Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 343. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 68
Tần Tiêu khẽ chắp tay. Hắn thừa hiểu lúc này lập công lớn tuyệt đối không được kiêu ngạo, tốt nhất là nên tỏ ra khiêm tốn một chút.
"Đại công tử, từ việc mã trường bị cướp cho đến chuyện hôm nay chúng ta sa lưới, liệu có phải tất cả đều là cái bẫy đã được giăng sẵn từ sớm hay không?" Bàn Ngư chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn lên tiếng.
Tần Tiêu ngầm hiểu, Bàn Ngư có thể thốt ra lời này ngay trước mặt hắn, chứng tỏ lão thực sự đã xem hắn là người một nhà. Nếu không, với tính cách cẩn thận của Bàn Ngư, lão tuyệt đối chẳng dễ dàng mở miệng như thế.
"Nếu mọi chuyện đều do Mạnh cữu gia nhúng tay vào, sự tình quả thực có thể giải thích trôi chảy." Ánh mắt Vũ Văn Thừa Triêu sắc lẹm, ẩn chứa sát cơ: "Ngày nào ta chưa chết, trong lòng y ngày đó chẳng thể yên. Trước tiên là bỏ tiền thuê người Đồ Tôn ám sát chúng ta, không đạt được mục đích liền nhanh chóng thay đổi thủ đoạn, bắt tay với Đinh Tử Tu bày ra cái bẫy này."
Thần sắc Bàn Ngư vô cùng nghiêm nghị: "Đại công tử, nếu sự đúng là như vậy, Mạnh cữu gia từng bước chĩa mũi nhọn đoạt mạng ngài, chuyện này nhất định phải bẩm báo lên Lão hầu gia...!"
"Không có chứng cứ, làm sao chứng minh được y là kẻ chủ mưu giật dây, lại càng không có cớ bẩm báo với phụ thân?" Vũ Văn Thừa Triêu siết chặt nắm đấm: "Tất cả chỉ là suy đoán của chúng ta, trong tay chẳng có lấy một bằng chứng xác thực. Vốn dĩ chuyến này ta muốn bắt sống Đinh Tử Tu, cạy miệng hắn để moi ra manh mối, chỉ không ngờ kẻ này lại cắn lưỡi tự sát...!"
"Nhìn nhận thế này, Mạnh cữu gia và Đinh Tử Tu đã sớm âm thầm cấu kết với nhau." Bàn Ngư trầm tư suy nghĩ: "Vậy thì số binh khí ở đây...!"
Vũ Văn Thừa Triêu lắc đầu: "Không phải y đâu, y cũng chẳng có gan làm chuyện tày trời đó."
"Ồ?"
"Tài quyền của mã trường và Hầu phủ hầu như đã rơi vào tay bọn họ, thế nhưng việc đúc binh khí, bọn họ tuyệt đối không thể can dự." Vũ Văn Thừa Triêu điềm nhiên đáp: "Đúc binh khí cần phải có sự chuẩn y của Đô Hộ phủ. Các xưởng rèn lớn nhỏ đều phải lập danh sách ghi chép nộp lên Đô Hộ phủ, rèn dư ra một món binh khí cũng khép vào tội mưu phản."
Bàn Ngư khẽ gật gù: "Chỉ riêng số binh khí bên phía Đinh Tử Tu này đã tiêu tốn một lượng quặng sắt khổng lồ. Việc điều động lượng lớn quặng sắt, lại còn lén lút rèn binh khí vốn dĩ không thể nào che giấu được tai mắt người đời. Mạnh cữu gia đúng là chẳng có lá gan ấy."
"Cho nên đây vốn là hai việc hoàn toàn khác nhau." Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Đinh Tử Tu và phe cánh của Mạnh cữu gia có sự thông đồng, mục đích chung đều là trừ khử ta. Mạnh cữu gia tự mãn coi Đinh Tử Tu là công cụ mượn đao giết người, lại chẳng mường tượng được bản thân đang bị Đinh Tử Tu lợi dụng ngược lại. Mạnh cữu gia ắt hẳn không hề hay biết chuyện Đinh Tử Tu âm thầm tích trữ một lượng lớn binh khí. Y cứ ngỡ Đinh Tử Tu chỉ nhắm vào cái đầu của ta, mà không biết rằng Đinh Tử Tu và kẻ đứng sau lưng hắn rất có khả năng muốn đoạt mạng toàn bộ gia tộc Vũ Văn, bao gồm cả chính bản thân Mạnh Quảng Sơ."
Tần Tiêu thầm nghĩ sự tình hiện giờ xem ra càng lúc càng trở nên rắc rối phức tạp.
Trước đây hắn cứ ngỡ đó chỉ là cuộc đấu tranh giành quyền đoạt thế nội bộ của Vũ Văn gia, nhưng hiện tại đã xuất hiện một thế lực kinh người hơn rất nhiều.
Đinh Tử Tu nằm vùng trong địa giới Vũ Văn quận, hiển nhiên là đang rắp tâm dấy loạn. Kẻ nào rốt cuộc đã thao túng thế cờ lớn này phía sau lưng hắn? Ngoài Đinh Tử Tu ra, còn bao nhiêu kẻ bị cuốn vào trong đó nữa?
Khách quan mà nói, Tần Tiêu chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm với đám môn phiệt Tây Lăng.
Thuở còn ở Đô Úy phủ, kẻ thù mà hắn phải đối mặt chính là Chân Hầu phủ, một trong Tam Đại môn phiệt.
Sự tồn tại của thế gia môn phiệt đã biến Tây Lăng gần như trở thành một vùng đất nằm ngoài vòng pháp luật của Đại Đường. Bọn chúng ra sức vơ vét mồ hôi nước mắt của bách tính, con cháu môn phiệt thì kiêu căng ngạo mạn. Luật pháp Đại Đường ở Tây Lăng dẫu trên danh nghĩa vẫn còn đó, nhưng hễ đụng chạm tới con em thế gia, luật pháp lập tức biến thành đồ trang trí, chẳng có lấy nửa phần tác dụng.
Nếu như thế lực chống lưng cho Đinh Tử Tu mang dã tâm nhổ cỏ tận gốc đám môn phiệt Tây Lăng, Tần Tiêu thực sự cũng chẳng thấy có gì sai trái.
Vũ Văn Thừa Triêu đối xử với hắn không tệ, hắn cũng coi y là bằng hữu. Thế nhưng điều đó tuyệt đối không đồng nghĩa với việc thâm tâm hắn chấp nhận sự tồn tại của thế lực môn phiệt. Vài năm qua chịu ảnh hưởng từ Hàn Vũ Nông và Mạnh Tử Mặc, Tần Tiêu vẫn luôn tâm niệm rằng môn phiệt chính là khối u ác tính bám rễ trên thân thể Tây Lăng. Khối u không trừ tận gốc, bách tính mãi mãi sẽ chẳng có ngày tháng yên bình.