Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 392. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 117

Bây giờ ngẫm lại, Tần Tiêu thầm cảm thấy may mắn, cũng may Hắc Bá Vương linh tính phi phàm, nếu không một khi nuốt chỗ cỏ ngựa kia vào bụng, e rằng nó cũng sẽ rơi vào thảm trạng này.

Trong lúc trò chuyện, lại có thêm ngựa liên tục ngã quỵ.

Ngựa kéo xe của thương đội cộng với vật cưỡi của các hộ vệ tổng cộng có hơn bảy mươi con, được chia làm hai tốp ở hai bên tả hữu của khu trại. Phía bên này có gần bốn mươi con, đến thời khắc này thì quá nửa đã nằm gục.

Ngay lúc đó, có tiếng la hét vang lên từ phía đối diện, mọi người thầm hiểu bầy ngựa bên kia cũng gặp phải rắc rối tương tự.

"Tiên sinh, đám ngựa này có phải đang gặp nguy hiểm không?" Lúc này, một người bên cạnh cất tiếng hỏi. Tần Tiêu đưa mắt nhìn sang, thấy hai vị chưởng quỹ Điền, Đậu không biết đã chạy tới từ bao giờ, xung quanh tụ tập mười mấy người. Vừa rồi Tần Tiêu không quá chú ý, người vừa đặt câu hỏi chính là Điền Chưởng Quỹ.

Sắc mặt hai vị chưởng quỹ này cực kỳ khó coi, sự lo âu giữa hàng chân mày hoàn toàn không thể che giấu nổi.

Mấy chục xe hàng hóa toàn bộ đều thuộc sở hữu của hai nhà Điền, Đậu, giá trị của lô hàng này đương nhiên không hề nhỏ. Một khi xảy ra sơ thất, cho dù không đến mức khuynh gia bại sản thì chắc chắn cũng sẽ giáng một đòn nặng nề vào hai gia tộc này.

Muốn vận chuyển hàng hóa thì chỉ có thể dựa vào sức ngựa, nếu đám ngựa này xảy ra vấn đề, hàng hóa hoàn toàn không có cách nào chuyển đi.

"Điền Chưởng Quỹ yên tâm." Thú y vốn quen biết Điền Chưởng Quỹ, nói: "Đám ngựa này tuy trúng độc tiêu chảy nhưng vẫn chưa đến mức mất mạng. Tôi có mang theo chút thuốc, ngặt nỗi số lượng ngựa trúng độc quá nhiều, lượng thuốc chỉ đủ cho mười ba, mười bốn con uống."

Vũ Văn Thừa Triêu ra lệnh: "Tiên sinh mau chóng pha thuốc, ưu tiên cho chiến mã của các hộ vệ dùng trước."

Điều y lo nghĩ lúc này không phải là thương đội có thể tiếp tục hành trình hay không, mà là phải đảm bảo đội ngũ có khả năng đối phó với hiểm nguy có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Sức chiến đấu của các hộ vệ buộc phải được đảm bảo, nếu đã lựa chọn cứu chữa thì đương nhiên phải cứu chiến mã trước tiên.

"Đại công tử, cho dù uống thuốc vào thì nhanh nhất cũng phải năm sáu canh giờ nữa mới phát huy tác dụng." Thú y trình bày: "Còn những con ngựa khác, phải cho uống thật nhiều nước, muốn hồi phục lại thì chí ít cũng cần một ngày trời." Lão ngẩng đầu nhìn sắc trời: "Ngày mai chắc chắn không đi nổi, nhanh nhất cũng phải rạng sáng ngày kia mới có thể khởi hành."

"Vậy tức là từ bây giờ cho đến sáng ngày kia, chúng ta sẽ bị cầm chân ở đây?" Vũ Văn Thừa Triêu hỏi vặn lại.

Thú y gật đầu: "Trừ phi tìm được thuốc và cho uống ngay lập lập tức may ra chiều mai có thể xuất phát. Đáng tiếc lượng thuốc trị tiêu chảy không đủ, hơn nữa quanh quẩn khu này cũng chẳng có dược liệu để pha chế tức thời, tiểu lão thực sự hết cách." Lão chắp tay: "Mong Đại công tử thứ tội."

"Tiên sinh cứ lấy thuốc cho chiến mã uống trước đi." Vũ Văn Thừa Triêu căn dặn: "Những người khác mau chóng đi múc nước, cho ngựa uống nhiều vào." Y quay đầu liếc nhìn gã mã phu tên Đái Thắng nọ, lạnh nhạt nói: "Ngươi theo ta qua đây."

Đái Thắng thấp thỏm lo âu. Vũ Văn Thừa Triêu dẫn đám người Tần Tiêu ra đến bờ hồ, lúc này mới chất vấn Đái Thắng: "Trong thức ăn ngựa có độc, ngươi giải thích thế nào?"

Đái Thắng "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, mếu máo: "Đại công tử, tiểu nhân thực sự không biết trong cỏ ngựa lại có độc. Tiểu nhân dù có ăn gan hùm mật báo cũng chẳng dám lấy cỏ có độc cho ngựa ăn."

"Đại công tử, Đái Thắng đã làm việc ở thương hành năm sáu năm nay rồi." Điền Chưởng Quỹ đi theo Vũ Văn Thừa Triêu lên tiếng bênh vực: "Một năm gã ít nhiều cũng xuất quan hai lần, lần nào cũng do gã dẫn người phụ trách lo việc ăn uống cho bầy ngựa, bao năm qua chưa từng xảy ra sai sót gì."

"Các ngươi đa tâm rồi." Vũ Văn Thừa Triêu nhạt giọng: "Ta không nói Đái Thắng hạ độc, ta là đang hỏi hắn, hôm nay trong lúc phối trộn thức ăn có điểm gì bất thường hay không."

Nghe Vũ Văn Thừa Triêu nói vậy, Đái Thắng mới thở phào nhẹ nhõm, gã đưa tay áo lau mồ hôi rịn trên trán, ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: "Vẫn như trước đây, chúng tiểu nhân lấy cỏ ngựa từ trên xe xuống, sau đó chia vào các thùng, dùng chày gỗ giã nhỏ, cuối cùng thêm chút nước và muối. Từ đầu đến cuối không hề có điểm nào sai sót."

"Hàng hóa trên xe luôn có người trông chừng." Ninh Chí Phong nhíu mày: "Cỏ ngựa và muối đều do các ngươi phụ trách, hẳn không sai chứ?"

"Không sai." Đái Thắng lập tức thưa: "Tổng cộng có năm người chịu trách nhiệm cho ngựa ăn, chúng tiểu nhân ngày đêm đều cắt cử người luân phiên canh gác, sẽ không xảy ra bất kỳ vấn đề gì."