“Anh Uy bị đau bụng đi ngoài dữ quá, không biết có phải trưa nay đi ăn lẩu nhúng đồ chưa chín kỹ không mà từ chiều đến giờ cứ chạy ra chạy vào suốt, không lúc nào yên.” Chị Uy vừa kiểm tra lại đồ đạc chuẩn bị mang theo ra ngoài, vừa sốt ruột đáp lời tôi: “Em sợ anh ấy bị mất nước nên đang tính đưa anh ấy vào bệnh viện khám xem sao.”
“Đau bụng đi ngoài à, chị đừng cuống, thầy em có một mẹo dân gian dùng nhạy lắm, chị đợi em một phút nhé.” Tôi vừa nói vừa chạy tọt vào gian bếp.
Trong cuốn sách mà thầy truyền lại cho tôi có ghi chép: “Tiêu chảy có thể dùng tỏi nướng than, nướng cho đến khi bên ngoài cháy đen, bên trong mềm nhũn, có mùi thơm cháy xém mà không còn cay nồng. Đặc biệt đối với chứng tiêu chảy cấp tính, hiệu quả vô cùng rõ rệt.”
Lúc này đào đâu ra than hoa, tôi liền bật bếp gas lên, tạm bợ nướng mấy nhánh tỏi rồi đem đưa cho anh Uy.
Anh Uy lúc này đã kiệt sức đến mức toàn thân bủn rủn, chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm xem có đáng tin hay không nữa, cứ coi như còn nước còn tát, cầm lấy nuốt chửng ngay.
“Tình trạng của anh ấy lúc này một mình chị cũng khó mà đỡ nổi. Cứ để anh Uy nằm nghỉ một lát đã, nhớ cho anh ấy uống thêm nước ấm rồi theo dõi xem sao. Em lên lầu dọn dẹp chút đồ, nếu triệu chứng không thuyên giảm thì em sẽ đi cùng chị đưa anh ấy tới bệnh viện.” Tôi dặn dò chị Uy.
Chị Uy lúc này đã lo đến mức mất hết cả phương hướng, chỉ biết gật đầu lia lịa đồng ý.
Sau khi đỡ anh Uy nằm xuống giường, tôi vội vã chạy tót lên phòng thu dọn đồ đạc một chút, rồi lại nhanh chóng chạy xuống lầu ngồi chờ sẵn.
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, anh Uy vẫn ngủ rất say sưa và yên giấc.
Chị Uy lúc này cũng đã trút được gánh nặng, đêm hôm khuya khoắt, hễ tinh thần vừa thả lỏng là cơn buồn ngủ lập tức ập tới, dần dần hai mắt chị ấy cứ díp lại không mở ra nổi nữa.
Tôi làm dấu tay ra hiệu cho chị Uy, ý bảo nếu có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi, sau đó tôi cũng quay trở về phòng trên lầu để nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau khi tôi bước xuống lầu thì đã thấy anh Uy dậy còn sớm hơn cả tôi.
Anh ấy tươi tỉnh, tràn đầy sinh lực bước lại chào tôi: “Tam Hợp, tối qua may nhờ có mẹo của cậu đấy, giúp vợ chồng tôi đỡ phải lặn lội một phen tới bệnh viện. Tốn tiền là một chuyện, đằng này vào đấy chỗ nào cũng toàn tiếng Anh, khéo đến thủ tục đăng ký khám bệnh bọn tôi cũng chẳng biết đường nào mà lần. Từ tối qua đến giờ bụng tôi không còn đau lấy một cơn nào nữa.”
Chị Uy cũng là một người rất chất phác, chẳng biết phải bày tỏ lòng biết ơn như thế nào cho phải, ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo: “Hay là sau này ngày nào em cũng nấu cơm luôn cho cậu nhé, em thấy cậu hình như cũng chẳng biết nấu nướng gì.”
“Thôi thôi, không cần đâu chị ơi!” Tôi vội vàng xua tay từ chối.
Hai vợ chồng người ta sống chung với nhau, ngày nào cũng nấu cơm cho tôi ăn thì tôi nghĩ thôi cũng thấy ngượng chín cả người rồi.
Mặc dù rất thấu hiểu lòng tốt của chị Uy, nhưng tôi vẫn không quen với việc người khác giới tiếp cận mình quá đỗi nhiệt tình như vậy, chẳng rõ đây có phải là chứng sợ giao tiếp xã hội hay không nữa.
Tôi đưa tay quệt vội mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng kiếm một cái cớ rồi co giò chuồn mất.
Đến tối khi tôi trở về nhà, anh Uy cầm một chiếc phong bao lì xì đưa cho tôi, xoa xoa hai bàn tay vẻ đầy ngượng ngùng nói: “Bọn tôi chẳng biết phải cảm ơn cậu thế nào cho phải, thôi thì cứ thô thiển biếu cậu chút tiền cảm ơn vậy nhé.”
Mặc dù kinh tế của tôi quả thực rất túng thiếu, nhưng anh Uy và chị Uy cũng đều là người từ nơi khác sang đây làm thuê kiếm sống, bình thường nhìn họ chi tiêu cũng rất đỗi tiết kiệm, tôi thực sự không nỡ cầm lấy chiếc phong bao này.
Anh Uy dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng tôi, bèn kiên quyết nhét nó vào tay tôi: “Nếu đêm qua mà vào bệnh viện thì chừng này tiền chắc chắn không đủ đâu, cậu đừng chê ít là được rồi.”
Tôi liếc nhìn qua, bên trong để hai trăm đô la Singapore, số tiền này tương đương với hơn một nghìn nhân dân tệ, cầm số tiền này khiến tôi thực sự thấy không an lòng.
Cuối cùng chẳng còn cách nào khác, tôi đành chọn giải pháp dĩ hòa vi quý, chỉ nhận lại 100 đô, làm như vậy vừa khiến anh Uy chị Uy cảm thấy thoải mái trong lòng, mà bản thân tôi cũng không đến mức áy náy bứt rứt.
Mặc dù đây chỉ là một chuyện hết sức nhỏ nhặt, cũng chẳng giúp tôi kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng việc có thể giúp đỡ được người khác khiến trong lòng tôi dâng lên một cảm giác thành tựu vô cùng lớn lao.
Đồng thời, chuyện này cũng khiến tôi âm thầm hạ quyết tâm, bên cạnh việc học các cuốn sách chuyên ngành trên lớp, mỗi ngày nhất định phải dành thêm thời gian để nghiền ngẫm những cuốn sách cổ mà thầy đã để lại cho tôi, bởi không biết chừng sẽ có lúc cần dùng đến.
Và thực tế đã chứng minh quyết định của tôi là hoàn toàn đúng đắn, chẳng bao lâu sau, những kiến thức ấy lại một lần nữa phát huy tác dụng.