Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 332. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 57

"Nghe cho kỹ đây, một cái thủ cấp, trị giá năm trăm lượng bạc." Đinh Tử Tu trầm giọng nói: "Kẻ nào hái được đầu của Vũ Văn Thừa Triêu, kẻ đó chính là Tam đương gia."

Đám đạo tặc nghe thấy giải thưởng hậu hĩnh nhường ấy, sung sướng đến phát cuồng. Đã có kẻ gào lớn, lao vọt lên phía trước. Những kẻ khác cũng chỉ e sợ bị cướp mất công lao. Suy cho cùng, tính cả Trần Chi Thái, cũng chỉ có vỏn vẹn sáu cái thủ cấp, mà xung quanh lại có hơn trăm đồng bọn, thịt ít sói nhiều, căn bản là không đủ chia.

"Bảo vệ Đại công tử!" Bàn Ngư thấy bầy sơn tặc lao tới, khẽ quát một tiếng, cùng đám người Đại Bằng vây quanh che chắn cho Vũ Văn Thừa Triêu.

Tần Tiêu thấy đám thảo khấu ùa tới như thủy triều dâng, trong lòng không khỏi kinh hãi. Hắn từng giết người, lúc gặp nguy hiểm cũng biết cách dốc sức giữ bình tĩnh, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời đụng độ nhiều kẻ địch đến vậy, sống lưng vẫn thoảng qua một luồng khí lạnh.

Binh khí của đám sơn phỉ có đại đao, có trường mâu, thậm chí còn có kẻ cầm búa. Chẳng biết có phải vì sùng bái Tam đương gia hay không, chiếc búa tuy nhỏ hơn búa của Tam đương gia rất nhiều, nhưng lúc múa may lao đến, trông cũng hệt như mãnh hổ xuống núi, khí thế vô cùng đáng gờm.

Hai gã thảo khấu vung bước chân thoăn thoắt dẫn đầu xông tới, đều lăm lăm trường mâu trong tay, đồng loạt đâm thẳng về phía Đại Bằng.

Đại Bằng gầm thấp một tiếng, lách mình né tránh, đồng thời vung đao chém xuống, lập tức chặt đứt một thanh trường mâu. Thanh mâu còn lại nhắm thẳng yếu huyệt bên hông hắn đâm tới, cực kỳ hung tợn. Thế nhưng mũi mâu còn chưa kịp chạm vào người, ánh đao lóe lên, Tần Tiêu đứng bên cạnh đã tung một đao chém xuống, bổ gãy thanh trường mâu, thuận đà chém tạt về phía gã sơn tặc. Gã kia cả kinh, vội vã lùi bước. Đúng lúc này, từ phía sau lại có một tên thảo khấu lao tới, đại đao trong tay vung lên bổ thẳng vế phía Tần Tiêu.

Đinh Tử Tu nhìn bầy thuộc hạ ùn ùn nhào tới, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười lạnh nhạt. Y bước đến bên một tảng đá, thản nhiên ngồi xuống, rồi vẫy vẫy tay. Một tên lâu la bưng giỏ trúc bước lên, đặt xuống bên chân Đinh Tử Tu, bên trong chứa đầy trái cây dại hái trên núi.

Đinh Tử Tu cầm lấy một quả dại, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, há miệng cắn mất một nửa, nước quả văng tung tóe.

Nhị đương gia Trương Thụ Bảo chắp tay sau lưng đi tới bên cạnh Đinh Tử Tu, mỉm cười nói: "Đại đương gia hôm nay đã báo được thù lớn, quả thật là chuyện đáng mừng."

"Thụ Bảo, lão cũng biết, ta nếm mật nằm gai suốt bao năm nay, chính là chờ đợi một ngày có thể báo thù rửa hận cho những huynh đệ của mình." Đinh Tử Tu cười gằn: "Hôm nay đại thù được báo, có chết ta cũng cam lòng."

Đám sơn tặc quá đông đúc, bao vây nhóm Vũ Văn Thừa Triêu tầng tầng lớp lớp, rất nhiều kẻ hoàn toàn không thể chen lên nổi.

Trần Chi Thái không ngờ tới bọn lâu la mới hôm qua còn sợ gã như sợ cọp, chớp mắt một cái đã chực chờ đòi lấy đầu gã. Dù trong lòng kinh hãi, nhưng lúc sinh tử tồn vong thế này, gã thừa hiểu nếu buông vũ khí đầu hàng thì cái mạng nhỏ cũng khó lòng giữ được. Gã dứt khoát vung vẩy đôi búa dốc sức liều mạng chém giết, chỉ cầu giữ lại một con đường sống.

Gã tuy chẳng có chiêu thức võ công gì rành rọt, nhưng được cái sức khỏe vô song, hai lưỡi búa lớn trong tay cũng cực kỳ dọa người. Sau một chặp múa búa điên cuồng, đám cường đạo nhất thời đúng là không thể lại gần người gã.

Vũ Văn Thừa Triêu mặc dù vô cùng trấn định, song trong lòng lại dấy lên muôn vàn hối hận.

Không thể bắt sống Đinh Tử Tu thì cũng đành thôi, nhưng đêm nay y lâm thời thay đổi kế hoạch, dẫn dắt bọn Tần Tiêu tiến sâu vào hang cọp, cuối cùng lại sa lưới địch. Nhìn theo tình thế trước mắt, đêm nay e rằng dữ nhiều lành ít, nhóm người Tần Tiêu rơi vào tuyệt cảnh, suy cho cùng cũng đều do bản thân y ngoan cố, tự cho mình là đúng mà ra.

Trong lòng y tràn ngập sự ảo não, ra tay vì thế lại càng thêm tàn độc. Ánh đao vừa lấp lóe, hai gã thảo khấu đã ngã gục trong vũng máu.

Thế nhưng kẻ địch đông đảo, liên miên bất tuyệt hệt như thủy triều. Giết chết một tên, lập tức có hai tên xông lên, chém gục hai tên, lại có bốn tên khác nhào tới.

Dưới phần thưởng trọng hậu, ắt có kẻ dũng phu, lời răn dạy từ ngàn xưa quả không sai.

Hơn nữa, đám lục lâm này bản lĩnh tuy chẳng đáng bao nhiêu, nhưng phần lớn đều là lũ vong mạng. Nếu không có sẵn một cỗ ngoan độc liều lĩnh, thuở trước đã chẳng dám lên núi làm thảo khấu.

Đó là còn chưa kể, bọn chúng đều hiểu rất rõ thủ đoạn ngự hạ cực kỳ nghiêm khắc của Đại đương gia. Nếu nhát gan lùi bước, sự trừng phạt từ Đại đương gia e rằng còn khủng khiếp hơn cả cái chết.