Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 293. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 18

...

Hai chân trước của Hắc Bá Vương nện sầm sập xuống đất, Cảnh Thiệu và Tào đội chính chứng kiến cảnh đó đều thất kinh đến biến sắc.

Trong khoảnh khắc điện xẹt ấy, thân hình Tần Tiêu uốn lượn uyển chuyển tựa mãng xà, thoắt cái lách mình lượn sang một bên. Mũi chân hắn bật mạnh xuống đất, cả người mượn lực tung mình lên không trung, cánh tay đã choàng vội qua cổ Hắc Bá Vương. Cú bật mạnh mẽ kết hợp vòng lộn điệu nghệ tựa cối xay gió đã đưa hắn yên vị trên lưng con ngựa chứng.

Cảnh Thiệu sững sờ, kinh ngạc đến tột độ, buột miệng thốt lên: "Chuyện này... sao có thể?"

Tốc độ ra đòn chớp nhoáng, sự dứt khoát không chút do dự cùng thân pháp vô cùng linh hoạt của Tần Tiêu hoàn toàn vượt xa mọi sức tưởng tượng của Cảnh Thiệu.

Y dĩ nhiên mù tịt chuyện suốt mấy tháng qua, dưới sự "nhào nặn" tàn bạo của con cự viên, Tần Tiêu đã lột xác hoàn toàn từ tốc độ cho đến sự uyển chuyển, võ công của hắn nay đã khác xa một trời một vực so với dạo còn ở Quy thành.

Đầu óc Tần Tiêu vốn dĩ vô cùng nhạy bén, nhưng nhanh trí chưa chắc đã đi đôi với sự nhạy bén của tay chân.

Nếu không nhờ có con cự viên miệt mài "kèm cặ?" bản thân Tần Tiêu thừa hiểu mình khó lòng sở hữu được phản xạ thần tốc cùng thân thủ lanh lẹ nhường này.

Hắc Bá Vương bị Tần Tiêu đè đầu cưỡi cổ, dĩ nhiên là điên tiết lồng lộn.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ, chưa từng có kẻ nào dám bén mảng leo lên lưng nó. Nay bất ngờ phải cõng một thằng oắt trên lưng, với nó, đây quả thực là nỗi nhục nhã khó nuốt trôi.

Thân hình vạm vỡ của nó bắt đầu chồm lên chồm xuống dữ dội ngay tại chỗ, hất tung Tần Tiêu lên xuống liên hồi, rõ ràng là rắp tâm hất văng hắn xuống đất cho bõ ghét.

Nhưng Tần Tiêu đã khắc cốt ghi tâm lời dặn dò ban nãy của Cảnh Thiệu.

Muốn thuần phục ngựa chứng, cốt lõi là phải bám dính lấy lưng nó, giằng co đến phút cuối cùng, ép nó phải cam bái hạ phong.

Bởi thế, hai cánh tay hắn xiết chặt lấy cổ Hắc Bá Vương như gọng kìm, cả thân người dán sát vào lưng ngựa. Bình tâm mà xét, cái tư thế nằm ẹp này trông thảm hại vô cùng, nhưng bù lại, cơ thể hắn dính chặt vào Hắc Bá Vương, hai cánh tay phát huy tối đa lực lượng, tịnh không để con ngựa hất văng ra khỏi lưng.

Hắc Bá Vương hiển nhiên cũng cảm nhận được thằng nhãi trên lưng bám dai như đỉa đói. Sau một hồi lồng lộn điên cuồng mà không suy suyển được đối phương, nó tức tối hí lên một tiếng xé tai rồi bất thình lình dựng đứng hai chân trước lên. Tần Tiêu vẫn đu bám chặt lấy cổ nó hệt như dây leo siết cổ thụ.

Lúc này, hắn chẳng màng bận tâm lực siết của mình có làm tổn thương Hắc Bá Vương hay không. Trong đầu hắn chỉ vang vọng một mệnh lệnh duy nhất: muốn thu phục được con quái thú này, tuyệt đối không được để nó hất văng xuống đất. Hễ thất bại lần này, e rằng kiếp này đừng mơ có cơ hội thứ hai.

Điều chí mạng nhất là những cú chồm lên lồng xuống điên loạn của Hắc Bá Vương tuy chưa thể hất văng Tần Tiêu, nhưng đã khiến hắn say sóng xây xẩm mặt mày, suýt mấy bận nôn thốc nôn tháo.

Nếu lúc này bị hất xuống đất, với lực lượng kinh hoàng của Hắc Bá Vương, chỉ cần một cước cũng đủ biến hắn thành đống thịt băm.

Đúng là đâm lao thì phải theo lao, Tần Tiêu cảm thấy giờ muốn nhảy xuống cũng bất khả thi.

Sau màn dựng đứng hai chân trước không đạt hiệu quả mong muốn, Hắc Bá Vương dường như cũng nhận ra mình đã đụng phải cao thủ khó xơi. Bất thình lình, nó cong lưng lại, tung hai chân sau đá vọt lên trời trong lúc vẫn đang nhảy chồm chồm, chiêu lật kèo này quả thực quá đỗi bất ngờ.

Nãy giờ Tần Tiêu vẫn luôn cảnh giác đề phòng chiêu dựng hai chân trước của Hắc Bá Vương nên trọng tâm cơ thể luôn dồn về phía trước. Cách này giúp hắn duy trì thăng bằng tối đa mỗi khi con ngựa chồm lên, tránh bị hất ngược ra sau.

Ngờ đâu con ôn vật này lại giở quẻ tung cú đá hậu bất ngờ. Lưng ngựa vốn trơn tuột, cú hất bất ngờ khiến cả người Tần Tiêu trượt thẳng về phía trước, bay vèo khỏi lưng ngựa. Chứng kiến cảnh ấy, Tào đội chính đứng ngoài hoảng hốt kêu thất thanh.

Lúc này, không chỉ Cảnh Thiệu và Tào đội chính dán mắt theo dõi từ ngoài hàng rào gỗ, mà hơn chục gã phu ngựa trong bãi cũng bị đánh động, tò mò kéo nhau tiến lại gần hóng hớt.

Hắc Bá Vương là con ngựa lẫy lừng nhất Bạch Hổ doanh, dẫu sao thì nó cũng từng làm bẽ mặt cả Phó thống lĩnh Tô Tiều cơ mà.

Bởi thế, khi thấy Tần Tiêu cả gan vuốt râu hùm Hắc Bá Vương, đám đông đều trố mắt kinh ngạc tột độ.

Khoảnh khắc bị hất văng về phía trước, Tần Tiêu đã lờ mờ linh cảm điều chẳng lành. Ở tư thế chới với giữa không trung, hai cánh tay hắn hoàn toàn bất lực trong việc níu lấy cổ ngựa.

Hắn thậm chí lường trước được, ngay khoảnh khắc chạm đất, Hắc Bá Vương sẽ chớp thời cơ giáng cho hắn một cú đạp chí mạng với tốc độ sấm sét. Tình thế lúc này ngàn cân treo sợi tóc, đám đông đứng xem toát mồ hôi hột, bản thân Tần Tiêu càng thấu rõ cửa tử cận kề.