Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tần Tiêu thừa hiểu tấm nhuyễn giáp này tuyệt đối không phải vật tầm thường. Hồi còn ở Đô Úy phủ, những lúc rỗi rãi tán gẫu cùng mọi người, đề tài chẳng mấy chốc lại xoay quanh chuyện giáp trụ, binh khí. Hắn từng nghe bọn nha sai Đô Úy phủ kháo nhau rằng, nếu kiếp này có ngày được khoác lên mình bộ giáp trụ vảy rồng thì sống trên đời cũng chẳng còn gì hối tiếc.
Mà giáp trụ vảy rồng, vốn là trang bị đặc quyền của Long Lân sĩ.
Giáp trụ vảy rồng được chế tác từ tinh thiết nguyên chất. Người ta đồn rằng đó là loại áo giáp đệ nhất thiên hạ, ngay cả những cây cung cứng nhất cũng khó lòng xuyên thủng.
Gã La Du Hiệp này lại mặc một món đồ kỳ lạ nhường vậy, Tần Tiêu lập tức đoán ra ngay ắt chắc là vật dụng phòng thân.
Chẳng ngần ngại, hắn rút cây Ngư tràng thứ ra. Thầm nghĩ nếu tấm nhuyễn giáp này cản không nổi cả Ngư tràng thứ thì chắc cũng chẳng làm nên trò trống gì. Hắn thẳng tay rạch một đường lên bề mặt nhuyễn giáp.
Lưỡi đao sắc lẹm lướt qua, lại có cảm giác như trượt trên lớp mỡ trơn tuột, hoàn toàn không có điểm tựa để tác lực. Tần Tiêu ngạc nhiên tột độ, thử cứa thêm lần nữa. Vẫn trơn tuột như cũ, trên bề mặt Ô sắc nhuyễn giáp không hề lưu lại một tỳ vết nhỏ nhoi nào.
Cây Ngư tràng thứ này do Hồng Diệp ban tặng, vốn sắc bén tuyệt luân. Hồi Tần Tiêu dùng nó ám sát Lang Thân Thủy, đao găm phập vào yết hầu lão hệt như xắn đậu hũ. Ấy vậy mà lúc này, trước tấm Ô sắc nhuyễn giáp lại bất lực hoàn toàn, chứng tỏ món đồ này quả thực là bảo vật hiếm thấy.
Tần Tiêu mừng rỡ ngập lòng, thầm cảm thán vận may của mình đúng là nghịch thiên mới vớ được bảo giáp bậc này.
Lại cảm thấy có hơi kỳ lạ, gã La Du Hiệp này chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt trên giang hồ, nếu không cũng chẳng đến mức phải đi làm thuê cho mấy tên thợ săn, ngờ đâu gã lại sở hữu một món bảo giáp phi phàm như vậy.
"Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tộ?" kẻ mang ngọc ắt rước họa vào thân. Gã này ôm bảo giáp mà vẫn lăn lộn giang hồ được ngần ấy thời gian, âu cũng là kẻ có số đỏ không vừa.
Hắn thừa biết La Du Hiệp ắt hẳn luôn giấu giếm việc bản thân có bảo giáp. Bằng không, với chút võ công mèo cào của gã, đám lâu la thèm khát bảo bối trên giang hồ đã sớm xúm lại lấy mạng gã đoạt bảo từ lâu.
Liền đó, hắn tháo tấm bảo giáp khỏi người La Du Hiệp, chắp tay khấn vái: "Vị đại hiệp này, quân tử vốn dĩ không đoạt vật yêu thích của người, nhưng ngài đã tiên du, món bảo giáp này có nằm trên người ngài cũng hoài của. Tiểu đệ đang trên đường trốn chạy, hung hiểm khôn lường, có một tấm bảo giáp hộ thân, may ra lúc nguy nan còn giữ được cái mạng quèn. Tiểu đệ xin mượn dùng tạm. Ngài cứ yên tâm, ta cũng chẳng lấy không của ngài, ta sẽ chôn cất ngài cẩn thận, ngài tuyệt đối đừng oán trách ta nhé."
Sau đó, hắn dùng cây Ngư tràng thứ đào một cái hố sâu, an táng La Du Hiệp đàng hoàng. Vái thêm mấy vái, hắn mới cởi áo ngoài, khoác tấm Ô sắc nhuyễn giáp lên người.
Ô sắc nhuyễn giáp này độ đàn hồi cực tốt, co giãn vừa vặn, mặc lên người dính sát nhưn da thứ hai, quả thực vô cùng vừa vặn thoải mái.
Đến khu vực quen thuộc, hắn vẫn còn nhớ mang máng hướng đi lúc lên núi, đoạn đường tiếp theo tự nhiên dễ đi hơn nhiều.
Nhớ lại dạo trước theo Khảm Thúc lên núi, ròng rã đi mất hơn hai canh giờ. Lần này xuống núi, ngờ đâu chưa trọn nửa canh giờ, tốc độ nhanh đến mức chính Tần Tiêu cũng phải tự kinh ngạc. Hắn thầm hiểu thân pháp của bản thân bây giờ và lúc lên núi đã thực sự không thể dùng chung một ngày để mà so sánh.
...
Tần Tiêu xuống núi khi đã nửa đêm, trăng thanh sao thưa, bốn bề mênh mông vắng lặng.
Hắn biết nhóm thợ săn lần trước đã săn bắn ở khu rừng này, vậy thì thôn xóm chắc chắn ở quanh đây. Nhớ lại lúc trước có người đề nghị hắn cùng về làng, sau này nương tựa vào họ mà săn bắn kiếm sống, khi ấy Tần Tiêu tuy chưa trả lời nhưng không lập tức cự tuyệt, trong lòng có phần do dự.
Dẫu biết ẩn thân trong làng chưa hẳn đã an toàn, nhưng khách quan mà nói, đó cũng là một cách hay. Tuy nhiên giờ ngẫm lại, hắn thấy mình nên sớm rời khỏi quận Chân thì hơn.
Dù ở trong núi mấy tháng trời, nhưng hắn vẫn không quên phủ Chân Hầu luôn ráo riết truy tìm mình, mối thù với nhà họ Chân chẳng thể nào dễ dàng kết thúc. Chỉ cần còn ở trong phạm vi thế lực của Chân gia ngày nào, là còn tồn tại rủi ro ngày đó.
Sau khi lên núi, hắn bị lão vượn bắt đi, Trường Thắng và Khảm Thúc đã tận mắt chứng kiến, nhóm thợ săn kia chắc hẳn nghĩ rằng hắn đã sớm bỏ mạng không còn thi thể. Đã vậy, hắn cũng thấy không cần thiết phải đi tìm bọn họ nữa.
Trên người hắn không thiếu bạc, có đủ tiền bạc trong tay, chỉ cần cẩn thận che giấu hành tung thì Chân gia muốn tìm được hắn cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.