Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Rời khỏi phòng bệnh, Văn Văn không đi xa, chỉ lên hai tầng lầu, rẽ một cái là vào phòng họp vắng tanh.
Đồng Họa gục mặt trên bàn, ngủ say như chết, tiếng ngáy vang lên, trong tay vẫn ôm mấy tập hồ sơ, rõ ràng là đã thức ttrăng nhiều đêm.
Còn việc thức để cày game hay làm việc thì... vẫn còn phải xem xét.
Rầm!
Văn Văn không khách khí đấm mạnh xuống bàn, đánh thức cô nhân viên đang ngủ quên.
"Sao vậy? Sao vậy?"
Đồng Họa giật mình chộp lấy điện thoại: "Ai thả bom vậy?"
Màn hình đen sì không hề có giao diện game, chỉ phản chiếu khuôn mặt lạnh tanh phía sau Đồng Họa, cúi xuống, ghé sát tai cô, dịu dàng nhắc nhở:
"Lần sau em còn thức đêm, chị sẽ bẻ gãy điện thoại của em, biết chưa?"
"Em không ngủ, em tỉnh mà, em tỉnh rồi!" Đồng Họa quẹt mặt, cố gắng tỏ ra tỉnh táo, nhưng càng làm nổi bật hai quầng thâm mắt.
Cô ta giơ tập hồ sơ lên như dâng bảo vật.
"Đã điều tra rõ hết rồi."
"Vậy nói xem nào." Văn Văn lật giở tập hồ sơ trong tay, hỏi: "Lai lịch của bọn chúng thế nào?"
"Về tên cầm đầu, người phụ nữ mà tối qua chị hỏi tên là Chúc Hồng, ba mươi mốt tuổi."
Đồng Họa chỉ cần sờ vào tập hồ sơ là nắm rõ mọi thứ: "Bề ngoài là người điều hành hai chuỗi nhà hàng và karaoke, nhưng thực chất chỉ là đứng tên.
Thân phận thật sự của cô ta là tình nhân của phó bang chủ bang Tuyền Thành... nghe nói trước đây từng làm tiếp viên, sau này bám được vào đại gia Trần Hành Chu, rồi câu được gã nhân tình hiện tại... nhưng mà gã nhân tình của cô ta chơi cũng biến thái lắm, thôi, chuyện này không quan trọng.
Dù sao sau khi Chúc Hồng nhiễm chứng khát máu, người đầu tiên cô ta ăn chính là gã, chuyện sau đó thì chị cũng biết rồi, không thể dừng lại được, ăn gần hết cả đám bạn thân và chị em tốt của mình.
Chỉ trong hai tuần, cô ta đã đạt đến giai đoạn thứ năm, biến dị chi thể, thay đổi hình thái sinh mệnh, hoàn toàn biến thành loài yêu quái, đến mức này đã có thể coi là quỷ ăn thịt biến dị rồi.
Hiện tại, hơn một nửa số người nhiễm bệnh ở Nhai Thành đều do cô ta lây nhiễm, dựa theo manh mối này, em với Tiểu An, lão Trương đã bận rộn cả đêm, tóm được hơn hai mươi tên!"
Bỏ qua chi tiết "mấy đứa tụi em đã tàn sát", Văn Văn hỏi thẳng: "Xử lý thế nào rồi?"
"Theo quy định của chị Văn, những người đã ăn thịt người đều bị tiêu diệt. Những người chưa đến giai đoạn ba thì đưa đến viện điều dưỡng, điều trị bắt buộc, chi phí vẫn do công ty chi trả, chi tiết cụ thể ở đây..."
Mấy tờ hóa đơn đó, Văn Văn không thèm nhìn, chỉ tiện tay ném sang một bên.
"Còn gì nữa không?"
"Còn có, người mà chị nói, ừm, ông lão mà Quý Giác nói đã tấn công cậu ấy ở nhà, tình hình cũng đã được điều tra rõ, ở đây."
Đồng Họa lật tìm một hồi, lấy ra hai tờ giấy, đưa qua.
Một cuộc đời nhẹ tựa lông hồng.
Trần Lô Sinh, nam, bảy mươi mốt tuổi, người nhặt rác.
Thời trẻ lêu lổng, thích gây sự đánh nhau, vợ bỏ theo trai cũng mặc kệ, sau này mẹ mất, cuối cùng cũng hối cải nhưng đã quá muộn.
Ngoài làm thuê và công việc chân tay, không nơi nào chịu nhận ông ta.
Thợ hồ, khuân vác, sửa ống nước, hầu như nghề gì trên thị trường ông ta cũng làm qua. Đến khi về già, dành dụm được chút tiền, mở một trạm thu mua phế liệu, cũng thu mua tủ lạnh, tivi cũ, bán lại kiếm tiền, sống qua ngày.
Đây là một cuộc đời bình lặng của một người tầng lớp thấp, chẳng có gì đáng nói.
Cho đến khi... ông ta nhặt được một đứa trẻ trong đống rác.
Đứa bé mắc bệnh di truyền, toàn thân lở loét, mấy ngón tay bị chuột cắn mất, ai cũng nói không nuôi được, chỉ có ông lão ngày càng ít nói lặng lẽ cùng đứa trẻ vượt qua cả một mùa đông, nương tựa lẫn nhau.
Vượt qua được rồi.
Nhưng cũng không sống được bao lâu.
Những ngày tháng khó khăn nhưng hạnh phúc ấy chỉ kéo dài vỏn vẹn bảy năm.
"Suy giảm hệ miễn dịch bẩm sinh, một thời gian sau sự kiện Hải Phần Nhật, trẻ em sinh ra có xác suất mắc phải tình trạng này, nhiễm trùng nghiệt hóa. Những gia đình giàu có quyền thế có thể đến Trung Thành phẫu thuật, những gia đình không đủ tiền thì không sống được lâu.
Dù có bán nhà cửa, cũng chỉ có thể đến Bệnh viện Tế Từ để điều trị bảo tồn, kéo dài sự sống."
Đồng Họa thở dài: "Khi em đến xem, hàng xóm nói ông ta bị ốm, mấy ngày rồi không ra ngoài, e là mấy ngày trước đã sắp mất kiểm soát rồi.
Trước khi mất kiểm soát, ông ta đã vay mượn khắp nơi, còn thế chấp nhà cửa vay nặng lãi, gom được một số tiền lớn, tất cả đều nạp vào tài khoản y tế của con gái ông ta trong bệnh viện."
Văn Văn im lặng hồi lâu, khẽ hỏi: "Con gái ông ta có biết không?"
"Đã mất rồi."
Đồng Họa lấy ra một tờ giấy báo tử khác từ tập hồ sơ: "Mất vào đêm hôm kia, xuất huyết nội tạng, cấp cứu không hiệu quả... mất trước cả ông ta."
"..."
Văn Văn không nói gì nữa, chỉ im lặng, môi mấp máy.
Chửi thề một câu.
Dù đã quen với cái chết, nhưng đôi khi, cái chết cũng không hề công bằng.
Có người khi sống có thể khuynh đảo phong vân, khi chết có thể long trời lở đất, nhưng đa số mọi người, khi sống lặng lẽ vô danh, khi chết cũng âm thầm lặng lẽ.
Sống, chết, đều không do mình.
Đau khổ, bi thương, tuyệt vọng, và cả nước mắt, đều tan biến trong sự im lặng không ai hay biết.
"Cho nên chị mới ghét cái thế giới chó má này."