Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 368. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 93

Hắn tin chắc một khi Mạnh cữu gia đã dùng chuyện này làm nhược điểm để khống chế mình thì tạm thời y sẽ không tiết lộ tin tức cho quá nhiều kẻ biết.

Dọn dẹp xong Mạnh cữu gia, chân tướng sự việc chỉ còn lại duy nhất Vũ Văn Thừa Triêu hay biết, tình cảnh của hắn nhờ đó sẽ an toàn hơn gấp bội.

Nếu tự mình chủ động thú nhận mọi chuyện với Vũ Văn Thừa Triêu, hành động đó không chỉ giúp y thấu hiểu lòng thành của hắn, mà còn phòng hờ được họa lớn ập xuống đầu trong trường hợp sau này y tự phát giác ra.

Đổi lại, Vũ Văn Thừa Triêu dẫu nắm được thân thế thật của hắn, nhất định cũng sẽ dốc toàn lực giúp hắn che đậy.

Quay về doanh phòng, nhóm người Lư Đội Chính đã sớm nhận được tin tức liền kéo đến chúc mừng. Tần Tiêu chỉ đành qua loa ứng phó vài câu, rồi lên tiếng dặn dò: "Lư Đội Chính, ngươi phái người đến Mã Liệu trường gọi Cảnh Thiệu tới đây, cứ nói ta có việc cần tìm."

Sau khi Lư Đội Chính lui xuống, chẳng bao lâu sau, giọng của Cảnh Thiệu đã vẳng tới từ bên ngoài trướng: "Tiểu nhân Cảnh Thiệu, phụng lệnh đến hầu!"

"Vào đi." Tần Tiêu đợi Cảnh Thiệu bước vào, phẩy tay ý bảo y ngồi xuống, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Về Hỏa Tự kỵ, ngươi rành rẽ hơn ta nhiều. Giúp ta tuyển ra mười người, yêu cầu phải giỏi bề cưỡi ngựa bắn cung, đích thực là tinh binh dạn dày sương gió."

Cảnh Thiệu tuy mù tịt chẳng hiểu Tần Tiêu có dụng ý gì, nhưng vẫn cung kính đáp: "Tinh binh trong Hỏa Tự kỵ có rất nhiều, chọn ra mười người không phải là chuyện khó." Y suy nghĩ một lát rồi đề xuất: "Ta sẽ viết tên mười người họ ra đây, Kỵ hiệu cứ chiếu theo danh sách mà triệu gọi bọn họ là được."

"Chỉ cần ghi tên chín người thôi." Tần Tiêu nói: "Đại gia phân phó, tổng cộng chỉ cần chọn mười người là đủ. Bầu ra chín người, cộng thêm ngươi nữa, vừa vặn mười người."

"Ta ư?" Cảnh Thiệu sững người, ngập ngừng thưa: "Kỵ hiệu, ta vốn dĩ đã bị gạch tên khỏi biên chế trong quân doanh, nếu Đại gia muốn tuyển chọn tinh binh của doanh, ta e là..."

"Lẽ nào Bạch Hổ doanh còn dũng sĩ nào tinh nhuệ hơn ngươi sao?" Tần Tiêu mỉm cười xua tan sự ngần ngại của y: "Chuyến này ngươi theo ta cùng đi, giả dụ có thể bình an trở về, Viên thống lĩnh và Đại gia dẫu có vắt óc nghĩ trăm phương ngàn kế cũng sẽ khôi phục lại thân phận trong doanh cho ngươi. Vậy ngươi có đi hay không?"

Cảnh Thiệu chẳng hề do dự, cất cao giọng: "Chỉ cần có thể trở về doanh, dẫu có phải lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng cam tâm tình nguyện theo hầu Kỵ hiệu!"

...

Tần Tiêu thức trắng hai ngày hai đêm, cơ thể đã rã rời. Đợi Cảnh Thiệu chép xong danh sách, hắn lướt qua một lượt rồi ngả lưng ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận chạng vạng, trong doanh trượng chẳng ai dám làm phiền. Lúc tỉnh giấc, tinh thần hắn vô cùng sảng khoái, dường như mọi sinh lực tiêu hao suốt hai ngày qua đều đã được phục hồi.

Hắn sai Lư Đội Chính đi gọi chín người trong danh sách tới, lại phái người báo cho Cảnh Thiệu.

Đợi đám đông tập hợp đông đủ, Lư Đội Chính vẫn chưa rõ sự tình ra sao nhưng không tiện mở lời dò hỏi.

Kể cả Cảnh Thiệu, mười dũng sĩ cường hãn nhất của Bạch Hổ doanh đã đứng xếp thành hai hàng ngay ngắn bên trong doanh trượng của Tần Tiêu.

Đám người ai nấy đều thân hình khôi ngô, cơ bắp cuồn cuộn. Tần Tiêu tuy mang hàm Kỵ hiệu nhưng tuổi đời chưa quá đôi mươi, vóc dáng thấp hơn bọn họ một cái đầu. Đứng trước mặt những gã cao to này, dáng vẻ của hắn quả thực có phần chênh lệch.

Thế nhưng, mỗi một người có mặt tại đây đều lộ rõ vẻ thành kính.

Đối với quân nhân Đại Đường, xuất thân gia thế hay dung mạo bề ngoài chưa từng là bận tâm của họ. Thứ duy nhất họ kính trọng là thực lực.

Đại Đường lấy võ lập quốc, tinh thần thượng võ đã ăn sâu vào huyết quản của mỗi một Đường nhân.

Dẫu Đại Đường ngày nay không thể sánh bì với thời kỳ hưng thịnh nhất, nhưng sự uy dũng của Đường quân năm xưa — tung hoành thiên hạ, vạn quốc triều bái — vẫn mãi là niềm kiêu hãnh bất diệt trong lòng mọi Đường nhân.

Muốn đứng vững trong quân ngũ, muốn được bá quan tướng sĩ nể phục thì chỉ có một cách duy nhất: lập quân công. Nơi này, quân công lấn át hết thảy.

Nếu nói việc Tần Tiêu nâng bổng Trấn hổ thạch, thuần phục Hắc Bá Vương đã khiến chúng tướng sĩ thán phục thì chiến công dẹp loạn Đinh Tử Tu lần này đủ để bọn họ phải nảy sinh lòng kính sợ.

Nhóm người Cảnh Thiệu không hề vì tuổi tác của Tần Tiêu mà tỏ ra khinh mạn hay thiếu cung kính. Bọn họ đứng thẳng tắp như ngọn giáo, uy dũng tựa cội tùng.

"Có một việc đang cần thêm nhân thủ." Tần Tiêu mỉm cười. "Ta gia nhập binh doanh chưa lâu, không rõ ai mới thực sự là tinh nhuệ, cho nên mới nhờ Cảnh Thiệu hỗ trợ tuyển chọn. Cảnh Thiệu giao cho ta một danh sách, trong đó ghi tên chín người các ngươi. Có thể thấy, chí ít trong lòng y, các ngươi chính là những chiến binh dũng mãnh nhất của Bạch Hổ doanh."