lại vài phần để đề phòng đối phương cắn trả.

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, Tần Tiêu đã sức cùng lực kiệt, ngã lăn ra đất thở hồng hộc. Lần này vượn già không dây dưa đòi chơi tiếp nữa. Tần Tiêu lập tức nắm lấy thời cơ, vắt chân lên cổ chạy biến về phía thạch động.

Trò tiêu khiển cùng con vượn kia quả thực là màn tra tấn thể lực tận cùng. Vừa về đến động, bụng dạ hắn đã biểu tình cồn cào. Dẫu biết rõ ăn Xích quả vào sẽ khiến khí huyết bốc hỏa phừng phừng, nhưng nếu so với cơn đói cào ruột xót gan thì chút khó chịu ấy nào có xá gì. Hắn hái Xích quả xuống nhai ngấu nghiến. Quả nhiên, bụng vừa no căng chưa được bao lâu, thân nhiệt đã bắt đầu sục sôi dữ dội.

Hắn vốn đã có chuẩn bị từ trước, liền cởi phăng y phục chạy ra dưới rèm nước. Dòng nước lạnh buốt xối thẳng xuống người giúp hạ nhiệt, coi như cũng tiện thể tắm rửa một phen.

Trở lại trong động, hắn đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi ngay. Có lẽ do ban ngày bị hành hạ quá mức thê thảm nên giấc ngủ này kéo dài vô cùng say sưa, mãi tận hừng đông hôm sau hắn mới chịu thức giấc.

Lại nói chuyện này thật kỳ diệu. Tuy làn da vẫn đỏ ửng, nhưng sau một giấc ngủ sâu, mọi cảm giác mệt mỏi rã rời của ngày hôm qua đã tan biến sạch sẽ. Đổi lại, tinh thần sảng khoái vô cùng, thể lực cường tráng cuồn cuộn chảy khắp châu thân. Khẽ siết chặt nắm đấm, dường như có một luồng lực lượng vô tận đang ẩn chứa sâu bên trong cơ thể hắn.

Bên ngoài lại văng vẳng tiếng hú gọi của vượn già. Tần Tiêu thầm nghĩ, chẳng lẽ con vượn ấy lại muốn lôi mình ra làm trò tiêu khiển nữa sao?

Hôm qua bồi tiếp nó tốn chừng ấy thời gian, suýt chút nữa cái mạng nhỏ cũng đem nộp cho quỷ môn quan rồi. Tần Tiêu dứt khoát bỏ ngoài tai, tiếp tục nằm khểnh trong thạch động thư thái nhàn hạ.

Nhưng tiếng hú gọi mỗi lúc một thêm nôn nóng. Tần Tiêu nghe mà rợn tóc gáy, đành lồm cồm bò dậy xuyên qua rèm nước. Nhìn ra phía xa, vượn già đang đứng sừng sững bên kia con đường đá, ra sức đấm thùm thụp vào lồng ngực, bề ngoài có vẻ thực sự đang nổi trận lôi đình.