Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 317. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 42
"Bớt nói nhảm đi." Vũ Văn Thừa Triêu nhíu mày quát: "Ngươi cứ thẳng thắn cho biết tiền sơn tổng cộng có bao nhiêu trạm gác, quân số là bao nhiêu?"
"Tám trạm gác, mười sáu mạng người." Trần Chi Thái lập tức dõng dạc trả lời: "Mười sáu kẻ ngày đêm thay phiên nhau canh gác, mỗi trạm gác cắt cử hai tên."
"Trên bản đồ quả thực đánh dấu đúng tám vị trí." Viên Thượng Vũ xác nhận: "Bốn chìm bốn nổi." Hắn quay sang nhìn Trần Chi Thái, gằn giọng lạnh lẽo: "Ngươi hãy ghi nhớ kỹ cho ta, nếu lần này ngươi có thể góp sức giúp quan phủ triệt hạ Đinh Tử Tu, không những thoát tội mà còn được tính công, Đại công tử nhất định sẽ hậu thưởng cho ngươi. Nhưng nếu ngươi khai thiếu sót một điểm nào, cái mạng của ngươi chắc chắn sẽ chấm dứt, nghe rõ chưa?"
"Ta mang tính mạng mình ra thề thốt, tuyệt đối không có nửa điểm sai lầm." Trần Chi Thái trịnh trọng thề: "Nếu sai một chỗ, không cần các người ra tay, ta tự mình cắt đứt yết hầu tạ tội."
"Lui ra đi." Vũ Văn Thừa Triêu vẫy vẫy tay. Lập tức có người lôi Trần Chi Thái lui xuống, y mới chậm rãi nói: "Đi về hướng nam chưa đầy bốn mươi dặm chính là Kê Công hiệp. Ban ngày bọn chúng chiếm thế thượng phong từ trên cao nhìn xuống, một khi có người manh động tới gần, chúng ắt sẽ sớm phát giác. May mắn đêm nay trăng mờ, chính là ông trời đang đứng về phía chúng ta." Y ngẫm nghĩ một chốc rồi tiếp tục phân phó: "Viên thống lĩnh, ta sẽ đích thân dẫn nhân thủ tới Kê Công hiệp trước, nhanh chóng nhổ sạch tám trạm gác này. Một khi đắc thủ, ta sẽ đốt đuốc trên núi, phất đuốc qua lại tám lần, ngươi...!" Y khựng lại một nhịp, liếc mắt nhìn vị Thiếu công tử vẫn luôn im lặng nãy giờ, rồi mới nói tiếp: "Ngươi và Thừa Lăng hễ nhìn thấy ánh lửa, lập tức thúc ngựa phi tới với tốc độ nhanh nhất."
Viên Thượng Vũ gật gù tán thành: "Móng ngựa thảy đều đã được bọc một lớp vải bông, sẽ không gây ra tiếng động quá lớn. Sau khi Đại công tử đắc thủ, mạt tướng và Thiếu công tử lập tức xông vào."
"Đại ca, hay là cứ để đệ dẫn binh đi quét sạch tiền sơn đi." Vũ Văn Thừa Lăng ngập ngừng một thoáng, cuối cùng vẫn quyết định mở lời: "Tình thế trên núi mờ mịt chưa rõ ràng, tùy tiện mạo hiểm e rằng không ổn."
Vũ Văn Thừa Triêu hờ hững gạt đi: "Ta đã đích thân an bài đâu ra đó rồi, không cần tranh cãi làm gì." Y chỉ tay vào tấm bản đồ, tiếp tục lên kế hoạch: "Sau khi nhổ sạch đám trạm gác, vừa vặn có thể lợi dụng tên Trần Chi Thái này để lừa hậu sơn hạ cầu treo xuống. Nếu ta phán đoán không nhầm, tính khí Đinh Tử Tu vốn cẩn thận e dè, một lần chắc chắn sẽ không cho phép quá nhiều người băng qua. Hơn nữa quân số quá đông rất dễ khiến chúng nảy sinh nghi ngờ. Vì vậy lát nữa ta sẽ dẫn theo vài huynh đệ thân thủ nhanh nhẹn bám gót Trần Chi Thái qua cầu. Ngay khi sang đến bờ bên kia, lập tức ra tay khống chế đám thổ phỉ canh gác cầu treo. Lúc ấy các ngươi là có thể thần tốc tràn qua. Chỉ cần lọt được vào hậu sơn, sau đó để lại một toán quân trấn giữ cầu treo thì tên Đinh Tử Tu kia chắp cánh cũng khó lòng thoát khỏi lưới trời."
Viên Thượng Vũ gật đầu đồng tình: "Kế hoạch của Đại công tử quả thực vô cùng kín kẽ. Hậu sơn Kê Công hiệp tuy rộng lớn, Đinh Tử Tu chắc chắn cũng rải rác rất nhiều xào huyệt lẩn trốn, nhưng một khi chúng ta đã khống chế được toàn bộ Kê Công hiệp, có đào sâu ba thước đất cũng quyết lôi cổ tên Đinh Tử Tu đó ra ánh sáng."
Vũ Văn Thừa Triêu cuộn tấm bản đồ đưa cho Viên Thượng Vũ, căn dặn: "Ngươi hãy cầm lấy bản đồ đi bàn bạc lại với đám thuộc hạ, lên kế hoạch tác chiến cặn kẽ xem đánh thốc vào Kê Công hiệp phải bố trí đội hình ra sao." Chờ cho Viên Thượng Vũ nhận lấy bản đồ, y mới xoay người lại gọi: "Bàn Ngư, Đại Bằng, còn cả gã điên kia nữa, các ngươi tuyển lựa tám huynh đệ thân thủ sắc bén theo ta cùng hành động." Ánh mắt y lướt qua Tần Tiêu đang đứng cạnh đó, thoáng chút do dự nhưng rốt cuộc vẫn buông lời: "Vương Tiêu, ngươi cũng đi cùng ta đi."
Tần Tiêu chắp tay đáp: "Tuân lệnh."
"Đại ca, nhân thủ như vậy liệu có quá ít hay không?" Vũ Văn Thừa Lăng lập tức lo lắng hỏi lại: "Hay là mang thêm người đi tiếp ứng?"
"Không cần." Vũ Văn Thừa Triêu gạt phắt đi: "Những trạm gác này không hề rải rác cùng một chỗ, hoàn toàn có thể nhổ từng điểm một. Quân số quá đông, ngược lại càng dễ bị lộ." Y xoay người rảo bước được một đoạn, dường như sực nhớ ra điều gì, lại ngoảnh đầu liếc nhìn Vũ Văn Thừa Lăng một cái, cuối cùng cũng chịu buông lời nhắc nhở: "Lúc giáp lá cà với đám sơn tặc, ngươi tuyệt đối không được hành động khinh suất. Địa thế trên núi hiểm ác, nhiều ngóc ngách dễ dàng phục binh, hành sự cẩn thận vẫn hơn."
Vũ Văn Thừa Lăng vòng tay vái sâu một lạy, dõng dạc hứa hẹn: "Đại ca cứ yên tâm, đệ tự biết cách bảo vệ mình, đại ca đích thân ra trận cũng phải cẩn thận đấy."